Đứa bé béo ồ một tiếng: "Các cậu không có cha! Nói dối, nói dối!"
Mấy đứa bé nháo nhào vừa nhăn mặt với Tiểu Niên và Tiểu Uyển, vừa chê cười bọn nhỏ khoác lác.
DTV
Tiểu Niên đứng tại chỗ, tay nhỏ nắm quần thật chặt, n.g.ự.c phập phồng tức giận nhìn bọn nhỏ. Tiểu Uyển bên cạnh tội nghiệp ngồi nguyên tại chỗ, hai tay đều co lại thậm chí cô bé không biết để ở đâu.
Dương Tiểu Nha thấy em gái mình muốn khóc, trong nháy mắt cô bé tức giậm chân: "Ai mà còn nói lung tung? Cẩn thận tớ đánh các cậu!"
Cô giáo Quý cũng nâng giọng: "Yên lặng! Lập tức yên lặng cho cô!"
Trong phòng học mới từ từ yên lặng lại.
...
Cả ngày Chu Tú Tú đều nhớ hai đứa bé ở nhà trẻ.
Đợi đến chiều muộn, việc trong phòng bếp mới xong, cô xoay người rửa tay sau đó thay quần áo đi đón Tiểu Niên với Tiểu Uyển.
Nào biết mới đi được vài bước lại chạm mặt Bùi Hi Bình.
"Anh tan ca chưa?" Chu Tú Tú cười nới.
Bùi Hi Bình gật đầu: "Tiểu Niên với Tiểu Uyển vẫn chưa làm quen được sao?"
"Hôm qua hai đứa ngủ rất ngon. Cũng không biết ở nhà trẻ thế nào, em có hơi lo lắng."
Chu Tú Tú mấp máy môi, sự lo lắng viết ở đáy mắt.
Bùi Hi bình đến gần một bước: "Có muốn anh cùng đi đón không?"
"Không cần, không cần!" Chú Tú Tú không ngừng xua tay.
Tuy bây giờ cô với Bùi Hi Bình là mối quan hệ qua lại ổn định có thể cùng nhau đi đón bọn nhỏ, nhưng có hơi ngại ngùng. Đến lúc đó phụ huynh khác lại nghị luận ầm ĩ, cô cũng lo lắng sẽ tạo ảnh hưởng không tốt cho hai đứa bé.
Chân trước Chu Tú Tú vừa đi Vương Tiểu Mai lại vội vã đuổi theo sau.
"Tú Tú!" Vương Tiểu Mai cao giọng gọi cô.
Có lẽ Chu Tú Tú không nghe thấy âm thanh của cô ấy.
Vương Tiểu Mai thở dài một hơi xoay người muốn đi.
Nhưng đúng lúc này Bùi Hi Bình ngăn cô ấy lại: "Cô tìm Tú Tú có chuyện gì sao? Tôi có thể nhắn lại giúp cô."
"Ban nãy Tú Tú cho tôi tiền bảo tôi đi mua sữa bột, đậu phộng với kẹo giúp cô ấy. Tôi thấy cô ấy không có thời gian nên đồng ý, nhưng vừa rồi anh tôi đột nhiên đến đây bảo tôi đi về một chuyến. Chuyện này…"
Bình thường Chu Tú Tú rất quan tâm đến Vương Tiểu Mai, đương nhiên cô ấy cũng muốn giúp làm chút chuyện. Nhưng bây giờ cô ấy không có nhiều thời gian giúp chuyện này, vẻ mặt Vương Tiểu Mai chán nản.
"Có ghi lại không?" Bùi Hi Bình hỏi.
Vương Tiểu Mai gật đầu, đưa giấy trong tay cho anh xem.
"Tôi đi mua." Bùi Hi Bình nhận lấy.
Mắt Vương Tiểu Mai sáng lên, lập tức vui vẻ trở lại. Bùi Hi Bình là người yêu của Chu Tú Tú, để anh hỗ trợ thì không thể tốt hơn! Vương Tiểu Mai nói không ít lời cảm ơn, lấy tiền ở trong đưa cho anh nhưng anh không chịu nhận.
"Tôi có tiền, tiền này trả lại cho cô ấy." Bùi Hi Bình nói một câu lạnh nhạt: "Tôi đi mua trước."
Nói xong anh sải bước rất nhanh, biến mất trong phạm vi tầm mắt Vương Tiểu Mai.
Nhìn Bùi Hi Bình không chút do dự, trong mắt Vương Tiểu Mai hiện lên sự ao ước.
Chị dâu nhà mình suốt ngày oán hận các anh mình không để ý gia đình, hôm nay chắc cũng vì chuyện này mà gọi cô ấy về nhà giải quyết. Các anh trai nói đàn ông đều là như thế, không tỉ mỉ nhưng cô ấy nghĩ Bùi Hi Bình không giống bọn họ.
