Nhưng mà bọn họ chưa kịp nói xong, đã nhìn thấy cách đó không xa có một bóng người xinh đẹp bước tới.
Trên mặt Chu Tú Tú nở nụ cười, tựa như chuyện xảy ra tối hôm qua không ảnh hưởng đến cô, ngược lại trông cô càng có sức sống hơn.
DTV
Tất cả mọi người đều nói phụ nữ sinh con xong sẽ già, nhưng Chu Tú Tú cả ngày ở sau bếp tiếp xúc dầu mỡ, mặt vẫn như trứng gà luộc mới bóc, nếu lúc này không dắt theo hai đứa nhỏ, cô ấy thực sự trông giống như một cô bé mới ra trường.
Không so sánh thì sẽ không có đau thương!
Hai nữ công nhân nhìn nhau thở dài bất lực, vừa nâng mí mắt lên, ánh mắt lại rơi vào trên mặt Tiểu Niên và Tiểu Uyên
Cứ tưởng hai đứa nhỏ này đã lăn ra khỏi bùn thì da phải đen, bẩn thỉu, không có giáo dục.
Thật không nghĩ đến, tuy làn da không được trắng trẻo nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn của chúng trông có da có thịt, ngũ quan xinh đẹp đến ngỡ ngàng, đôi mắt vô cùng trong trẻo, trông chẳng có vẻ gì là khiến người ta phải trách cứ.
Không, nhất định là một sự hiểu lầm.
Nói thêm vài câu là sẽ biết.
Nữ công nhân tóc đuôi ngựa dẫn bọn nhỏ tiến lên: “Đầu bếp Chu, cô cũng mang theo bọn nhỏ tới rồi.”
Chu Tú Tú cúi đầu nhìn hai đứa nhỏ, cười gật đầu: “Tiểu Uyển và Tiểu Niên, chào hỏi đi con.”
“Cháu chào dì ạ.”
“Cháu chào dì ạ.”
Hai giọng nói đồng thời vang lên, giọng nói nhẹ nhàng vô cùng, hai đôi mắt đẹp hiện lên đầy vẻ cẩn trọng, mà vẫn lễ phép, sắc mặt đối phương lập tức dịu đi rất nhiều.
“Chào cháu.” Nữ công nhân cột tóc đuôi ngựa gật đầu, nắm lấy quần áo của con gái: “Điềm Điềm cũng chào hỏi đi.”
Nhưng Điềm Điềm lại không nghe, đứng đó không nhúc nhích, không nói một lời.
Tức c.h.ế.t rồi, sao con gái cô ta lại như chim cút vậy chứ, còn không lễ phép bằng trẻ con nhà quê.
So với mẹ của Điềm Điềm, nữ công nhân tóc ngắn càng kiêu ngạo hơn nhìn chúng nó: “Các cháu bao nhiêu tuổi rồi?”
Tiểu Uyển xòe ngón tay nhỏ ra, đếm đi đếm lại: “Một tuổi... Hai tuổi... ba tuổi... Bọn cháu ba tuổi.”
Tiểu Niên lắc đầu, cũng xòe ngón tay nhỏ ra, đếm đến ba thì dừng một chút, nhìn chằm chằm ngón tay thứ tư một lúc lâu, mới đâu ra đấy nói: “Ba tuổi rưỡi.”
Nữ công nhân tóc ngắn: “...”
Chúng nó thật đáng yêu.
Lúc này, hiệu trưởng Phương đã đợi sẵn ở cửa nhà trẻ, khi nhìn thấy Chu Tú Tú mang theo hai đứa nhỏ xuất hiện, lập tức mỉm cười tới đón.
Sau khi hiệu trưởng Phương lui về tuyến hai, thà khổ với mệt chút, cũng chỉ vì phúc lợi của người công nhân, vì vậy đối với bà ấy, việc có thêm một hoặc hai đứa nhỏ trong lớp cũng không có gì to tát, cực kỳ chào đón.
“Hiệu trưởng Phương, hai đứa nhỏ làm phiền bà rồi.” Chu Tú Tú đưa Tiểu Niên và Tiểu Uyển đến chỗ hiệu trưởng Phương.
