Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 148

Đầu bếp Ngô cắn răng, giơ d.a.o trong tay lên, muốn đ.â.m mạnh vào cổ Chu Tú Tú. Mà trong khoảng thời gian ông ta vung d.a.o lên, hai đầu gối của Chu Tú Tú hơi cong lại, cả người vọt qua một bên.

Mọi người kêu lên, những người có con nít đều lấy tay bịt mắt tụi nhỏ lại, không để cho bọn chúng thấy một cảnh đáng sợ này.

Đầu bếp Ngô nhào vào khoảng không, tức giận càng không kìm được, đưa tay muốn kéo lấy tóc Chu Tú Tú. Không ngờ đúng lúc này, một bóng dáng mạnh mẽ xuất hiện, cánh tay cường tráng vươn ra, che chở Chu Tú Tú sau lưng mình, chân dài đá một cước, mạnh mẽ đá văng ông ta.

Chu Tú Tú sợ hãi tới cực điểm, hai chân đã nhũn ra từ lâu, ở khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, thân thể đã được người khác vững vàng bảo vệ. Hai mắt cô thẫn thờ nhìn phía người nọ, chỉ nhìn thấy bóng lưng vững chãi của anh.

Là Bùi Hi Bình!

Đầu bếp Ngô bị đá ra văng ra khá xa, đau đến mức mặt mũi cũng nhăn lại, ôm bụng lăn lộn.

Sắc mặt Tiểu Niên với Tiểu Uyển trắng bệch, vừa khóc vừa chạy tới, giọng khóc rất lớn.

Thời tiết khô nóng làm bọn trẻ chảy ra một tầng mồ hôi, sợi tóc mềm mại của hai đứa trẻ đều dính vào trên ót, lúc này bọn chúng chạy về phía trước ôm đùi của Chu Tú Tú: “Mẹ! Mẹ ơi…”

Dường như vào lúc này ý thức của Chu Tú Tú mới quay trở về.

Tim cô đập cực nhanh, nhưng nhìn vẻ mặt bọn trẻ sợ hãi không ngừng, trái tim cô quặn lại.

Bọn chúng sợ mất đi cô.

“Mẹ không sao.” Qua hồi lâu, Chu Tú Tú mới tìm lại được thanh âm của mình, cô vỗ nhẹ vào lưng bọn trẻ, nhẹ giọng nói.

Lúc này Bùi Hi Bình mới xoay người lại, bình tĩnh nói: “Trước tiên hãy dẫn bọn nhỏ về nhà.”

Chu Tú Tú lập tức gật đầu, nhưng ngay khi mọi người thở phào nhẹ nhõm, đã thấy đầu bếp Ngô đứng lên như lên cơn điên vậy, cầm dao, không quan tâm mà đ.â.m về phía họ.

Sắc mặt ông ta dữ tợn, trong miệng mắng chửi liên tục, Bùi Hi Bình muốn ngăn lại, nhưng đầu bếp Ngô chỉ đ.â.m không có quy luật, cậy vào một con d.a.o cùng cơn tức giận để đánh là chuyện không thể nào.

Đầu bếp Ngô lập tức chuyển hướng về phía hai đứa trẻ yếu ớt!

Giờ khắc này, khung cảnh đều căng thẳng lên, mọi người như ngừng thở, nhìn đầu bếp Ngô cầm d.a.o điên cuồng quơ lung tung.

Hiện tại chạy trốn đã rồi không còn kịp rồi, trong lòng Chu Tú Tú cảm thấy hoảng hốt, không chút suy nghĩ mở rộng tay, ôm bọn trẻ vào lòng.

Tất cả cảm xúc đều trộn lẫn trong lòng cô, đầu óc của cô lúc này trống rỗng, chỉ nghĩ rằng bọn trẻ thật đáng thương, cô không muốn để bọn trẻ phải chịu thêm thương tổn nào nữa.


Cô nhắm mắt lại, trái tim giống như muốn bật ra khỏi cổ họng ngay lập tức.

Đầu bếp Ngô hung hăng đ.â.m tới, cô té trên mặt đất, đau đớn kéo tới, hai đứa trẻ thậm chí còn không biết phải chạy, chỉ biết trợn mắt há hốc mồm đứng yên tại chỗ.

Ngay tại lúc này, khi con d.a.o của ông ta sắp đ.â.m vào Tiểu Niên, Bùi Hi Bình đã nhanh chóng bắt được lưng của ông ta.

Con d.a.o bén nhọn bay ở giữa không trung, tay Bùi Hi Bình mạnh mẽ nắm chặt cổ tay ông ta.

Sức của Bùi Hi Bình rất lớn, nên có thể giữ ông ta rất chặt. Chu Tú Tú từ từ phản ứng lại, xoay người đứng dậy, dùng hết lực đánh vào người đầu bếp Ngô.

Ngay khi đầu bếp Ngô lung lay sắp ngã, ánh mắt Bùi Hi Bình từ trên nhìn xuống, cũng giống như Chu Tú Tú đạp một cái.

Âm thanh lanh lảnh vang lên, đó là tiếng con d.a.o rơi xuống đất, sau đó đó là một tiếng nặng nề vang lên, đầu bếp Ngô bị ném ngã trên mặt đất.

Tiểu Niên lau nước mắt, vẻ mặt mờ mịt đứng tại chỗ, ánh mắt rơi vào con d.a.o đang lóe sáng trên mặt đất.

Trong lúc đầu bếp Ngô giãy giụa, ông ta nhìn Bùi Hi Bình nhặt con d.a.o lên.

Con d.a.o nằm trong tay Bùi Hi Bình, đầu bếp Ngô sẽ không thể gây hại cho bọn họ được nữa. Tảng đá lớn trong lòng mọi người rốt cuộc cũng hạ xuống, trên lưng xuất hiện một tầng mồ hôi.

DTV

Một lát sau, công an mặc cảnh phục đi đến, khống chế được đầu bếp Ngô.

Chu Tú Tú ôm Tiểu Uyển lên, nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt cô bé, tay kia vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y Tiểu Niên, bảo vệ cậu bé cẩn thận.

Bùi Hi Bình đưa d.a.o trong tay cho công an, cũng đi tới chỗ ba người họ. Sau đó, hắn ôm lấy Tiểu Niên, phát hiện đứa trẻ có mấy cân thịt này đang run hết nguyên người: “Đừng sợ.”

“Bị thương sao?” Bùi Hi Bình hỏi.

Chu Tú Tú vội vàng kiểm tra toàn thân hai đứa trẻ, khi cô ngẩng đầu lên, nước mắt rưng rưng: “Chắc là không.”

Dừng lại một chút, bỗng nhiên cô thấy chân Tiểu Niên đang chảy máu, kêu lên: “Tiểu Niên, chân con bị làm sao vậy?”

Ánh mắt của cô yếu đuối mà đầy bất lực, Bùi Hi Bình ôm Tiểu Uyển từ trong n.g.ự.c cô, nhẹ giọng nói: “Đừng sợ, hãy đưa hai đứa trẻ đến bệnh viện kiểm tra trước đã.”