Trình tự làm kẹo sữa cũng không rườm rà, lúc trước làm blogger ẩm thực, lúc Chu Tú Tú lười nghĩ thực đơn mới nhưng lại phải đăng video, bèn thử thay đổi cách làm kẹo sữa để báo cáo.
Ở đây không có nhiều người từng được ăn kẹo sữa, ngay cả Bùi Hi Bình cũng không biết đó là cái gì.
Anh tò mò hỏi một câu, nghe hai bánh bao nhỏ nhiệt tình giới thiệu cho mình.
“Mẹ nói nó còn ngon hơn kẹo sữa thỏ trắng, thơm thơm nè, ngọt ngọt nữa.”
“Còn có thể để đậu phộng giã và mè đen lên, trẻ con ăn, khỏe mạnh.”
Bùi Hi Bình chăm chú nghe bọn nhỏ nói hết, lập tức mong chờ nói: “Chú có thể ăn không?”
Tiểu Uyển nghiêng nghiêng đầu: “Nhưng mẹ nói làm cho trẻ con ăn thôi.”
Dường như Tiểu Niên hạ quyết tâm: “Có thể, ăn một cái ạ!”
“Vậy quyết định như thế đi.” Bùi Hi Bình nở nụ cười.
Lúc anh cười, hàm răng trắng đều, hai mắt lạnh lùng cũng đượm ý cười. Thấy anh nịnh nọt bọn nhỏ như vậy, Chu Tú Tú cũng nở nụ cười: “Qua đây cùng nhau làm kẹo đi.”
Kẹo sữa dễ làm, chỉ là lúc đảo tương đối phiền phức, Chu Tú Tú đun chảy kẹo bông, thêm sữa bột, sau đó ôm bọn nhỏ lên ghế đẩu, dạy bọn họ dùng thìa đảo nhẹ.
Tiểu Uyển thấy lửa thì hoảng sợ, ngoan ngoãn đứng một bên, để anh trai ra tay. Tiểu Niên cầm thìa luôn không dùng đúng lực, Chu Tú Tú đứng bên cạnh dạy một lúc lâu, lúc cô đang chuẩn bị lấy thìa lại, đột nhiên cảm thấy người mình bị một bóng dáng bao phủ.
Bùi Hi Bình đứng sau lưng cô, vươn tay ra, cầm lấy bàn tay nhỏ của Tiểu Niên, giúp cậu bé đảo đều kẹo bông và sữa bột trong nồi.
Chu Tú Tú cảm thấy mình giống như bị anh đặt vào trong lòng, có hơi ngại ngùng, vừa muốn tránh ra, nhưng thấy Tiểu Niên chơi rất vui vẻ, đành phải kiên trì đứng tại chỗ.
“Khéo léo dùng sức ở cổ tay, đảo nhẹ tay, sữa bột đã được bọc trong lớp kẹo bông rồi.”
“Đúng, cháu làm rất tốt.”
“Tiểu Niên thông minh quá, bây giờ bỏ đậu phộng giã và mè vào đi.”
Giọng nói của Bùi Hi Bình vừa trầm vừa dịu dàng, mang theo sự ấm áp, khẽ vang bên tai Chu Tú Tú.
Cuối cùng Tiểu Niên cũng thành thạo, vui đến mức suýt chút nữa nhảy cẫng lên, nhưng cái ghế đẩu không vững, cậu bé lảo đảo, suýt ngã xuống. Tiểu Uyển bên cạnh lo lắng kêu lên, Chu Tú Tú lập tức vội vã ôm lấy cậu bé, nhưng cô không ngờ tới, lúc mình vội vàng, Bùi Hi Bình cũng cảm nhận được nguy hiểm.
Cánh tay cường tráng của anh ôm chặt bọn họ, giọng nói khẩn trương: “Có sao không?”
“Không sao.” Chu Tú Tú ấp úng nói một câu, lắc đầu, bế Tiểu Niên từ trên ghế xuống.
Tiểu Niên đứng vững vàng, cười nói chơi rất vui.
Tiểu Uyển chớp mắt nhìn Chu Tú Tú, hỏi Tiểu Niên: “Anh, sao mặt của mẹ lại đỏ như vậy?”
Tiểu Niên vươn cổ ra, cẩn thận nhìn mặt Chu Tú Tú một lúc, cũng không nói ra được nguyên nhân.
Bùi Hi Bình bị chọc cười, nhìn Chu Tú Tú bằng ánh mắt sáng rực.
Mặt cô đỏ giống như có thể rớm máu, rất xinh đẹp.
DTV
…
Sáng hôm sau, hai cái bánh bao nhỏ bị Chu Tú Tú đánh thức, chuẩn bị đến nhà trẻ.
Hai đứa dụi mắt, ngồi trên giường ngây ngốc: “Mẹ ơi, có thể không đến nhà trẻ không?”
Mới có hơn ba tuổi, đã bắt đầu chán học rồi ư? Chu Tú Tú bị dáng vẻ mềm mại dễ thương của bọn nhỏ chọc cho bật cười, kiên nhẫn ngồi trước mặt bọn họ: “Tại sao con không muốn đi? Con đã cãi nhau với các bạn sao?”
Hai đứa con vẫn còn nhỏ như vậy, sao biết cãi nhau với người khác, Chu Tú Tú nói chuyện với bọn họ, trong lúc đó, Tiểu Niên và Tiểu Uyển bất giác cũng mở lòng.
Mặc dù còn nhỏ, nhưng vẫn có năng lực biểu đạt nhất định, nghe bọn nhỏ nói xong, Chu Tú Tú mới biết, hóa ra hai đứa nhỏ không thể chơi cùng các bạn trong nhà trẻ.
Ở nông thôn, thỉnh thoảng sẽ có những đứa trẻ nghịch ngợm cười nhạo bọn nhỏ là những đứa trẻ không có cha, bây giờ đến thành phố rồi, chúng vẫn bị gây rối như vậy.
Lúc nhỏ Chu Tú Tú cũng bị người ta cười nhạo, sao có thể không hiểu sự băn khoăn cùng tự ti mà ấm ức, bây giờ đối mặt với hai đứa nhỏ giống y như mình, lòng cô quặn thắt.
“Mỗi người đều có cha, Tiểu Niên và Tiểu Uyển cũng không phải từ trong khe đá chui ra. Nếu có bạn nhỏ nào nói các con không có cha nữa, các con có thể nghiêm túc phản bác, dần dần, bọn họ sẽ không nói nữa.” Chu Tú Tú dịu dàng nói.
“Nhưng nếu bọn họ vẫn nói thì sao ạ?” Tiểu Niên hỏi.
Chu Tú Tú xoa đầu cậu bé: “Chúng ta mặc kệ người khác nói cái gì, chỉ cần là chính mình. Tiểu Niên và Tiểu Uyển biết mình có cha, cũng biết cha rất yêu thương các con, như vậy là đủ rồi!”
Giọng điệu Chu Tú Tú rất hồn nhiên, cô mỉm cười dịu dàng nói với bọn nhỏ những lời này, giống như vấn đề khó khăn nhất đối với họ lúc này không phải là chuyện lớn lao gì.
Tiểu Niên và Tiểu Uyển bị nụ cười trên khóe môi cô cảm hóa, ra sức gật đầu.