Một người dịu dàng giỏi giang, một người mạnh mẽ, Chu Tú Tú với Bùi Hi Bình thật xứng đôi!
Vương Tiểu Mai cảm khái không có gì sánh bằng, nhớ đến người nhà còn đang ở trong phòng chờ mới lập tức chạy tới.
...
Tới lúc tan làm, các phụ huynh đều đón con về nhà.
Mấy đứa bé đều được cha mẹ ôm về nhà, hai anh em Tiểu Niên với Tiểu Uyển không khỏi lo lắng.
Chỉ là hai bé lo lắng cũng không muốn phiền đến cô giáo, hai bé chỉ ngồi ghế dựa vào cửa phòng học chống cằm nhìn chờ nơi xa.
"Tiểu Niên, Tiểu Uyển, hai cháu đói không? Có muốn về nhà ăn cơm trước với hiệu trưởng không?" Thấy thời gian không còn sớm, hiệu trưởng Phương không nhịn được hỏi.
Tiểu Niên lắc đầu: "Cháu không đói."
Tiểu Uyển lắc đầu theo sau: "Tiểu Uyển cũng không đói."
Nhìn ánh mắt trong suốt của hai đứa bé, trong mắt hiệu trưởng Phương lóe lên tình thương: "Có lẽ mẹ hai cháu đang bận, hay là các cháu theo bà về trước đến lúc đó mẹ cháu đến đón các cháu được không?"
Bọn nhọ nhạy bén nhận thấy ai đối tốt với mình, lúc thấy ánh mắt hiệu trưởng Phương lộ ra nụ cười dịu dàng, Tiểu Uyển đánh bạo nói: "Chúng cháu chờ mẹ ở chỗ này."
"Mẹ nói sẽ tới đón chúng cháu thì nhất định sẽ tới." Tiểu Niên cũng nói.
Hai bé đã ngoắc tay với mẹ, mẹ nói rất chắc chắn sẽ không để hai bé chờ lâu.
Hai đứa bé kiên định như vậy hiệu trưởng Phương cũng không miễn cưỡng được, nhưng dù sao thời gian cũng không còn sớm, bà ấy để mấy cô giáo về trước còn mình ngồi ở một cái ghế khác làm bạn bên cạnh hai đứa bé.
Hiệu trưởng Phương hiểu được làm sao để ở chung với hai bé, trong vài ba lời nói bà ấy biết cuộc sống trong quá khứ của Tiểu Niên với Tiểu Uyển ở nông thôn như thế nào.
Mấy đứa bé nháo nhào vừa nhăn mặt với Tiểu Niên và Tiểu Uyển, vừa chê cười bọn nhỏ khoác lác.
DTV
Tiểu Niên đứng tại chỗ, tay nhỏ nắm quần thật chặt, n.g.ự.c phập phồng tức giận nhìn bọn nhỏ. Tiểu Uyển bên cạnh tội nghiệp ngồi nguyên tại chỗ, hai tay đều co lại thậm chí cô bé không biết để ở đâu.
Dương Tiểu Nha thấy em gái mình muốn khóc, trong nháy mắt cô bé tức giậm chân: "Ai mà còn nói lung tung? Cẩn thận tớ đánh các cậu!"
Cô giáo Quý cũng nâng giọng: "Yên lặng! Lập tức yên lặng cho cô!"
Trong phòng học mới từ từ yên lặng lại.
...
Cả ngày Chu Tú Tú đều nhớ hai đứa bé ở nhà trẻ.
Đợi đến chiều muộn, việc trong phòng bếp mới xong, cô xoay người rửa tay sau đó thay quần áo đi đón Tiểu Niên với Tiểu Uyển.
Nào biết mới đi được vài bước lại chạm mặt Bùi Hi Bình.
"Anh tan ca chưa?" Chu Tú Tú cười nới.
Bùi Hi Bình gật đầu: "Tiểu Niên với Tiểu Uyển vẫn chưa làm quen được sao?"
"Hôm qua hai đứa ngủ rất ngon. Cũng không biết ở nhà trẻ thế nào, em có hơi lo lắng."
Chu Tú Tú mấp máy môi, sự lo lắng viết ở đáy mắt.
Bùi Hi bình đến gần một bước: "Có muốn anh cùng đi đón không?"
"Không cần, không cần!" Chú Tú Tú không ngừng xua tay.
Tuy bây giờ cô với Bùi Hi Bình là mối quan hệ qua lại ổn định có thể cùng nhau đi đón bọn nhỏ, nhưng có hơi ngại ngùng. Đến lúc đó phụ huynh khác lại nghị luận ầm ĩ, cô cũng lo lắng sẽ tạo ảnh hưởng không tốt cho hai đứa bé.
Chân trước Chu Tú Tú vừa đi Vương Tiểu Mai lại vội vã đuổi theo sau.
