Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 147

Mà bên này, ánh mắt đầu bếp Ngô vẫn có chút đờ đẫn, sau khi đứa trẻ trong tay bị giật đi, vẻ mặt ông ta lập tức thay đổi, đáy mắt hiện lên một tia tàn nhẫn.

Ông ta không do dự nữa, móc ở trong túi ra thứ gì đó, ánh mắt dần trở nên sắc bén.

Chu Tú Tú muốn né tránh, nhưng bỗng nhiên cả người cứng đờ, một vật lạnh bén nhọn đè lên cổ cô.

“Đầu bếp Ngô, ông đừng kích động.” Xúc cảm lạnh lẽo làm cho cô quên mất việc hô hấp, Chu Tú Tú không dám cử động, hai mắt đỏ bừng nhìn chằm chằm đầu bếp Ngô.

“Coi tôi làm kẻ ngu mà đùa giỡn?” Đầu bếp Ngô nghiến răng nghiến lợi, mỗi một chữ đều giống như bật ra từ kẽ răng.

“Nếu không có cô, công nhân chính thức sẽ là tôi!”

Chu Tú Tú co rúm người lại, người này thoạt nhìn rất hung ác, đáy mắt tất cả đều là tơ máu, hung tợn nhe răng trợn mắt, giống như giữa bọn họ có thù hận sâu đậm.

Người đang cực kì tức giận thường thì không khống chế được bản năng, lúc này đầu bếp Ngô hận Chu Tú Tú thấu xương, làm gì còn lý trí để nói chuyện!

Con d.a.o cách cô gần như vậy, cảm nhận được sự điên cuồng của đầu bếp Ngô, Chu Tú Tú có thể cảm nhận được mùi vị của tử vong.

“Ông hãy bình tĩnh một chút!” Cả người Chu Tú Tú run lên, khi nói chuyện, ánh mắt không khỏi rời khỏi hai đứa trẻ đang nấp sau bóng cây.

Bọn trẻ không chớp mắt nhìn chằm chằm cô, nước mắt của Tiểu Uyển không biết rơi từ lúc nào, nước mắt nói đến là đến.

Tiểu Niên lại kiên cường hơn, cũng thông minh hơn, làm sao không biết mẹ của chúng đang gặp nguy hiểm. Ở dưới tình huống tay chân luống cuống, nó cũng không biết phải làm thế nào nên không kiềm chế được nữa, lớn tiếng khóc lên.

“Mẹ!”

“Mẹ! Thả mẹ tôi ra…”

Hai âm thanh trong suốt cực kỳ vang dội, tiếng khóc truyền ra rất xa, mắt thấy mọi người sắp chạy tới, đầu bếp Ngô bực bội quát một tiếng “Câm miệng!”

Chỉ là đã không còn kịp rồi, tiếng khóc của bọn nhỏ đã kêu gọi tất cả mọi người công nhân đang làm việc gần đó, mọi người theo tiếng khóc chậm rãi đi tới, cuối cùng tụ tập lại đứng ở ngoài phòng Chu Tú Tú, thấy bộ dạng không bình thường của đầu bếp Ngô.

Ở khu này, không ai là không nhận ra đầu bếp Ngô, vừa nhìn thấy ông ta dí d.a.o vào người Chu Tú Tú, mọi người lập tức hiểu ra có chuyện gì.

Bởi vì khoảng cách quá xa, mặc dù mọi người đều bị đầu bếp Ngô làm cho hoảng sợ, nhưng bọn họ vẫn có thể bảo vệ tốt cho chính mình. Vì vậy họ bắt đầu lên tiếng khuyên bảo.


“Đầu bếp Ngô, ông đừng làm chuyện dại dột!”

“Mọi người đều là người làm công tác văn hoá, có việc từ từ nói…”

“Một d.a.o này đi xuống, không chỉ có đầu bếp Chu mất mạng, mà chính ông cũng sẽ chạy không thoát đâu…”

Đầu bếp Ngô vốn đã chọn thời cơ ra tay, ông ta đã nghe được nơi ở hẻo lánh này của Chu Tú Tú, bên cạnh không gia đình sinh sống, không có người ở gần đó thì có thể dạy dỗ cô một trận, để giải được mối hận trong lòng.

Như lời của Tiêu Tiểu Phượng nói, oan có đầu nợ có chủ, lần này là do Chu Tú Tú đoạt công việc của ông ta, thậm chí còn tiến xa hơn một bước, trở thành công nhân chính thức cho đơn vị.

Ông ta làm ở xưởng chế biến thịt nhiều năm như vậy, nằm mơ cũng mong muốn trở thành công nhân làm việc chính thức! Tâm lý đầu bếp Ngô không cân bằng, càng thấy Chu Tú Tú bình tĩnh khuyên bảo ông ta, da đầu từng đợt tê dại, lúc này mới lấy ra con d.a.o đã mang theo sẵn.

Nhưng bây giờ, tất cả mọi người đang chăm chú nhìn mình, đầu bếp Ngô từ từ tỉnh táo lại.

Ông ta cúi đầu nhìn Chu Tú Tú đang bị mình giữ lại, thấy động tác cô cẩn thận, cơ thể cứng đờ, trong mắt rõ ràng có sợ hãi, nhưng cũng không dám chọc giận mình, làm ông ta không khỏi có chút ngây người.

“Buông tôi ra…” Ánh mắt Chu Tú Tú cầu khẩn nhìn ông ta, nhẹ giọng nói: “Chúng ta từ từ suy nghĩ, từ từ tìm cách.”

DTV

Ông ta cũng không phải là một người không hiểu đạo lý, chỉ là tức giận quá, không giữ được bình tĩnh thôi…

Đây là một mạng người vẫn còn sống!

Tay đầu bếp Ngô run rẩy, vừa định cất d.a.o đi, lại nghe được giọng nói của Vương Húc Phương.

“Ông có làm lớn chuyện hơn nữa cũng vô dụng, chúng tôi đã gọi cho công an! Biết điều thì đừng làm chuyện xấu nữa mà chờ công an tới đi, ông tuyệt đối trốn không thoát!”

Giọng nói bén nhọn không mang ý tốt của Vương Húc Phương vừa vang lên, đã bị Tiêu Kiến Tân bên cạnh lớn tiếng ngăn lại: “Không nên k*ch th*ch ông ta!”

Nhưng lúc này ngăn lại đã quá muộn, đầu bếp Ngô đã nghe được rất rõ ràng, ánh mắt lại một lần nữa lộ ra vẻ hung ác.

Đã báo công an!

Dù sao cũng phải chết, vậy cũng phải kéo theo một cái đệm lưng!