Giọng của anh trầm thấp có lực, giống như có thể đè xuống những nỗi lo lắng trong lòng cô.
Chu Tú Tú không có ý kiến, vội vàng gật đầu: “Được, đến bệnh viện.”
Mấy người đồng chí công an đã khống chế được đầu bếp Ngô, một nữ công an tới che chở bọn họ, đưa bọn họ đi bệnh viện.
Công nhân ở chỗ đó cuối cùng cũng khôi phục sự yên lặng, Vương Húc Phương cũng bị một màn vừa rồi hù: “Sớm biết đầu bếp Ngô là một người cực đoan như vậy, trước đây đã không nên thuê ông ta.”
“Bà có biết bản thân không đang nói cái gì không?” Sắc mặt Tiêu Kiến Tân trầm xuống, hung hăng trừng mắt nhìn bà ta, xoay người trở về nhà.
Bệnh viện thị trấn ở nơi này cách đó không xa, trong đêm tối, Bùi Hi Bình mỗi tay ôm một đứa trẻ, thấy Chu Tú Tú không có đi theo nên dừng lại đợi.
Cảm nhận được ánh mắt thân thiết của anh, Chu Tú Tú bước nhanh về phía trước: “Em không sao.”
Cô đưa tay muốn đón lấy đứa trẻ, nhưng lại không ngờ tới hai đứa trẻ kia lại lắc đầu.
“Mẹ, mẹ nghỉ ngơi…" Tiểu Uyển nhẹ giọng nói.
Mà Tiểu Niên lại quay mặt qua, chăm chú nhìn Bùi Hi Bình.
Trong đêm tối, khuôn mặt của người đàn ông được ánh trăng chiếu tới, Tiểu Niên nhìn không chuyển mắt, cũng không biết đã trải qua bao lâu, khuôn mặt nhỏ nhắn khẽ tựa vào bả vai rộng lớn của anh.
Bùi Hi Bình quỳ xuống, một cảm giác kỳ lạ len lỏi khắp cơ thể, phần đầu giống như bị búa gõ, nứt ra một khoảng không, rất đau đớn. Thấy thế Chu Tú Tú khẩn trương hỏi thăm:
“Anh có sao không?”
“Anh bị thương chỗ nào à.”
Anh nhíu mày nhưng vẫn lắc đầu:
“Anh không sao cả.”
Vừa đến bệnh viện, bác sĩ và y tá đã lao ra kiểm tra hai đứa bé. Vết thương ở mắt cá chân có lẽ là do chạy nhảy không cẩn thận bị cây xước vào, còn lại chỉ là vết thương ngoài da, chỉ cần băng bó là ổn, không quá nguy hiểm.
Nữ y tá cẩn thận sát trùng vết thương cho Tiểu Niên, thằng bé đau đến nỗi hai mắt nhắm lại nhưng không nói một câu nào, cũng không hề rơi nước mắt. Thấy cảnh này, Chu Tú Tú tràn ngập xót xa, đau lòng cho con trai, cô nhẹ nhàng xoa đầu, v**t v* những lọn tóc rối.
“Tiểu Niên hôm nay thật dũng cảm.”
Tiểu Uyển không có bị thương, nhưng con bé sợ hãi, liên tục vùi đầu vào lòng anh, không dám đặt chân xuống dưới. Bùi Hi Bình nhẹ nhàng vỗ lưng con bé, ánh mắt dịu dàng:
“Đừng sợ, mọi thứ đã kết thúc rồi, không có gì có thể làm cháu bị tổn thương nữa đâu.”
Tiểu Uyển ngẩng đầu, cô bé cất giọng nói trong trẻo: “Chú là công an ạ?”
Tiểu Uyển biết công an, ngày thường khi có những đứa bé không ngoan ngoãn, người lớn sẽ hù dọa rằng nếu còn nghịch ngợm, làm ầm ĩ thì các chú công an sẽ đến và bắt họ vào tù, vì thế tất cả các trẻ em trong thôn đều sợ hãi công an. Nhưng lần này Tiểu Uyển không thấy sợ nữa.
DTV
“Cháu và anh trai là những đứa bé ngoan ngoãn, tụi cháu sẽ không bị bắt đúng không?”
“Đúng rồi, hai đứa đều là bé ngoan cả.”
