Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 150

Thế nhưng bình thường Tiểu Niên ngoan ngoãn hiểu chuyện nhưng lần này lại hết sức kiên trì phủ nhận, thằng bé dùng giọng nói mềm mại:

“Đây cũng không phải là chú đâu.”

Nữ công an nhìn thấy nét mặt lo lắng của Chu Tú Tú ngay lập tức cất giọng nhỏ nhẹ: “Xin chào, tôi là Trịnh Lệ, là công an cục Hình Phong. Hai người cứ đi đi, tôi sẽ trông chừng bọn trẻ.”

Đợi bóng dáng Chú Tú Tú khuất dần, Trịnh Lệ rời mắt, ngày đó, lần đầu tiên gặp Bùi Hi Bình cô ấy đã ngại ngùng tự giới thiệu bản thân, ban đầu cô ấy tưởng đây là một người lạnh lùng, đối xử với mọi người như nhau nhưng không ngờ lại hết sức dịu dàng với những đứa trẻ. Cô ấy mệt mỏi ngồi trên hàng ghế nhựa, không nén nỗi sự thất vọng.

Ở một góc nhỏ cách Trịnh Lệ không xa, hai đứa bé đang tỉ tê trò chuyện, trông có vẻ bí mật lắm. Tiểu Uyển cất giọng ngây thơ.

“Anh ơi, tại sao chúng mình không thể gọi chú đó là chú được ạ?”

Tiểu Niên nhăn mày nhìn em gái:

“Em không nhận ra người đó sao?”

Tiểu Uyển lắc đầu rồi lại gật đầu, gương mặt nhỏ nhắn ngập tràn khó hiểu: “Người đó là chú công an.”

Tiểu Niên thấy em gái nhà mình ngây ngô không hiểu chuyện gì, cậu bé mấp máy môi không muốn nói, nhưng nhìn gương mặt háo hức muốn khám phá ấy, cậu không kiềm được, ghé sát bên tai nói nhỏ:

“Anh từng gặp người đó, đó là cha. Là cha chúng ta.”

Tiểu Uyển lập tức nhăn mặt, cô bé dùng giọng điệu bà cụ non nói với anh mình: “Anh trai ngốc, mẹ sẽ đánh m.ô.n.g anh, mẹ bảo rồi, chúng ta không có cha, không được nhắc đến chuyện này nữa.”

Tiểu Niên chìm trong suy nghĩ, gương mặt bé nhỏ ngập tràn mê mang.

Đúng vậy, nếu người đó thật sự là cha, thì tại sao mẹ không nhận ra chứ?



Lúc này tại thôn nhỏ, một vị khách kì lạ đã ghé thăm, đó là một thanh niên đạp xe đạp. Trên gương mặt trẻ trung là một cặp kính dày, vừa đến thôn đã ngay lập tức tìm các thanh niên trí thức đang ở đây, cậu ấy đang tìm một thanh niên trí thức họ Vương.

Người này là Kim Hà, bạn nối khố của Vương Lập Khánh, lần này tới đây là nhận được điện báo của cậu.


“Lập Khánh, người anh em c.h.ế.t tiệt này, việc cậu cần điều tra đã có chút ít manh mối.”

Vương Lập Khánh vừa nghe đã không nhịn được mỉm cười, lôi kéo Kim Hà ra ngoài: “Thật à? Bạn gái tớ nhờ điều tra chuyện này, mau chúng ta tìm chỗ nào đã.”

Kim Hà vừa nghe đến hai chữ bạn gái đã không nhịn được bật cười, liên tục trêu ghẹo người bạn thân khiến cậu đỏ mặt tía tai, cuối cùng không nhịn được đẩy xe đạp muốn đuổi cậu ấy ra khỏi thôn.

Chờ hai người khuất bóng, Trần Thục Nhã cũng không thể rời mắt khỏi ánh sáng lấp lánh của bánh xe đạp. Hóa ra đó là xe đạp, vốn là một món đồ xa lạ tại nơi này nhưng Vương Lập Khánh lại thật quen thuộc. Trong kí ức của cô ta, sau này xã hội mỗi lúc mỗi phát triển, sẽ có nhiều hãng xe mới ra đời hơn, Vương Lập Khánh mua xe máy, rồi lại đến ô tô…

“Cô đang nhìn cái gì đấy hả?”

DTV

Một giọng nói lạnh lùng vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Trần Thục Nhã, đó là Lâm Hiểu Nhược, cô ta vác thêm một xô nước, miệng không ngừng chế giễu:

“Vừa nhìn thấy con trai thì đôi mắt dính chặt lên người ta, cô có nhớ đến thanh niên trí thức Trần không? Lần trước bà mối Lương có hỏi cô có muốn kết hôn với anh ta không? Cô bảo suy xét, giờ định thế nào?”

Vừa nghe những lời này xong, Trần Thục Nhã thay đổi sắc mặt, cảm giác giận dữ trào lên nếu đó có thể hóa thành hình thì có lẽ đã bị cô ta nhai nát vụn rồi. Cô ta quay lại, ánh mắt hung hăng nhìn Lâm Hiểu Nhược, trong ánh mắt tràn ngập khuất nhục xen lẫn phẫn uất. Có lẽ ánh mắt quá nỗi đáng sợ nên Lâm Hiểu Nhược hoảng hồn, cô ta nổi da gà, nuốt nước bọt, tìm cớ rời khỏi chỗ này.



Kim Hà vừa gặp Bùi Trung Hà liền báo tin: “Trên trấn và thành phố có người giống mọi người, đang tìm hiểu thông tin của đồng chí Bùi Hi Bình.”

Bùi Trung Hà không nén nổi sự ngạc nhiên: “Thật à? Lẽ nào là chị dâu?”

“Chị dâu cậu à?” Kim Hà hoài nghi hỏi ngược lại, suy nghĩ một lúc sau đó lập tức lắc đầu.

“Không phải đâu, nghe nói người tìm hiểu thông tin của đồng chí Bùi Hi Bình là con trai.”

Vừa nghe đến người tìm anh mình là một người con trai, Bùi Trung Hà ngạc nhiên.

Hiện tại nhà họ Bùi không còn bất kì người đàn ông nào cả, Bùi Nhị Xuân thù hận Đổng Hòa Bình đến thế, sẽ không bao giờ tìm hiểu thông tin về anh mình. Nếu như thế, đồng chí nam đó rốt cuộc là ai? Anh ta có mục đích gì?