Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 155

Bọn nhỏ có tính hay quên, ngủ một giấc dậy đã hoang mang bản thân từ lâu đã theo mẹ lên thành phố sống, nhìn môi Tr**ng X* lạ này qua ánh đèn bên ngoài nhà, Tiêu Uyển nhìn trái một chút nhìn phải một chút, trong lòng khiếp sợ không thôi, như bị dọa muốn khóc đến nơi.

Tiểu Niên chọc chọc vào vai cô bé, rồi chỉ vào Chu Tú Tú đang say giấc nồng.

Tiêu Uyển chớp mắt nhìn Chu Tú Tú thật lâu, nước mắt trong hốc mắt muốn rơi xuống cũng không xong, cuối cùng đều bị Tiểu Niên lau hết đi.

Tiểu Uyển vui vẻ trở lại, mở miệng muốn gọi mẹ, lại không nghĩ Tiểu Niên chặn miệng cô bé lại, lắc đầu lia lịa.

Phải để mẹ nghỉ ngơi một lát.

Hai đứa nhỏ nhìn chằm chằm Chu Tú Tú thật lâu, thấy cô không có hề ý định thức dậy, chúng lại một trái một phải nằm xuống, vểnh bàn chân chân nhỏ ra tự mình tìm thú vui.

Không khí buổi sáng rất tươi mát, bên ngoài rất yên bình, Chu Tú Tú được ngủ một giấc thỏa mãn, vươn bờ vai mệt mỏi rồi từ từ thức dậy.

Vừa mở mắt ra, cô đã thấy hai đứa nhỏ nằm bên cạnh.

Ánh mắt chúng nó tròn xoe sáng lên, đôi mắt đen nhánh nhìn cô chằm chằm, vừa thấy cô tỉnh thì lập tức lộn một vòng đứng lên, đồng thanh kêu: “Mẹ ơi!”

Giọng nói vừa ngọt ngào vừa mềm mại này, Chu Tú Tú không chút do dự đáp lại.

Một lúc sau, hai bé con nhỏ bụ bẫm lại trườn đến chỗ cô và tiến vào trong n.g.ự.c cô, khuôn mặt bé nhỏ của chúng cọ chầm chậm vào vai cô.

Chúng nó rất giống với hai con mèo sữa nhỏ mà cô nuôi ở thời đại sau.

Chu Tú Tú tùy ý cùng chúng nó dính nhau trong chốc lát, quanh co một hồi mới gọi chúng nó dậy rửa mặt, chuẩn bị đi nhà trẻ.

Lần đầu tiên đến với một môi trường mới, nhất định là một thử thách lớn đối với hai đứa nhỏ vốn rụt rè và nhút nhát, trong lòng Chu Tú Tú không chắc lắm, nhưng công việc của cô không thể chậm trễ nữa, chỉ đành phải kiên trì đến cùng mà thôi.

Khả năng gánh vác của bọn nhỏ rất tốt, có thể tự rửa mặt, cũng có thể tự mặc quần áo. Chúng nó mặc bộ quần áo xinh đẹp mà Chu Tú Tú đã may lúc trước, đứng trước mặt cô với vẻ khẩn trương hiện rõ trên khuôn mặt nhỏ nhắn.

Hôm qua ở trên xe buýt, mẹ nói khi vào thành phố, thì chúng nó phải vào nhà trẻ, nơi đó có rất nhiều bạn bè, còn có thể cùng chúng nó chơi đùa.

Tiêu Niên và Tiểu Uyển không cần bạn bè gì cả, nhưng chúng muốn nghe lời mẹ.

“Mẹ, mẹ nhìn xem con có đẹp không?” Tiêu Uyển cúi đầu nhìn xuống quần áo của mình, sau đó nhìn giày của mình, giòn giã hỏi.

Quần áo tươm tất, không thể so sánh với quần áo của đám trẻ con nhà khá giả ở thành phố, nhưng thoạt nhìn sạch sẽ và tươi mới.

DTV

Chỉ là đôi giày của chúng nó...

Nó rách rưới, nhìn là biết đồ của Đại Phi để lại.

Bây giờ chắc chắn là không còn kịp để mua giày nữa rồi, chưa kể tiền bên người cô không thể tiêu tùy tiện. Chu Tú Tú nghĩ mãi, nóng lòng hy vọng mình có thể nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống, để nhận được phần thưởng.

“Tiểu Uyển xinh gái, Tiểu Niên đẹp trai, các con đều rất ưa nhìn. Khi đến nhà trẻ, hai con nhớ lễ phép, tươi cười với mọi người, như vậy bạn bè và thầy cô mới thích các con.” Chu Tú Tú nở nụ cười nói.

Tiểu Uyển suy nghĩ một chút, khóe miệng nhếch lên lộ ra một hàng răng gạo: “Anh, cười như vầy nè.”

Tiểu Niên vẫn là hơi nghiêm túc, cậu bé nghiêm trang gật đầu, khóe miệng cứng đơ giật giật: “Học được rồi.”

Chu Tú Tú nhéo nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn của chúng nó, cười nói: “Được rồi, đi thôi!”

Nhà trẻ của của nhà máy chế biến thịt ở ngay bên cạnh khu nhà công nhân viên, là một tòa nhà nhỏ, khá giống một sân nhỏ.

Lúc này, trong nhà máy đã có nhiều công nhân nắm tay dắt bọn nhỏ đến nhà trẻ.

“Nghe nói gì chưa? Đầu bếp Chu cũng sẽ gửi con cô ấy đến đây.” Một nữ đồng chí tóc ngắn nói.

“Tôi biết.” Nữ đồng chí buộc tóc đuôi ngựa thở dài và cúi đầu nhìn con gái của mình.

“Những đứa nhỏ ở nông thôn đến đều không có giáo dục và nghịch ngợm, tôi không biết liệu lúc đó nhà trẻ có bị rối tung lên không nữa.”

“Tôi cũng lo lắng về việc này, việc chăm sóc đứa trẻ chỉ là phúc lợi của đơn vị chúng ta. Chúng ta cũng không thể không cho cô ấy đưa con tới, ngay cả lãnh đạo cũng không nói gì.”

“Tôi không quan tâm nhiều như vậy! Người đàn ông của tôi dù gì cũng là công nhân kỹ thuật trong đơn vị, còn có thể nói được vài câu. Nếu như con của cô ấy dạy hư con của chúng ta, tôi nhất định phải khiến người đàn ông của tôi đi trình bày với lãnh đạo!”

Các bậc phụ huynh, hầu hết đều nghĩ cho con cái của mình, không ai mà không nghĩ con mình là người hiểu chuyện, ngoan ngoãn, đáng yêu, lúc này hai nữ công nhân không ngừng than thở, lông mày cũng tiu nghỉu rũ xuống.