Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 159

Bọn nhỏ giống như tờ giấy trắng, trưởng thành như thế nào, lớn lên ra sao đều viết ở trên mặt.

Nhìn dáng vẻ nhát gan của Tiểu Niên với Tiểu Uyển cho thấy cuộc sống trước đây cũng không được tốt, hiệu trưởng Phương đau lòng liếc mắt nhìn hai bé. Bà ấy con chưa kịp nói gì thì nghe thấy tiếng bước chân vội vã.

Chu Tú Tú nhanh chóng chạy tới, gương mặt hồng hồng vừa nhìn đã biết cô rất lo lắng.

Thấy hai đứa bé bình yên vô sự, cô thờ dài một hơi, xin lỗi hiệu trưởng Phương: "Hiệu trưởng Phương, ban nãy xưởng trưởng gọi tôi đi nói chuyện nên làm trễ thời gian của bà, thật ngại quá."

Lời cô còn chưa dứt, trước mặt vọt tới hai đứa bé.

Vẻ mặt bọn nhỏ đang bối rối lại khẩn trương, lúc nhào vào lòng Chu Tú Tú cả người đều buông lỏng, trên mặt còn có nụ cười non nớt của đứa bé.

Hiệu trưởng Phương thở phào nhẹ nhõm, quá khứ bọn trẻ trôi qua không tốt đi nữa nhưng chỉ cần ở bên cạnh mẹ thì chúng sẽ không khổ lắm.

"Không có gì, có điều sao xưởng trưởng Tiêu gọi cô qua thế?" Hiệu trưởng Phương kỳ quái hỏi.

Chu Tú Tú cũng buồn bực.

Vừa nãy cô ra khỏi căn tin không lâu sau đó bị Tiêu Khiến Tân gọi vào phòng nói chuyện, Tiêu Kiến Tân nói là quan tâm công nhân viên chức nên cô lẳng lặng nghe. Cho đến cuối cùng, cô không cảm thấy sự kiêu ngạo và thù địch trong giọng điệu của Tiêu Kiến Tân, cô nghĩ rằng những người có thể ngồi ở vị trí này có nhiều kỹ năng hơn những công nhân dưới.

Tiêu Kiến Tân bảo cô coi nhà máy như nhà của mình, đồng thời đừng để bụng những hành động của Tiêu Tiểu Phượng nữa, cuối cùng đề nghị cô cố gắng đóng góp cho việc xây dựng nhà máy.

Chu Tú Tú cũng không biết ông ta nói lời này là để trấn an mình hay là trấn an những lời nghị luận ầm ĩ của nhân viên tạp vụ làm trong nhà bếp. Có điều, nếu cô đã quyết định tạm thời ở lại nên cũng sẽ không có ý định vạch mặt với ông ta, cô nhẹ nhàng đồng ý rồi mới rời khỏi.

Nghe xong lời giải thích của cô, hiệu trưởng Phương cười: "Cô mới tới, công tác trong phòng ăn cũng trật tự ngay ngắn, mọi người đều nhìn thấy."

Chỉ có điều, xưởng trưởng Tiêu lại làm công tác tư tưởng cho Chu Tú Tú, nằm ngoài dự liệu của hiệu trưởng Phương.

So sánh cùng với vợ ông ta hiển nhiên xưởng trưởng Tiêu càng chú ý đại cục.

Chu Tú Tú đưa Tiểu Niên với Tiểu Uyển về nhà, trong tay còn cầm cơm ở căn tin ban nãy.

Lúc này ba mẹ con ăn cơm tối, trong lòng tràn đầy vui thích.

Quá khứ ở nông thôn, cho tới bây giờ bọn họ cũng chưa bao giờ được ăn no, muốn nếm thêm một chút nước luộc thịt cũng là việc khó khăn. Hiện tại đến nhà máy thịt, phúc lợi ở đây tốt, mặc dù không phải bữa nào cũng thịt cá nhưng đối với Chu Tú Tú và hai đứa nhỏ cũng đã đủ rồi.

Người mất đi sau đó mới biết quý trọng, nghĩ tới món ngon bị mình lãng phí Chu Tú Tú hối hận cũng không kịp.

"Hai con, hôm nay ở nhà trẻ có vui không?" Chu Tú Tú để đũa xuống, cười hỏi.

Tiểu Uyển nghiêng đầu suy nghĩ một chút: "Vui một chút ạ."

Hai đứa bé này sau khi thân cận với cô thì không nhút nhát giống như xưa nữa, thỉnh thoảng còn có thể nói một chút lời nói ngây thơ chất phát khiến cô nghe không hiểu nhưng cảm thấy rất hứng thú.


"Vui một chút là sao?" Chu Tú Tú nhẹ nhàng nắm mũi nhỏ của cô bé.

Tiểu Uyển mấp máy đôi môi hồng nhuận, giọng nói non nớt: "Cô giáo dạy chúng con hát, để chúng con vẽ tranh, đây gọi là vui một chút."

"Vậy tại sao con không vui?" Chu Tú Tú hỏi theo lời cô bé.

Nhớ đến lời nói của các bạn lúc xế chiều, Tiểu Uyển mất hứng cúi đầu không lên nổi tinh thần.

Bím tóc trên đầu cô bé vểnh lên thoạt nhìn giống như ăng-ten trút giận. Chu Tú Tú đã thích lại yêu thương, xoa xoa đầu nhỏ của cô bé.

DTV

"Tiểu Niên, con nói đi." Chu Tú Tú nhìn về phía Tiểu Niên.

"Bọn họ nói chúng con là đứa bé không có cha." Tiểu Niên chân thành nói, dừng một chút cậu bé nghi ngờ nhìn Chu Tú Tú: "Mẹ, chúng con không có cha sao?"

"Ai nói?" Chu Tú Tú lập tức nói: "Mỗi bạn nhỏ đều có cha. Chẳng qua cha Tiểu Niên khá bận, đi đến nơi xa không có cách nào ở cùng các con."

Tiểu Niên nghiêng đầu suy nghĩ, chú kia không phải là cha sao?

Tiểu Uyển có cái hiểu cái không nhưng vẫn không nhịn được đặt câu hỏi.

"Vậy cha vẫn sẽ trở về đúng không ạ?"

"Lúc nào cha mới về?"

"Có lẽ đợi Tiểu Niên với Tiểu Uyển lớn lên thật cao, biến thành một người có bản lĩnh thì sẽ biết cha đi đâu." Chu Tú Tú cười, một tay nâng cằm, hờ hững hỏi: "Làm thế nào để thành người lớn nào?"

"Phải ngoan ngoãn ăn cơm!" Tiểu Uyển giơ cánh tay ngắn ngủn đáp.

"Còn phải ngủ nhiều hơn!" Tiểu Niên cũng nói.

"Đúng rồi!" Chu Tú Tú vỗ tay cổ vũ hai bé: "Hiện giờ ăn no rồi, chúng ta tiêu hóa một chút. Có muốn cùng mẹ đến căn tin làm kẹo không?"

Kẹo!

Đối với bất cứ đứa bé nào hai chữ này đúng là hấp dẫn chí mạng!

Hai mắt Tiểu Niên với Tiểu Uyển lộ ra sự ngạc nhiên, hai bé cố sức gật đầu đứng lên ghế con.

Nhìn hai bé đáng yêu, trong lòng Chu Tú Tú mềm hơn.

Cũng không biết Vương Tiểu Mai đã chuẩn bị nguyên liệu làm kẹo chưa.