Sau khi Tiểu Niên được băng bó kĩ càng, Chu Tú Tú dẫn cậu bé ra ngoài. Cô trông có vẻ yếu ớt, ban nãy còn sợ hãi xen lẫn hoang mang nhưng trước mặt tụi trẻ, chút cảm xúc tiêu cực đó biến mất chỉ còn lại sự dịu dàng. Bùi Hi Bình nhìn cô chăm chú, dường như cảm nhận được ánh mắt mãnh liệt từ anh nên cô quay đầu lại, nhìn vào mắt anh.
Cô không biết tại sao người đàn ông trước mắt lại lợi hại đến thế, ban nãy khi anh ở bên cạnh thì mọi sự lo lắng bất an đều tan biến, những ánh mắt này biểu hiện điều gì thì cô không quá rõ ràng. Tại sao anh lại lại đối xử tốt với hai đứa bé xa lạ này, cô cũng không hiểu lắm nhưng cô vẫn đưa tụi trẻ đến, vì cô biết điều anh cần chắc chắn không phải là một câu cảm ơn.
Có lẽ đây là cảm giác được bảo vệ chăng? Thật sự rất an toàn.
Tiểu Uyển đong đưa hai chân, Bùi Hi Bình để cô bé xuống đất. Anh nhẹ nhàng vén làn tóc rối bời của Chu Tú Tú, nhỏ nhẹ hỏi:
“Ban nãy, em có sợ hãi không?”
Bàn tay thô ráp lúc có lúc không chạm vào vầng trán khiến cô ngẩn người, có cảm giác hai má đang nóng lên, đỏ rực như than hồng, một lúc lâu sau cô mới bảo.
“Không sao, em vẫn ổn.”
Nhìn thấy gương mặt cô đỏ ửng lên, hai mắt Bùi Hi Bình lấp lánh không nhịn được mỉm cười. Lúc này Tiểu Uyển đã chạy đến bên cạnh anh trai vui vẻ nói.
“Anh ơi, anh nhìn này, đây là chú công an.”
Tiểu Niên liếc mắt rồi trả lời đầy nghiêm túc:
“Tiểu Uyển, đây không phải là công an.”
“Ơ, vậy là ai ạ ?”
Dường như cuộc hội thoại ngô nghê của hai đứa trẻ đã cứu vãn tình cảnh xấu hổ của Chu Tú Tú, cô trả lời nghiêm túc: “Tiểu Niên nói đúng rồi, đây không phải là cảnh sát, hai đứa mau chào chú đi.”
Chu Tú Tú không có ý kiến, vội vàng gật đầu: “Được, đến bệnh viện.”
Mấy người đồng chí công an đã khống chế được đầu bếp Ngô, một nữ công an tới che chở bọn họ, đưa bọn họ đi bệnh viện.
Công nhân ở chỗ đó cuối cùng cũng khôi phục sự yên lặng, Vương Húc Phương cũng bị một màn vừa rồi hù: “Sớm biết đầu bếp Ngô là một người cực đoan như vậy, trước đây đã không nên thuê ông ta.”
“Bà có biết bản thân không đang nói cái gì không?” Sắc mặt Tiêu Kiến Tân trầm xuống, hung hăng trừng mắt nhìn bà ta, xoay người trở về nhà.
Bệnh viện thị trấn ở nơi này cách đó không xa, trong đêm tối, Bùi Hi Bình mỗi tay ôm một đứa trẻ, thấy Chu Tú Tú không có đi theo nên dừng lại đợi.
Cảm nhận được ánh mắt thân thiết của anh, Chu Tú Tú bước nhanh về phía trước: “Em không sao.”
Cô đưa tay muốn đón lấy đứa trẻ, nhưng lại không ngờ tới hai đứa trẻ kia lại lắc đầu.
“Mẹ, mẹ nghỉ ngơi…" Tiểu Uyển nhẹ giọng nói.
Mà Tiểu Niên lại quay mặt qua, chăm chú nhìn Bùi Hi Bình.
Trong đêm tối, khuôn mặt của người đàn ông được ánh trăng chiếu tới, Tiểu Niên nhìn không chuyển mắt, cũng không biết đã trải qua bao lâu, khuôn mặt nhỏ nhắn khẽ tựa vào bả vai rộng lớn của anh.
Bùi Hi Bình quỳ xuống, một cảm giác kỳ lạ len lỏi khắp cơ thể, phần đầu giống như bị búa gõ, nứt ra một khoảng không, rất đau đớn. Thấy thế Chu Tú Tú khẩn trương hỏi thăm:
“Anh có sao không?”
“Anh bị thương chỗ nào à.”
Anh nhíu mày nhưng vẫn lắc đầu:
“Anh không sao cả.”
