Bây giờ đang thay đổi nhờ sự chăm sóc của người nhà họ Chu, dù trong nhà có điều kiện khó khăn lúc ở nhà nội một chút, nhưng bà ngoại và các bác đều thật lòng đối xử tốt với bọn nhỏ, trứng gà của gà mái đẻ đều cho bọn nhỏ ăn, còn giúp bọn họ tắm rửa sạch sẽ, nhìn bây giờ mà nói, trên đầu Tiểu Uyển còn tết hai cái b.í.m tóc.
Thời gian hơn một tháng ngắn ngủi, bọn nhỏ trở nên trắng trẻo mập mạp, có công lao của Chu Tú Tú, cũng có công lao của người nhà họ Chu.
Nhìn dáng vẻ đáng yêu của hai đứa nhỏ này, ánh mắt Chu Tú Tú trở nên dịu dàng.
Tiểu Niên và Tiểu Uyển chạy tới, đứng vững trước mặt Chu Tú Tú.
“Mẹ đã về rồi!” Tiểu Uyển cười trong trẻo, hai lúm đồng tiền bên miệng thoắt ẩn thoắt hiện.
Chu Tú Tú mỉm cười ngồi xổm xuống: “Mẹ làm việc trong thành phố, đón hai đứa lên đó sống chung, có được không?”
Con ngươi đen sẫm của Tiểu Niên khẽ chuyển, có hơi mờ mịt hỏi: “Trong thành phố là chỗ nào ạ?”
“Chính là nơi trước đây anh Đại Phi dẫn Tiểu Niên và Tiểu Uyển đi đó.”
Nghe thấy điều này, trong lòng Tiểu Niên lập tức sinh ra một tâm lý phản kháng.
Cậu bé ra sức lắc đầu: “Em gái đã đi lạc!”
Tiểu Uyển mếu máo, nghiêm túc nói: “Em không có đi lạc!”
Thấy điệu bộ ông nói gà bà nói vịt của bọn nhỏ, Chu Tú Tú buồn cười sắp xỉu, dùng tay khều khều cái mũi nhỏ của hai đứa.
“Tiểu Niên và Tiểu Uyển chỉ cần giống hai cái đuôi nhỏ đi theo mẹ, thì sẽ không đi lạc. Chúng ta lên trên trấn, cùng mẹ sống trong căn nhà xinh đẹp, mỗi bữa ăn thịt uống canh, các con có bằng lòng không?”
Mỗi bữa ăn thịt uống canh gì đó, đối với trẻ con mà nói cũng không coi là hấp dẫn gì.
Nhưng sống cùng mẹ thì không giống nhau!
Biết được từ nay về sau cuối cùng cũng có thể sống chung với mẹ, Tiểu Niên và Tiểu Uyển ngay cả nghĩ cũng không thèm nghĩ, ra sức gật đầu.
Chu Tú Tú mỉm cười vỗ cái m.ô.n.g nhỏ của hai đứa: “Thu dọn quần áo của mình lại đi, bây giờ chúng ta đi!”
Chu Tú Tú muốn dẫn Tiểu Niên và Tiểu Uyển rời đi, thực sự người nhà họ Chu không hề thở phào nhẹ nhõm. Lúc cả nhà tiễn bọn họ đến cửa, trong lòng có hơi xúc động.
Hai đứa nhỏ này quá hiểu chuyện rồi, ở bên cạnh bọn họ chẳng những không nặng nhọc, còn có thể có thêm tiếng nói cười vui vẻ. Bây giờ nói đi là đi, bọn họ vẫn cảm thấy không nỡ.
“Tú ơi!” Nhìn bóng dáng ba mẹ con bọn họ rời đi, Miêu Lan Hương gọi một tiếng, vội vàng chạy lên.
Chu Tú Tú vừa quay đầu, thì nhìn thấy bàn tay già nua khô ráp của Miêu Lan Hương nắm chặt bàn tay mình, sau đó lòng bàn tay giống như được nhét món gì vào.
Là mấy đồng tiền.
Chu Tú Tú vội đẩy ra: “Mẹ, mẹ lấy lại đi, con còn tiền.”
Miêu Lan Hương liếc cô: “Ai lại chê tiền nhiều hả? Một người dẫn theo hai đứa con sẽ có lúc gặp phải khó khăn, con cầm trước đi.” Nói xong bà còn quay ra sau nhìn: “Nhanh lên, để lát nữa hai chị dâu con thấy lại có chuyện để nói đó!”
Miêu Lan Hương đè thấp giọng, nhưng từ xa nhìn thấy dáng vẻ lén lút này của bà, vẫn khiến hai người con dâu vừa tức giận vừa buồn cười.
DTV
“Chẳng phải đưa mấy đồng tiền thôi sao? Tôi không có hẹp hòi như vậy đâu.”
“Con gà mái kia đã đẻ cho nhà chúng ta biết bao nhiêu trứng rồi! Bọn mình cũng không phải không có lương tâm như vậy!”
Cuối cùng, để Miêu Lan Hương yên tâm, Chu Tú Tú vẫn nhận tiền.
Lúc dẫn hai đứa nhỏ rời đi, cô nhìn lại thôn nhỏ phía sau, trong lòng xúc động.
Lúc mới đến, trong lòng cô đều là sự mờ mịt.
