Về đến nhà, Tiêu Kiến Tân cùng Vương Húc Phương tranh chấp kịch liệt một trận.
Ông ta là xưởng trưởng xưởng chế biến thịt, tuy rằng ngày thường nói một không nói hai, nhưng ở trong xưởng ông ta vẫn suy trì vẻ khiêm tốn, chịu khó thăm hỏi nhóm nhân viên.
Chuyện phát sinh đêm nay nếu như đã ồn ào như vậy đối với nhà máy sẽ tạo thành ảnh hưởng rất lớn, Tiêu Kiến Tân là người báo công an là vì muốn tận lực giảm bớt thương tổn muốn để mọi chuyện lắng xuống. Nhưng thật không ngờ tới, Vương Húc Phương lại cố ý mở rộng mâu thuẫn thiếu chút nữa đã biến thành hoạ lớn.
"Ông cần gì phải lôi kéo mặt cho tôi xem? Lần này Tiểu Phượng chịu tủi thân, tất cả mọi chuyện không phải đều do cô đầu bếp kia sao. Ông nói hiện tại chúng ta muốn một điều nhịn chín điều lành, chờ đến khi mọi chuyện qua đi sao?"
"Hôm nay đầu bếp Ngô tới đây còn không phải cơ hội tốt, có thiên thời địa lợi nhân hoà đấy sao? Tôi chỉ muốn tìm lại công bằng cho con gái thôi!" Vương Húc Phương trừng mắt nói.
Tiêu Kiến Tân thấy cảm xúc của bà ta kích động, cười lạnh một tiếng: "Bà cho rằng chính mình đang nói gì, làm cái gì vậy, các công nhân khác không nghe thấy không nhìn thấy sao? Nếu đầu bếp Ngô thật sự làm cô ta bị thương, sau đó mọi người sẽ nói là do bà xui khiến, kể cả công an không phụ trách thì chính bà cũng sẽ bị chọc cho không yên ổn đâu!"
Sắc mặt Vương Húc Phương không lộ biểu cảm gì nhìn ông ta: "Hoá ra ông không định ra mặt vì con gái sao? Con bé đã khóc thành như vậy, ông còn nhớ thương cảm nhận người khác đối đãi thế nào sao? Tiêu Kiến Tân, tôi thật sự hoài nghi có phải do ông nhìn thấy cô đầu bếp kia xinh đẹp quá cho nên ông mới đang đặc biệt thương hương tiếc ngọc không đấy!"
Giọng nói Vương Húc Phương vô cùng chua xót, giọng càng lúc càng lớn khuếch đại toàn bộ phòng khách, Tiêu Kiến Tân dùng bàn tay ý bảo bà ta nhỏ miệng lại, dù sao đây cũng là ký túc xá bọn họ ở, nếu như tranh chấp quá lớn khó tránh khỏi nhân viên tạp vụ quang minh chính đại nghe thấy được.
Nhưng Vương Húc Phương chỉ xem như ông ta đang sợ, bà ta gân cổ lên bắt đầu ồn ào, làm bộ như muốn ông ta phải cúi đầu, tư thế của bà ta giống như không muốn bỏ qua.
Tiêu Tiểu Phượng từ trong phòng đi ra, tủi thân nhìn Tiêu Kiến Tân: "Cha, cha không muốn giúp con sao, mẹ thương con mới bằng lòng làm chủ cho con chuyện này, vì sao cha lại trách mẹ chứ?"
Sắc mặt Tiêu Kiến Tân trầm xuống, một đập chụp xuống bàn phát ra tiếng động lớn: "Con hư tại mẹ, các người liên tục đi xuống như vậy sau này sớm muộn gì cũng sẽ chịu khổ!"
Nói xong ông ta đột nhiên đứng lên, một chân đá văng chiếc ghế dựa trước bàn cơm, bước nhanh chân đi ra ngoài.
"Ầm" một tiếng vang lên, ông ta đóng sầm cửa cũng chẳng ngẩng đầu quay lại.
Vương Húc Phương đã quen mạnh mẽ lúc này chính mình cũng tức giận đến chịu không nổi, bà ta cũng lười phản ứng ông ta muốn đi đâu, tức giận đi tới lôi kéo Tiêu Tiểu Phượng vào nhà: "Hôm nay mẹ ngủ cùng con."
...
Đây là đêm đầu tiên sau khi Chu Tú Tú xuyên qua đây ngủ muộn như vậy.
Vốn tưởng rằng sau sự việc phát sinh như vậy sẽ làm cô mất ngủ, nhưng không ngờ tới một đêm nằm trên giường nhìn hai đứa nhỏ yên tĩnh đi ngủ, nội tâm vốn đang mệt mỏi của cô đều đã biến mất không còn tăm hơi.
Chu Tú Tú nằm nghiêng trên giường, một bàn tay xoa lấy gương mặt mềm mại của bọn nhỏ, khóe miệng hơi giương lên.
Tất cả đều đã đi vào quỹ đạo.
DTV
Đang lúc Chu Tú Tú lẳng lặng nhớ lại những lời nói mà Bùi Hi Bình nói hôm qua, giọng nói đã lâu không nghe thấy của hệ thống đột nhiên vang lên.
[Tuyên bố nhiệm vụ bảy: Chuẩn bị điểm tâm cho các bạn nhỏ trong nhà ăn và nhận được mười lời khẳng định trở lên.]
[Sau khi nhiệm vụ kết thúc được thưởng ba phiếu mua hàng tại công ty bách hoá.]
Nhận được nhiệm vụ, Chu Tú Tú lập tức bình tĩnh sẵn sàng đón địch.
Mua hàng tại công ty bách hoá, cái này hiếm lạ đấy!
Nhớ lại việc cô đã xuyên qua đây cũng lâu, mùa hè cũng sắp đi qua nhưng cô cùng tụi nhỏ còn chưa được mặc quần áo tươm tất lần nào.
Nếu như hoàn thành được nhiệm vụ này, cô sẽ ăn mặc thật đẹp cho bản thân còn cả chăm chút cho hai anh em một chút!
Chu Tú Tú yên lặng suy tư nên làm món điểm tâm mới lạ gì để có thể cho bọn nhỏ đều thích, sau đó cô nhắm mắt lại, dần dần chìm vào mộng đẹp.
Cả đêm nay, một nhà ba người đều ngủ rất say, một đêm không mộng mị.
Nhưng Tiểu Niên và Tiểu Uyển đã quen với việc dậy sớm, khi trời vừa rạng sáng, chúng nó đã dụi mắt ngồi dậy.