Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 160

Khi Tiêu Kiến Tân về nhà, tâm tình còn chưa tốt.

Lúc cắm chìa khóa vào ổ, ông ta nghe được mùi cơm nước, hờn giận ngày hôm qua cũng biến mất.

Bữa tối ăn ở căng tin có ngon đến đâu cũng không bằng được ở nhà, được thoải mái ngồi vào bàn ăn và cùng gia đình dùng bữa tối ấm cúng.

Tiêu Kiến Tân rất coi trọng gia đình, nếu không ở thời đại trọng nam khinh nữ này, sao có thể cưng chiều con gái mình như châu báu chứ?

"Tôi đã về." Ông ta đẩy cửa vào, cúi người đổi giày.

Trước bàn cơm, Vương Húc Phương với Tiêu Tiểu Phượng đang ăn cơm, hai mẹ con đang nhiệt tình cười cười nói nói chỉ là giống như không chú ý ông ta trở về.

Tiêu Kiến Tân cũng không buồn bực, đi lên trước nhìn thức ăn trên bàn: "Hôm nay có gì ngon?"

Vương Húc Phương không để ý ông ta.

Khóe miệng Tiêu Kiến Tân cuối cùng cũng cứng đờ, vỗ vỗ vai Tiêu Tiểu Phượng: "Tiểu Phượng, đi lấy cho cha bát cơm."

Tiêu Tiểu Phượng tiếp tục gắp đồ, giống như không nghe thấy ông ta nói.

"Mẹ, con nghe nói bách hóa có lô quần áo may sẵn mới rất đẹp, nhưng vì bị lỗi nên giá tương đối thấp. Hay là trưa mai chúng ta đi xem đi ạ?" Tiêu Tiểu Phượng vừa ăn vừa nói.

"Mua đồ bị lỗi làm gì chứ! Đồ có bị lỗi không phải hàng tốt! Tiểu Phượng thích gì chỉ cần nói cho mẹ, mẹ sẽ mua cho con, đắt cũng không vấn đề gì." Dừng một chút, bà ta làm bộ như không có việc gì nói.

"Gần đây Tiểu Phượng nhà chúng ta chịu ấm ức, người khác không đau lòng chỉ có mẹ yêu thương."

Tiêu Kiến Tân với Vương Húc Phương làm vợ chồng chục năm, nghe ra được giọng nói của bà ta có bao nhiêu kỳ quái.

Sắc mặt ông ta từ từ trầm xuống, nhưng vẫn cố gắng kiềm chế tình tình của mình: "Đi xới cơm cho cha."

"Nhà hết cơm rồi." Mí mắt Vương Húc Phương cũng không nhấc lên, lười biếng nói.

"Vậy bánh bao?" Giọng Tiêu Kiến Tân lạnh xuống.

"Không có, tất cả đều ăn hết rồi." Vương Húc Phương ngước mắt nhìn ông ta: "Không phải ông thân với đầu bếp kia sao? Quan hệ của người ta với ông thân thiết như vậy, không chăm sóc cho ông bát cơm sao?"

Vương Húc Phương ở nhà máy nhiều năm như vậy, làm tới chủ nhiệm, trong đơn vị có gió thổi cỏ lau gì tất nhiên không chạy khỏi lỗ tai của bà ta.

Nghe nói Tiêu Kiến Tân gọi Chu Tú Tú lên phòng làm việc, bà ta rất tức giận, cho dù mình không ở đó nhưng bà ta cũng có thể đoán được chồng mình sẽ nói cái gì.

Đây không phải đánh vào mặt bà ta với con gái sao? Vương Húc Phương càng nghĩ càng tức, lúc này vẻ mặt đùa cợt nhìn chằm chằm Tiêu Kiến Tân, trong mắt tràn đầy ý lạnh.

Tiêu Tiểu Phượng cũng căm tức, học dáng vẻ của mẹ mình hung hăng liếc ông ta, miệng nhỏ vểnh lên một bộ dạng kiêu căng.

Máu Tiêu Kiến Tân lập tức dồn lên đầu: "Bà ở trước mặt con mà nói những lời gì? Già mà không kính!"

Vương Húc Phương cười rộ lên, dịu dàng nói: "Già mà không kính chính là ông! Nhìn thấy đồng chí nữ xinh đẹp, lén kéo cô ta vào văn phòng, cũng không biết hai người lén làm cái gì, nói cái gì!"

"Bà!" Tiêu Kiến Tân tức giận đến nghiến răng nghiến lợi.


Vương Húc Phương ngửa mặt lên: "Làm sao? Còn muốn đánh tôi?"

Tiêu Tiểu Phượng tức giận đứng trước mặt Vương Húc Phương: "Không được đánh mẹ con!"

DTV

Nhìn thấy bộ dạng ngang ngược không nói lý lẽ của hai mẹ con, sắc mặt Tiêu Kiến Tân tái mét.

Thật xa lạ.

Đây là gia đình mà ông ta tự hào nhất sao?

Tiêu Kiến Tân lắc đầu thất vọng, thậm chí ông ta không có sức để nổi giận, quay người đi ra ngoài.

Nhìn bóng lưng của ông ta, Vương Húc Phương tức giận gạt đĩa sứ trên bàn ăn đi: "Con nhìn cha con xem bây biến thành bộ dạng gì kìa!"

Tiêu Tiểu Phượng khẽ thở dài, cúi đầu: "Bây giờ cha không còn thương con nữa."

Tiêu Kiến Tân không có nơi nào để đi nên đành quay trở lại văn phòng của mình.

Lúc này đèn trong nhà máy đã tắt hết, cũng không biết ông ta tìm được ngọn nến ở đâu để thắp sáng.

Mắt ông ta nhìn ánh nến, trong lòng có mất mát vô hạn.

Tuy nhiên, đúng lúc này, một bóng người mảnh mai nhẹ nhàng đẩy cửa phòng làm việc ra.

"Xưởng trưởng Tiêu, tại sao ông lại ở trong văn phòng một mình vậy?"

Tiêu Kiến Tân nhìn cô ta, nhớ ra đó là nữ công nhân quan tâm đến ông ta lúc sáng.

"Cô tên gì?"

Nữ đồng chí trẻ mỉm cười: "Xưởng trưởng, tôi tên là Từ Lộ Lộ, là công nhân của xưởng thịt chín. Xin lỗi, tôi không cố ý làm phiền ông, nhưng chủ nhiệm xưởng bảo tôi dọn dẹp văn phòng của các lãnh đạo."

Tiêu Kiến Tân gật đầu, không nói nữa.

Từ Lộ Lộ lấy quả táo ở trong túi ra, cẩn thận lau lên quần áo của mình sạch bóng sau đó mới nhẹ nhàng hỏi: "Xưởng trưởng, ông đói không?"

Nhìn quả táo đỏ đỏ trong tay cô ta, trong lòng Tiêu Kiến Tân có chút cảm khái.

Công nhân xưởng thịt chín một tháng được trả bao tiền chứ? Hoa quả có bao nhiêu mới lạ?

"Cô có lòng, cảm ơn." Tiêu Kiến Tân nhận quả táo, đầu ngón tay không tự chủ chạm vào bàn tay mềm mại của Từ Lộ Lộ.

Trong khoảng thời gian ngắn, hai người giống như bị điện giật cùng rụt tay về.

"Ông ăn từ từ, tôi đi trước." Mặt Từ Lộ Lộ ửng đỏ liếc mắt nhìn Tiêu Kiến Tân, sau đó xoay người chạy đi.