Hai đứa nhỏ tuy sợ người lạ, vẻ mặt căng thẳng nhưng vẫn như cũ không khóc đòi mẹ, trong lòng hiệu trưởng Phương thích hơn một chút, cười gật đầu: “Yên tâm đi.”
...
Hôm qua Tiêu Kiến Tân một đêm không ngủ.
Ông ta không muốn về nhà, ngủ ơd trong văn phòng đối phó qua một đêm, nhưng dù môi trường văn phòng có tươm tất nhưng không thể so với chiếc giường êm ái ở nhà, vì vậy ông ta bị mất ngủ.
Bình minh lên, ông ta mang theo cặp mắt gấu trúc, ngáp một cái, tiện tay lấy tài liệu ra xem.
“Cốc cốc cốc...” Có tiếng gõ cửa vang lên.
Tiêu Kiến Tân hắng giọng: “Mời vào.”
Một nữ đồng chí mặc áo sơ mi lụa bước vào, đặt một tách trà trên bàn làm việc trước mặt Tiêu Kiến Tân: “Xưởng trưởng Tiêu, đây là trà đậm, nâng cao tinh thần.”
Tiêu Kiến Tân ngạc nhiên nhìn cô: “Làm sao cô biết tôi nghỉ ngơi không được tốt.”
“Xưởng trưởng Tiêu, ông không phải nghỉ ngơi không tốt, ông hoàn toàn không có nghỉ ngơi.” Đối phương mỉm cười, nhẹ nhàng đẩy tách trà về phía trước, dịu dàng.
“Tuy nhiên, trà đậm dù có tốt thì nên nghỉ ngơi vẫn phải nghỉ ngơi. Ông là xưởng trưởng của chúng tối, ai cũng mong được ông dẫn dắt tạo dựng một cuộc sống tốt đẹp, nhưng ông hãy chăm sóc bản thân cho tốt trước đã, đừng để thân thể mệt mỏi suy sụp.”
Nghe giọng như tắm gió xuân của cô, Tiêu Kiến Tân thở dài một hơi đầy xúc động.
Không ngờ người ngoài lại quan tâm đến thân thể của ông ta hơn người nhà.
Trên mặt Chu Tú Tú nở nụ cười, tựa như chuyện xảy ra tối hôm qua không ảnh hưởng đến cô, ngược lại trông cô càng có sức sống hơn.
DTV
Tất cả mọi người đều nói phụ nữ sinh con xong sẽ già, nhưng Chu Tú Tú cả ngày ở sau bếp tiếp xúc dầu mỡ, mặt vẫn như trứng gà luộc mới bóc, nếu lúc này không dắt theo hai đứa nhỏ, cô ấy thực sự trông giống như một cô bé mới ra trường.
Không so sánh thì sẽ không có đau thương!
Hai nữ công nhân nhìn nhau thở dài bất lực, vừa nâng mí mắt lên, ánh mắt lại rơi vào trên mặt Tiểu Niên và Tiểu Uyên
Cứ tưởng hai đứa nhỏ này đã lăn ra khỏi bùn thì da phải đen, bẩn thỉu, không có giáo dục.
Thật không nghĩ đến, tuy làn da không được trắng trẻo nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn của chúng trông có da có thịt, ngũ quan xinh đẹp đến ngỡ ngàng, đôi mắt vô cùng trong trẻo, trông chẳng có vẻ gì là khiến người ta phải trách cứ.
Không, nhất định là một sự hiểu lầm.
Nói thêm vài câu là sẽ biết.
Nữ công nhân tóc đuôi ngựa dẫn bọn nhỏ tiến lên: “Đầu bếp Chu, cô cũng mang theo bọn nhỏ tới rồi.”
Chu Tú Tú cúi đầu nhìn hai đứa nhỏ, cười gật đầu: “Tiểu Uyển và Tiểu Niên, chào hỏi đi con.”
“Cháu chào dì ạ.”
“Cháu chào dì ạ.”
Hai giọng nói đồng thời vang lên, giọng nói nhẹ nhàng vô cùng, hai đôi mắt đẹp hiện lên đầy vẻ cẩn trọng, mà vẫn lễ phép, sắc mặt đối phương lập tức dịu đi rất nhiều.
