Ngày đầu tiên Tiểu Niên với Tiểu Uyển đến nhà trẻ, cũng là lần đầu tiên sống tập thể. Hiệu trưởng Phương vẫn còn lo lắng bọn nhỏ không thích ứng được bởi vậy bình thường bà ấy thường đi xem một chút.
Thật không nghĩ đến hai đứa bé này rất ngoan thậm chí ngay cả cảm giác tồn tại cũng không có, người khác làm cái gì bọn nhỏ cũng làm cái đó, không có một chút nào cần chăm sóc đặc biệt.
Hiệu trưởng Phương cũng rất yên tâm, về phương diện khác cũng yêu thương nên gọi cô giáo chủ nhiệm lớp ra hỏi tình huống cụ thể.
"Hai anh em vẫn ngồi chung một chỗ, nói cái gì cũng nghe theo. Chỉ có khi hát nhạc thiếu nhi thì tôi để hai bé lên sân khấu, hình như hai đứa có hơi ngượng ngùng."
"Lúc ăn cơm cũng không khiến người ta lo lắng, nhưng những đứa trẻ khác tôi phải chạy theo dụ dỗ bọn nhỏ mới chịu ăn hai phần. Nhưng Tiểu Niên với Tiểu Uyển tự biết dùng thìa, ăn từng thìa từng thìa và ăn xong cũng không xin nhiều hơn, chỉ là mắt sáng lên ngồi ở kia nhìn."
"Những đứa bé khác đâu? Có bài xích hai bé không?" Hiệu trưởng Phương hỏi.
Cô giáo cười rộ lên: "HIệu trưởng Phương, bọn chúng mới là đứa bé chưa biết cái gì là bài xích đâu! Chỉ là hai đưa bé mới tới mọi người còn chưa hòa mình, chỉ đang làm việc riêng của nhau mà thôi."
Hiệu trưởng Phương suy nghĩ một chút, bà ấy nghiêm túc gật đầu: "Vẫn phải chú ý Dương Tiểu Nha. Tính tình Tiểu Nha tương đối kiêu căng, bình thường thỉnh thoảng cũng bắt nạt những đứa bé khác. Tiểu Niên với Tiểu Uyển còn nhỏ, bị bắt nạt cũng không nói với cô giáo, cô phải để tâm nhiều hơn."
Cô giáo vỗ n.g.ự.c đồng ý.
Cô ấy biết Tiểu Niên với Tiểu Uyển là con của Chu Tú Tú. Mặc dù Chu Tú Tú chỉ là một đầu bếp, chức vị kém hơn những lãnh đạo kia nhưng đối với cô giáo Quý mà nói, cô chính là ân nhân đã cứu mình thoát khỏi cảnh khốn cùng! Nếu không phải vì Chu Tú Tú nấu nhiều món ngon cho buổi sáng, buổi trưa và điểm tâm thì thời gian cô ấy lăn qua lăn lại với những đứa bé cũng dài hơn!
Đồng chí Chu Tú Tú nỗ lực đổ mồ hôi ở sau bếp, cô ấy ở nhà trẻ thì nên chăm sóc tốt hai đứa bé để đầu bếp Chu không buồn phiền!
Chỉ là cô giáo Quý vừa khiến hiệu trưởng Phương yên tâm thì khi cô ấy quay về phòng học, đã thấy Dương Tiểu Nha nhìn chằm chằm Tiểu Niên với Tiểu Uyển.
Dương Tiểu Nha đến trước mặt hai bé, đôi mắt to lanh lợi đảo qua đảo lại, nói với Tiểu Uyển: "Cậu tên gì?"
Đứa bé tuổi này đã hiểu được cái gì là lên mặt bắt nạt người khác, tại đây Dương Tiểu Nha ỷ mình là đứa bé cao lớn nhất, cha là là phó xưởng. Cha mẹ những đứa bé khác gặp cô bé cũng nâng lên khuôn mặt tươi cười khiến cô bé càng cảm thấy mình là một chị lớn nho nhỏ.
Tiểu Uyển ngửa đầu nhìn chị gái lớn hơn mình một cái đầu, cổ cô bé rụt rụt, nhỏ giọng nói: "Em là Tiểu Uyển."
Dương Tiểu Nha hé mắt, lại nhìn Tiểu Niên: "Còn cậu?"
DTV
Tiểu Niên không nói lời nào, mắt đen nháy nhìn chằm chằm cô bé, mặc dù chính mình chỉ là một đứa bé nhưng không hiểu sao phát ra khí thế.
"Chị, anh ấy là Tiểu Niên, anh trai em." Tiểu Uyển hơi nghiêng đầu thoạt nhìn hơi mơ màng, cô bé giúp anh trai mình giới thiệu.
Chị?
Dương Tiểu Nha nháy nháy mắt, nhất thời tư thế từ trên cao nhìn xuống của cô bé không còn thấy bóng dáng đâu.
Cô bé cũng có chị, thỉnh thoảng sẽ đưa anh rể về ăn cơm. Mỗi lần cô bé bám bắp đùi của chị bảo chị chơi với cô bé thì luôn luôn bị từ chối.
Hiện tại cô bé cũng là chị!
Đôi mắt Dương Tiểu Nha sáng lên, khóe miệng cười, đang vui mừng muốn sờ đầu hai đứa bé, cô giáo Quý lại đột nhiên đi vào.
"Các con quay về chỗ ngồi, mỗi người một tờ giấy, bắt đầu vẽ tranh thôi." Cô giáo Quý nói.
Dương Tiểu Nha vừa mới lên làm chị không lâu đã bị cô giáo Quý tóm về chỗ ngồi của mình, bĩu môi.
Khi cô bé định ngồi xuống thì một đứa bé béo lại gần lớn tiếng nói: "Dương Tiểu Nha, cậu không nên chơi với các cậu ấy! Mẹ của tớ nói, các cậu ấy không có cha, là con hoang nông thôn! Lẽ nào cậu muốn làm bạn với con hoang sao?"
Lời nói của đứa bé béo vừa mới dứt những đứa bé khác đều cười rộ lên, ngay lập tức cô giáo Quý vỗ tay duy trì trật tự vừa lén lút liếc mắt nhìn Tiểu Niên với Tiểu Uyển.
Lời nói tổn thương như vậy, đứa bé nghe xong có thể không có cảm giác sao?
Quả nhiên, Tiểu Niên không vui, vội vàng đứng lên, lớn tiếng nói: "Chúng tớ có cha!"
Tiểu Uyển thì chán nản rũ hai vai xuống, cúi đầu thật thấp.
"Cha là cái gì?" Cô bé béo cau mày.
"Chính là bố!" Một đứa bé khác nhấc tay nói.
(爹: cha. 爸爸: bố, ba, cha. Cả hai đều dịch là cha, bố, ba. Phát âm khác nhau nên bọn nhỏ không hiểu, trong bộ truyện này tụi mình thống nhất gọi là “cha”)