Vừa đến bệnh viện, bác sĩ và y tá đã lao ra kiểm tra hai đứa bé. Vết thương ở mắt cá chân có lẽ là do chạy nhảy không cẩn thận bị cây xước vào, còn lại chỉ là vết thương ngoài da, chỉ cần băng bó là ổn, không quá nguy hiểm.
Nữ y tá cẩn thận sát trùng vết thương cho Tiểu Niên, thằng bé đau đến nỗi hai mắt nhắm lại nhưng không nói một câu nào, cũng không hề rơi nước mắt. Thấy cảnh này, Chu Tú Tú tràn ngập xót xa, đau lòng cho con trai, cô nhẹ nhàng xoa đầu, v**t v* những lọn tóc rối.
“Tiểu Niên hôm nay thật dũng cảm.”
Tiểu Uyển không có bị thương, nhưng con bé sợ hãi, liên tục vùi đầu vào lòng anh, không dám đặt chân xuống dưới. Bùi Hi Bình nhẹ nhàng vỗ lưng con bé, ánh mắt dịu dàng:
“Đừng sợ, mọi thứ đã kết thúc rồi, không có gì có thể làm cháu bị tổn thương nữa đâu.”
Tiểu Uyển ngẩng đầu, cô bé cất giọng nói trong trẻo: “Chú là công an ạ?”
Tiểu Uyển biết công an, ngày thường khi có những đứa bé không ngoan ngoãn, người lớn sẽ hù dọa rằng nếu còn nghịch ngợm, làm ầm ĩ thì các chú công an sẽ đến và bắt họ vào tù, vì thế tất cả các trẻ em trong thôn đều sợ hãi công an. Nhưng lần này Tiểu Uyển không thấy sợ nữa.
DTV
“Cháu và anh trai là những đứa bé ngoan ngoãn, tụi cháu sẽ không bị bắt đúng không?”
“Đúng rồi, hai đứa đều là bé ngoan cả.”
Sau khi Tiểu Niên được băng bó kĩ càng, Chu Tú Tú dẫn cậu bé ra ngoài. Cô trông có vẻ yếu ớt, ban nãy còn sợ hãi xen lẫn hoang mang nhưng trước mặt tụi trẻ, chút cảm xúc tiêu cực đó biến mất chỉ còn lại sự dịu dàng. Bùi Hi Bình nhìn cô chăm chú, dường như cảm nhận được ánh mắt mãnh liệt từ anh nên cô quay đầu lại, nhìn vào mắt anh.
Cô không biết tại sao người đàn ông trước mắt lại lợi hại đến thế, ban nãy khi anh ở bên cạnh thì mọi sự lo lắng bất an đều tan biến, những ánh mắt này biểu hiện điều gì thì cô không quá rõ ràng. Tại sao anh lại lại đối xử tốt với hai đứa bé xa lạ này, cô cũng không hiểu lắm nhưng cô vẫn đưa tụi trẻ đến, vì cô biết điều anh cần chắc chắn không phải là một câu cảm ơn.
Có lẽ đây là cảm giác được bảo vệ chăng? Thật sự rất an toàn.
Tiểu Uyển đong đưa hai chân, Bùi Hi Bình để cô bé xuống đất. Anh nhẹ nhàng vén làn tóc rối bời của Chu Tú Tú, nhỏ nhẹ hỏi:
“Ban nãy, em có sợ hãi không?”
Bàn tay thô ráp lúc có lúc không chạm vào vầng trán khiến cô ngẩn người, có cảm giác hai má đang nóng lên, đỏ rực như than hồng, một lúc lâu sau cô mới bảo.
“Không sao, em vẫn ổn.”
Nhìn thấy gương mặt cô đỏ ửng lên, hai mắt Bùi Hi Bình lấp lánh không nhịn được mỉm cười. Lúc này Tiểu Uyển đã chạy đến bên cạnh anh trai vui vẻ nói.
“Anh ơi, anh nhìn này, đây là chú công an.”
Tiểu Niên liếc mắt rồi trả lời đầy nghiêm túc:
“Tiểu Uyển, đây không phải là công an.”
“Ơ, vậy là ai ạ ?”
Dường như cuộc hội thoại ngô nghê của hai đứa trẻ đã cứu vãn tình cảnh xấu hổ của Chu Tú Tú, cô trả lời nghiêm túc: “Tiểu Niên nói đúng rồi, đây không phải là cảnh sát, hai đứa mau chào chú đi.”