Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 153

Đây là lần thứ hai Bùi Hi Bình nói chính mình không có nhà.

Chu Tú Tú không hiểu biết tình hình của anh, cô chỉ suy đoán có lẽ Bùi Hi Bình cũng giống như những người trẻ tuổi khác là người từ phương xa đến đây, muốn được đứng vững ở chỗ này.

Vì thế nên cô gật đầu: "Chuyện ngày hôm nay cảm ơn anh."

Ánh mắt Bùi Hi Bình yên lặng nhìn cô.

Cảm nhận được ánh mắt nóng rực của anh, Chu Tú Tú không còn lảng tránh nữa chỉ dịu dàng kiên định nhìn anh.

Ban đêm hôm nay đặc biệt dài, hai người đưa hai đứa nhỏ về nhà nằm xuống giường, Chu Tú Tú đắp cho hai đứa nhỏ chiếc chăn mỏng, từ trong phòng đi ra.

Trong sân của khu phòng công nhân viên chức rất yên tĩnh, lúc này đang là đêm khuya, không khí mát mẻ, ve kêu đặc biệt rõ ràng nhưng lại không chói tai.

Chu Tú Tú cùng Bùi Hi Bình đi song song, bỗng nhiên bàn tay lại bị anh nắm chặt lấy.

Cô sửng sốt nhưng không tránh thoát.

"Tú Tú." Bùi Hi Bình đứng yên nhìn đôi mắt cô: "Ngày đó anh đưa ra lời hẹn hò, là anh nghiêm túc đấy."

Vào ban đêm yên tĩnh như vậy, một lần nữa lại cảm nhận được sự chủ động đầy thành ý của anh, khoé miệng Chu Tú Tú lại hiện lên ý cười nhẹ nhàng.

"Vậy anh thích em ở điểm gì?"

Xuyên tới nơi này cô thật sự không có đủ chắc chắn.

Từ một người mặt mũi bình thường đến khi có được khuôn mặt quyến rũ khiến người ta kinh diễm như hiện tại, Chu Tú Tú luôn luôn hoài nghi người khác muốn tiếp cận cô rốt cuộc là thích cô hay là thích khuôn mặt thuộc về nguyên chủ.

Trái tim với đôi mắt sẽ không gạt người, Chu Tú Tú nhìn thẳng vào anh muốn cân nhắc cho rõ ràng, rốt cuộc anh thích mình thế nào.

"Anh thích em ở điểm nào?" Cô lại lặp lại lần nữa.

Ngày thường cô giống như một cô gái nhỏ dễ dàng thẹn thùng.

Nhưng hiện tại khi thản nhiên đáp lại tình yêu của anh lại có thêm một chút dũng cảm.

Bùi Hi Bình suy nghĩ một hồi: "Em chân thành, em nỗ lực, cho dù khó khăn vẫn sẵn lòng kiên trì khiến cuộc sống trở nên tốt hơn."

Sau khi mất đi trí nhớ, Bùi Hi Bình thường xuyên cảm thấy con đường trước mắt đều mê mang, nhưng nhìn thấy bộ dáng không quan tâm mà hướng về phía trước của cô, đẹp như vậy, không hiểu sao anh lại cảm thấy tất cả nhân sinh đều tràn ngập ý nghĩa.

Chu Tú Tú nhấp môi cười, gật đầu: "Còn gì nữa?"

"Tuy rằng em cứng cỏi trải qua nhiều khổ sở mệt nhọc nhưng vẫn không buông tay, ngây ngốc kiên trì. Nhưng khi gặp đãi ngộ không công bằng em cũng sẽ không lùi bước, vĩnh viễn không để bị người khác bắt nạt."

Không khóc không ồn ào cũng sẽ không bởi vì bản thân là đồng chí nữ mà để cho người ta được thuận lợi, cô kiên trì, mạnh mẽ hơn bất kỳ một người nào khác anh gặp qua.

Chu Tú Tú không biết chính mình còn có nhiều điểm sáng như vậy.

Cô mỉm cười lại nghiêm túc hỏi một lần: "Vẻ bề ngoài của em thì sao?"

Hỏi ra khỏi miệng mới cảm thấy mình có điểm tự mãn nên lại có chút chán nản.

"Đôi mắt của em rất đẹp." Bùi Hi Bình nhẹ nhàng nói: "Trong suốt giống như muốn tỏa sáng."

Bùi Hi Bình không phải là người coi trọng ngoại hình của người khác, mặc kệ bề ngoài hay là thân phận cuộc sống của người đó với anh đều không quan trọng. Nếu không phải mấy ngày nay cảm nhận được Tiêu Tiểu Phượng có tình cảm với anh, anh cũng không thể không chút do dự từ chối cô ta.

Đối với Chu Tú Tú cũng như vậy.

Anh biết rằng dáng vẻ cô xinh đẹp nhưng chân chính hấp dẫn anh lại là cặp mắt trong trẻo sáng ngời kia cùng trái tim bình dị đó.

Chu Tú Tú cười rộ lên.

Nghe xong liên tiếp những lời nói khích lệ mình, một chút lòng bất ổn kia giống như dần dần trở nên vững vàng, lại làm cho người ta mặt đỏ tim đập.

Ánh trăng sáng ngời rọi xuống dưới đất, Chu Tú Tú được bao phủ trong đó, cô cười rất vui vẻ hai mắt đều cong lên so với ánh trăng còn động lòng người hơn.

Bùi Hi Bình đi về phía trước một bước, ôm cô vào lồng ngực.

Chu Tú Tú hơi ngây người ra, vùi vào cái ôm cùng bả vai rộng lớn ấm áp của anh không nhúc nhích.

Bùi Hi Bình nhẹ cúi người xuống, cái cằm vững vàng tựa vào trên bả vai cô, giọng nói trầm thấp khàn khàn chậm rãi vang lên.

DTV

"Lãnh tụ có nói qua, nếu yêu đương mà không lấy kết hôn làm mục đích vậy chính là chơi lưu manh. Tú Tú, anh rất nghiêm túc."

Gương mặt Chu Tú Tú lập tức đỏ đến nỗi có thể nấu chín tôm.

Cô trốn trong lồng n.g.ự.c anh, có lúc cảm thấy tim đập tăng tốc, lúc lại cảm thấy bản thân bị người ta ôm chặt lấy.

Tất cả những mờ mịt không biết làm sao đều vào khoảnh khắc này biến mất chẳng còn tăm hơi, đợi tới khi mở miệng cô nghe thấy được giọng nói dịu dàng của chính mình.

"Được, em tin tưởng anh."