"Tú Tú!" Vương Tiểu Mai cao giọng gọi cô.
Có lẽ Chu Tú Tú không nghe thấy âm thanh của cô ấy.
Vương Tiểu Mai thở dài một hơi xoay người muốn đi.
Nhưng đúng lúc này Bùi Hi Bình ngăn cô ấy lại: "Cô tìm Tú Tú có chuyện gì sao? Tôi có thể nhắn lại giúp cô."
"Ban nãy Tú Tú cho tôi tiền bảo tôi đi mua sữa bột, đậu phộng với kẹo giúp cô ấy. Tôi thấy cô ấy không có thời gian nên đồng ý, nhưng vừa rồi anh tôi đột nhiên đến đây bảo tôi đi về một chuyến. Chuyện này…"
Bình thường Chu Tú Tú rất quan tâm đến Vương Tiểu Mai, đương nhiên cô ấy cũng muốn giúp làm chút chuyện. Nhưng bây giờ cô ấy không có nhiều thời gian giúp chuyện này, vẻ mặt Vương Tiểu Mai chán nản.
"Có ghi lại không?" Bùi Hi Bình hỏi.
Vương Tiểu Mai gật đầu, đưa giấy trong tay cho anh xem.
"Tôi đi mua." Bùi Hi Bình nhận lấy.
Mắt Vương Tiểu Mai sáng lên, lập tức vui vẻ trở lại. Bùi Hi Bình là người yêu của Chu Tú Tú, để anh hỗ trợ thì không thể tốt hơn! Vương Tiểu Mai nói không ít lời cảm ơn, lấy tiền ở trong đưa cho anh nhưng anh không chịu nhận.
"Tôi có tiền, tiền này trả lại cho cô ấy." Bùi Hi Bình nói một câu lạnh nhạt: "Tôi đi mua trước."
Nói xong anh sải bước rất nhanh, biến mất trong phạm vi tầm mắt Vương Tiểu Mai.
Nhìn Bùi Hi Bình không chút do dự, trong mắt Vương Tiểu Mai hiện lên sự ao ước.
Chị dâu nhà mình suốt ngày oán hận các anh mình không để ý gia đình, hôm nay chắc cũng vì chuyện này mà gọi cô ấy về nhà giải quyết. Các anh trai nói đàn ông đều là như thế, không tỉ mỉ nhưng cô ấy nghĩ Bùi Hi Bình không giống bọn họ.
Một người dịu dàng giỏi giang, một người mạnh mẽ, Chu Tú Tú với Bùi Hi Bình thật xứng đôi!
Vương Tiểu Mai cảm khái không có gì sánh bằng, nhớ đến người nhà còn đang ở trong phòng chờ mới lập tức chạy tới.
...
Tới lúc tan làm, các phụ huynh đều đón con về nhà.
Mấy đứa bé đều được cha mẹ ôm về nhà, hai anh em Tiểu Niên với Tiểu Uyển không khỏi lo lắng.
Chỉ là hai bé lo lắng cũng không muốn phiền đến cô giáo, hai bé chỉ ngồi ghế dựa vào cửa phòng học chống cằm nhìn chờ nơi xa.
"Tiểu Niên, Tiểu Uyển, hai cháu đói không? Có muốn về nhà ăn cơm trước với hiệu trưởng không?" Thấy thời gian không còn sớm, hiệu trưởng Phương không nhịn được hỏi.
Tiểu Niên lắc đầu: "Cháu không đói."
Tiểu Uyển lắc đầu theo sau: "Tiểu Uyển cũng không đói."
Nhìn ánh mắt trong suốt của hai đứa bé, trong mắt hiệu trưởng Phương lóe lên tình thương: "Có lẽ mẹ hai cháu đang bận, hay là các cháu theo bà về trước đến lúc đó mẹ cháu đến đón các cháu được không?"
Bọn nhọ nhạy bén nhận thấy ai đối tốt với mình, lúc thấy ánh mắt hiệu trưởng Phương lộ ra nụ cười dịu dàng, Tiểu Uyển đánh bạo nói: "Chúng cháu chờ mẹ ở chỗ này."
"Mẹ nói sẽ tới đón chúng cháu thì nhất định sẽ tới." Tiểu Niên cũng nói.
Hai bé đã ngoắc tay với mẹ, mẹ nói rất chắc chắn sẽ không để hai bé chờ lâu.
Hai đứa bé kiên định như vậy hiệu trưởng Phương cũng không miễn cưỡng được, nhưng dù sao thời gian cũng không còn sớm, bà ấy để mấy cô giáo về trước còn mình ngồi ở một cái ghế khác làm bạn bên cạnh hai đứa bé.
Hiệu trưởng Phương hiểu được làm sao để ở chung với hai bé, trong vài ba lời nói bà ấy biết cuộc sống trong quá khứ của Tiểu Niên với Tiểu Uyển ở nông thôn như thế nào.