Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 161

Mà bên kia, Bùi Hi Bình giúp Chu Tú Tú mua đồ mang đến nhà máy.

Dọc đường đi, anh nhớ lại lời lãnh đạo ở hợp tác xã cung tiêu nói với mình vừa nãy.

Chuyện về đơn vị chính thức trên trấn có công nhân viên chức mất tích, lãnh đạo hợp tác xã cung tiêu chưa từng nghe qua. Nhưng ông ta vẫn bày tỏ rằng trong khoảng thời gian này có người tìm mình, hỏi thăm một "đồng chí Bùi Hi Bình" bị mất tích.

Nếu không có gì bất ngờ thì đó chính là người biết anh.

Tâm tình Bùi Hi Bình kích động để lại địa chỉ liên hệ, anh dặn đi dặn lại hy vọng lần sau có tin tức thì có thể trực tiếp đến đơn vị tìm anh.

Nhưng sau khi cảm xúc dâng trào anh không có nán lại mà quay về đơn vị.

Bây giờ mà nguyên liệu vẫn chưa được chuyển đến, chắc Chu Tú Tú sẽ rất lo lắng.

Đúng như dự đoán, Bùi Hi Bình ba chân bốn cẳng chạy về căn tin đơn vị thì thấy Chu Tú Tú với hai đứa bé, cô ngượng ngùng nói: "Xin lỗi, chắc là dì Tiểu Mai không mua kịp nguyên liệu làm kẹo. Hôm nay chúng ta về nhà ngủ trước, ngay mai quay trở lại làm được không?"

Khoang miệng Tiểu Uyển đã đầy nước bọt, lúc này chỉ có thể nuốt vào, tủi thân nói: "Tiểu Uyển muốn ăn kẹo sữa bò."

Chu Tú Tú cũng rất bất lực, một mặt không muốn thất tín với các con, mặt khác cô cũng biết trời đã muộn, chắc chắn hợp tác xã cung tiêu đã đóng cửa rồi.

Giữa lúc cô không biết làm gì mới tốt thì Tiểu Niên chỉ vào sau cánh cửa, đôi mắt đen nhánh tỏa sáng lấp lánh: "Là chú, chú tới!"

Nhìn theo tầm mắt của Tiểu Niên, Chu Tú Tú nhìn thấy bóng dáng cao lớn của Bùi Hi Bình.

Anh xách theo chiếc túi của hợp tác xã cung tiêu, lúc đi tới khóe miệng mang theo nụ cười.

Tiểu Niên và Tiểu Uyển sợ người lạ, ngày trước anh từng bế, cũng từng bảo vệ bọn nhỏ, nên lần này bọn chúng nhìn thấy anh lập tức chạy ngay lên phía trước.

Hai đứa nhóc đột nhiên chạy như bay, một đứa tóc mái bị thổi ra phía sau, một đứa b.í.m tóc sắp bay lên trời, chỉ tiếc rằng chân bọn nhỏ quá ngắn, đã chạy như bay rồi, nhưng vẫn chạy hì hục, vô cùng vất vả.

Bùi Hi Bình cũng không vội, ung dung dựa nửa người vào tường, lúc nhìn về phía hai đứa nhỏ, nở nụ cười nhẹ nhàng, tràn đầy sự kiên nhẫn.

Anh thích hai đứa nhỏ này lắm.

Có lẽ là vì yêu ai yêu cả đường đi, hai đứa không ồn ào làm loạn, thỉnh thoảng những lời nói ra lại rất khéo léo. Lúc này nhìn thấy vẻ tin tưởng, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng trên gương mặt bọn nhóc, sự để ý trong lòng Bùi Hi Bình về tin tức vừa rồi dần dần tan biến.

Lấy lại trí nhớ có quan trọng không?


Anh không có nhà, nhưng ba mẹ con cô khiến anh cảm thấy, cho dù phải trả giá thế nào, có phải vất vả hay không, chỉ cần bọn họ có thể vui vẻ, tất cả đều đáng giá.

Hai đứa nhỏ lao vào lòng Bùi Hi Bình giống như tên lửa nhỏ, nhìn dáng vẻ này của bọn nhỏ, Chu Tú Tú dở khóc dở cười.

Thật kỳ lạ, bình thường bọn nhỏ không dính lấy bà ngoại yêu thương mình nhất như vậy đâu, lúc này sao ở trước mặt anh lại…

“Đồng chí phụ bếp nói em cần mua một ít nguyên liệu nấu ăn, anh đã mua giúp em rồi.” Bùi Hi Bình đưa cái túi cho cô.

DTV

Chu tú Tú mở ra xem, bên trong có tất cả nguyên liệu cô cần, lập tức giơ lên cho hai đứa con xem: “Chúng ta có thể làm kẹo sữa bò rồi!”

Tiểu Niên và Tiểu Uyển nghe thấy lời cô nói, hai mắt lập tức sáng lên, lạch bạch chạy qua, trên mặt lộ ra vẻ vui sướng.

Trong túi có kẹo bông bán lẻ trong nước, còn có sữa bột, hai đứa nghiêng đầu quan sát một lúc, Chu Tú Tú mỉm cười mở túi đưa hai viên kẹo bông cho bọn nhỏ.

Viên kẹo mềm mại tan trong khoang miệng, vị hơi ngọt, Tiểu Niên và Tiểu Uyển vô cùng yêu thích, ngay cả lời cũng không kịp nói, ngồi bệt xuống đất nhìn chằm chằm vào đồ trong túi không rời.

“Làm phiền anh rồi.” Chu Tú Tú mỉm cười, đối diện với anh một lát, lại theo thói quen di chuyển tầm mắt mình.

Nhưng ánh mắt vừa hạ xuống, bỗng nhiên cô nhìn thấy cánh tay đang quấn băng của Bùi Hi Bình.

“Anh bị thương sao?” Chu Tú Tú lập tức hỏi.

Bùi Hi Bình cử động cánh tay mình, chỉ vào vị trí quấn băng gạc: “Cái này sao? Không đáng ngại.”

Hai đứa nhỏ tiến lên, cầm túi sữa bột bảo Chu Tú Tú mở.

Lúc xé túi, Chu Tú Tú không khỏi nhìn Bùi Hi Bình thêm vài lần.

Cánh tay của anh, là hôm qua, lúc bảo vệ cô bị d.a.o của đầu bếp Ngô cắt trúng sao?

Quấn băng dày như vậy, chắc chắn vết thương rất sâu, nhưng anh không nói gì hết, mà cô cũng không phát hiện.

Chu Tú Tú nâng mắt, nhìn lên mặt anh, nhưng đột nhiên lúc đó một ánh mắt nóng rực chăm chú giữ tầm mắt cô.

Bọn họ nhìn nhau rất lâu, dường như có một chút tình cảm vô hình đang liên tục lên men, trở nên bền chặt.