“Chào cháu.” Nữ công nhân cột tóc đuôi ngựa gật đầu, nắm lấy quần áo của con gái: “Điềm Điềm cũng chào hỏi đi.”
Nhưng Điềm Điềm lại không nghe, đứng đó không nhúc nhích, không nói một lời.
Tức c.h.ế.t rồi, sao con gái cô ta lại như chim cút vậy chứ, còn không lễ phép bằng trẻ con nhà quê.
So với mẹ của Điềm Điềm, nữ công nhân tóc ngắn càng kiêu ngạo hơn nhìn chúng nó: “Các cháu bao nhiêu tuổi rồi?”
Tiểu Uyển xòe ngón tay nhỏ ra, đếm đi đếm lại: “Một tuổi... Hai tuổi... ba tuổi... Bọn cháu ba tuổi.”
Tiểu Niên lắc đầu, cũng xòe ngón tay nhỏ ra, đếm đến ba thì dừng một chút, nhìn chằm chằm ngón tay thứ tư một lúc lâu, mới đâu ra đấy nói: “Ba tuổi rưỡi.”
Nữ công nhân tóc ngắn: “...”
Chúng nó thật đáng yêu.
Lúc này, hiệu trưởng Phương đã đợi sẵn ở cửa nhà trẻ, khi nhìn thấy Chu Tú Tú mang theo hai đứa nhỏ xuất hiện, lập tức mỉm cười tới đón.
Sau khi hiệu trưởng Phương lui về tuyến hai, thà khổ với mệt chút, cũng chỉ vì phúc lợi của người công nhân, vì vậy đối với bà ấy, việc có thêm một hoặc hai đứa nhỏ trong lớp cũng không có gì to tát, cực kỳ chào đón.
“Hiệu trưởng Phương, hai đứa nhỏ làm phiền bà rồi.” Chu Tú Tú đưa Tiểu Niên và Tiểu Uyển đến chỗ hiệu trưởng Phương.
Hai đứa nhỏ tuy sợ người lạ, vẻ mặt căng thẳng nhưng vẫn như cũ không khóc đòi mẹ, trong lòng hiệu trưởng Phương thích hơn một chút, cười gật đầu: “Yên tâm đi.”
...
Hôm qua Tiêu Kiến Tân một đêm không ngủ.
Ông ta không muốn về nhà, ngủ ơd trong văn phòng đối phó qua một đêm, nhưng dù môi trường văn phòng có tươm tất nhưng không thể so với chiếc giường êm ái ở nhà, vì vậy ông ta bị mất ngủ.
Bình minh lên, ông ta mang theo cặp mắt gấu trúc, ngáp một cái, tiện tay lấy tài liệu ra xem.
“Cốc cốc cốc...” Có tiếng gõ cửa vang lên.
Tiêu Kiến Tân hắng giọng: “Mời vào.”
Một nữ đồng chí mặc áo sơ mi lụa bước vào, đặt một tách trà trên bàn làm việc trước mặt Tiêu Kiến Tân: “Xưởng trưởng Tiêu, đây là trà đậm, nâng cao tinh thần.”
Tiêu Kiến Tân ngạc nhiên nhìn cô: “Làm sao cô biết tôi nghỉ ngơi không được tốt.”
“Xưởng trưởng Tiêu, ông không phải nghỉ ngơi không tốt, ông hoàn toàn không có nghỉ ngơi.” Đối phương mỉm cười, nhẹ nhàng đẩy tách trà về phía trước, dịu dàng.
“Tuy nhiên, trà đậm dù có tốt thì nên nghỉ ngơi vẫn phải nghỉ ngơi. Ông là xưởng trưởng của chúng tối, ai cũng mong được ông dẫn dắt tạo dựng một cuộc sống tốt đẹp, nhưng ông hãy chăm sóc bản thân cho tốt trước đã, đừng để thân thể mệt mỏi suy sụp.”
Nghe giọng như tắm gió xuân của cô, Tiêu Kiến Tân thở dài một hơi đầy xúc động.
Không ngờ người ngoài lại quan tâm đến thân thể của ông ta hơn người nhà.