Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 146

Bầu không khí xung quanh yên tĩnh lạ thường, tiếng hít thở của mọi người càng trở nên rõ ràng.

Vừa nãy, Chu Tú Tú nhìn thấy người đi theo sau bọn họ là đầu bếp Ngô làm ở phòng bếp trước kia.

Đầu bếp Ngô thần thần bí bí đi theo bọn họ, nhìn trái nhìn phải lấm la lấm lét, mắt lộ ra tia hung dữ, vừa nhìn cũng biết chắc chắn sẽ có chuyện.

Chu Tú Tú tự trấn an bản thân, dùng giọng nói nhỏ dặn hai đứa trẻ, theo sát cô.

Tay lớn nắm tay nhỏ, Tiểu Niên và Tiểu Uyển vẫn chưa hiểu rốt cuộc mẹ muốn làm gì, chỉ để yên cho mẹ dẫn đi.

Ban đêm vào mùa hè vẫn còn có chút oi bức, một cảm giác ngột ngạt vây xung quanh Chu Tú Tú, xung quanh đây không có người lui tới, muốn cầu cứu cũng không có cách nào.

Khi mắt đã trông thấy hướng nhà, cô càng ra sức chạy nhanh, mà hai đứa trẻ theo sau cũng tăng nhanh cước bộ, chạy mạnh đến mức phát ra tiếng “ầm ầm ầm.”

“Đứng lại!” Đột nhiên một giọng nói lạnh lùng, kích động từ phía sau vang lên: “Đứng lại cho tôi!”

“Nghe lời, không được quay đầu lại.” Chu Tú Tú nhẹ nhàng nói một câu, trên trán đã bắt đầu rịn ra một tầng mồ hôi mỏng.

Cuối cùng Tiểu Niên và Tiểu Uyển cũng cảm giác được sự bị đè ép, hai đứa trẻ không dám quay đầu lại, chạy nhanh đến mức khuôn mặt của bọn trẻ cũng run lên, đôi chân ngắn không dừng lại nghỉ ngơi chút nào.

Nhưng không may là, bọn họ chắc chắn sẽ bị đuổi kịp.

Một mình Chu Tú Tú mang theo hai đứa trẻ, đang muốn ngồi xổm xuống bế hai đứa trẻ, nhưng đã không còn kịp nữa rồi.

Sau một lúc, Tiểu Uyển bị đau hô lên một tiếng, b.í.m tóc trên đầu bị một bàn tay giật mạnh, làm cô bé đau đến mức nhăn mặt lại, con ngươi đen nhánh tràn đầy sợ hãi.

Nghe được tiếng cô bé kêu, Chu Tú Tú lập tức dừng bước.

Đầu bếp Ngô dùng sức kéo tóc của Tiểu Uyên, duỗi tay một cái, nắm lấy vạt áo của cô bé, xách Tiểu Uyển lên như xách một con mèo.

Tiểu Uyển đang mặc một chiếc váy màu xám mà Chu Tú Tú làm cho cô bé, hai chân dùng sức giãy giụa: “Mẹ! Con muốn mẹ!”

“Em ơi!” Tiểu Niên cũng kêu lên.

“Ông mau buông con bé ra!” Chu Tú Tú lớn tiếng nói, giọng nói có chút run rẩy.


Đầu bếp Ngô cười lạnh: “Đây là hai người con của cô?”


Chu Tú Tú lập tức che Tiểu Niên ở sau người: “Thả con bé xuống, có gì từ từ nói.”

“Hôm đó thấy cô, còn tưởng là một phụ nữ nông thôn vô tri, không ngờ lại rất có bản lĩnh, canh tôi vừa đi, lập tức nhân cơ hội thế chỗ tôi. Nghe nói bây giờ cô là công nhân làm việc chính thức?” Đầu bếp Ngô cười lạnh, đáy mắt tràn ra oán hận.

“Cô đang đạp tôi đi lên!”

Tiểu Uyển bị giữ chặt, hai chân cách xa mặt đất, không ngừng sợ hãi.

Cô bé không dám cử động, cũng không dám khóc, chỉ mím môi nhỏ lại, một đôi mắt đẹp đang rưng rưng, thoạt nhìn trông rất đáng thương.

“Trước tiên ông bình tĩnh một chút, có chuyện gì chúng ta từ từ nói.” Chu Tú Tú chậm rãi tiến lên một bước, cố gắng làm giọng nói của mình nghe bình thường một chút.

“Công tác phòng ăn là do ông quyết định chọn nghỉ việc, nên mới tuyển tôi. Toàn bộ quá trình tôi đều không có ý muốn tranh giành bất cứ thứ gì với ông, tất cả mọi người cũng chỉ cực khổ kiếm ăn thôi, ông có tài nấu ăn, sau này muốn lần nữa tìm việc làm cũng không phải chuyện khó, cần gì phải tổn hại đến nhau?”

Đầu bếp Ngô cắn răng, trên trán nổi đầy gân xanh: “Hiện tại cô nói gì mà chẳng được.”

Chu Tú Tú lại tiến về trước thêm một bước, thận trọng nói: “Đầu bếp Ngô, ngày đó lúc ông rời đi đã đắc tội xưởng trưởng, hiện tại cần gì phải trở về? Chẳng phải ông nên đi kiếm việc làm, đến lúc đó cuộc sống sẽ trở nên tốt hơn, ông nói xem đúng không?”

Đầu bếp Ngô trầm mặt, không nói một lời nào, làm sao ông ta lại không muốn tìm công việc mới.

Nhưng làm gì có chuyện dễ dàng như vậy?

“Trên trấn có rất nhiều xưởng, đầu bếp ở căn tin được tuyển cũng sẽ không ít, nếu không, ông cũng có thể mở quán ăn buôn bán…”

Chu Tú Tú tiến càng ngày càng gần, nhân lúc ông ta vẫn không phản ứng, mà nhanh tay kéo cô bé qua đây.

Dạo gần đây Tiểu Uyển cũng không còn gầy yếu như xưa, ôm vào lòng có chút nặng, nhưng Chu Tú Tú cũng không hề nghĩ ngợi, đặt cô bé trên mặt đất: “Mau đi theo anh trai.”

Đôi chân ngắn của Tiểu Uyển lập tức chạy thật nhanh, nghe lời Chu Tú Tú trốn sau bóng cây, Tiểu Niên tiến tới nắm tay cô bé lại.

Hai cục nắm nhỏ cuối cùng cũng đứng chung với nhau, nấp sau thân cây, vẻ mặt sốt ruột nhìn mẹ của chúng.

“Mẹ cũng qua đây…” Tiểu Niên kêu lên.

DTV