Nhưng trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, cô đã dần thích ứng với nơi này, bây giờ xác định muốn rời thôn, lên thành phố phát triển, cô vẫn hơi lo lắng.
Nhưng lo lắng thì lo lắng, nơi này, sau này cô sẽ không quay về.
Dù sao con người luôn hướng đến tầm cao, có ai không muốn cuộc sống của mình càng ngày càng tốt hơn?
Chu Tú Tú dẫn Tiểu Niên và Tiểu Uyển lên xe buýt.
Bọn nhỏ giống y như lần trước, vẫn cứ bám vào ô cửa sổ, nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ với vẻ mặt mới lạ.
Nhưng lần này không giống như vậy, bên cạnh bọn họ có mẹ, bọn họ sẽ an toàn.
Dọc đường xóc nảy, sự phấn khởi của bọn nhỏ qua đi, dựa vào người Chu Tú Tú ngủ mất.
Nhìn dáng vẻ bọn họ ngủ say, Chu Tú Tú không khỏi bắt đầu mong ước sau khi đổi sang chỗ mới, cuộc sống sẽ trở nên như thế nào.
Tiểu Niên và Tiểu Uyển ở nhà trẻ có bị người ta bắt nạt không?
Bùi Hi Bình có thể sống hòa thuận với bọn nhỏ không?
Còn có… Mặc dù Bùi Hi Bình có thể đón nhận bọn nhỏ, nhưng người nhà anh thật sự có thể đồng ý tình cảm của bọn họ không?
Tất cả đều không biết, nhưng lại giống như qua được ải trò chơi, đáng thách thức.
Sắc trời dần tối đi, Chu Tú Tú xách theo mấy cái túi mình thu dọn từ trong nhà, hai cái đuôi nhỏ đi theo phía sau, ba người đi đến khu kí túc của nhà máy chế biến thịt.
Đường đến khu kí túc rất vắng vẻ, Chu Tú Tú lo lắng hai đứa trẻ sẽ sợ hãi, dọc đường đùa giỡn với bọn chúng.
Nhưng lúc hai đứa nhỏ cười khanh khách, một bóng đen dần bao phủ từ phía sau.
Đó là một bóng người, lòng Chu Tú Tú hoảng sợ, đơ người, hơi ngoảnh mặt.
Sau khi thấy người đó cách mình không xa, Chu Tú Tú nhẹ nhàng đặt chiếc túi trong tay xuống, mỗi một bên tay dắt Tiểu Niên và Tiểu Uyển, thấp giọng nói: “Chạy theo mẹ!”
Thời gian hơn một tháng ngắn ngủi, bọn nhỏ trở nên trắng trẻo mập mạp, có công lao của Chu Tú Tú, cũng có công lao của người nhà họ Chu.
Nhìn dáng vẻ đáng yêu của hai đứa nhỏ này, ánh mắt Chu Tú Tú trở nên dịu dàng.
Tiểu Niên và Tiểu Uyển chạy tới, đứng vững trước mặt Chu Tú Tú.
“Mẹ đã về rồi!” Tiểu Uyển cười trong trẻo, hai lúm đồng tiền bên miệng thoắt ẩn thoắt hiện.
Chu Tú Tú mỉm cười ngồi xổm xuống: “Mẹ làm việc trong thành phố, đón hai đứa lên đó sống chung, có được không?”
Con ngươi đen sẫm của Tiểu Niên khẽ chuyển, có hơi mờ mịt hỏi: “Trong thành phố là chỗ nào ạ?”
“Chính là nơi trước đây anh Đại Phi dẫn Tiểu Niên và Tiểu Uyển đi đó.”
Nghe thấy điều này, trong lòng Tiểu Niên lập tức sinh ra một tâm lý phản kháng.
Cậu bé ra sức lắc đầu: “Em gái đã đi lạc!”
Tiểu Uyển mếu máo, nghiêm túc nói: “Em không có đi lạc!”
Thấy điệu bộ ông nói gà bà nói vịt của bọn nhỏ, Chu Tú Tú buồn cười sắp xỉu, dùng tay khều khều cái mũi nhỏ của hai đứa.
“Tiểu Niên và Tiểu Uyển chỉ cần giống hai cái đuôi nhỏ đi theo mẹ, thì sẽ không đi lạc. Chúng ta lên trên trấn, cùng mẹ sống trong căn nhà xinh đẹp, mỗi bữa ăn thịt uống canh, các con có bằng lòng không?”
Mỗi bữa ăn thịt uống canh gì đó, đối với trẻ con mà nói cũng không coi là hấp dẫn gì.
Nhưng sống cùng mẹ thì không giống nhau!
Biết được từ nay về sau cuối cùng cũng có thể sống chung với mẹ, Tiểu Niên và Tiểu Uyển ngay cả nghĩ cũng không thèm nghĩ, ra sức gật đầu.
Chu Tú Tú mỉm cười vỗ cái m.ô.n.g nhỏ của hai đứa: “Thu dọn quần áo của mình lại đi, bây giờ chúng ta đi!”
Chu Tú Tú muốn dẫn Tiểu Niên và Tiểu Uyển rời đi, thực sự người nhà họ Chu không hề thở phào nhẹ nhõm. Lúc cả nhà tiễn bọn họ đến cửa, trong lòng có hơi xúc động.
Hai đứa nhỏ này quá hiểu chuyện rồi, ở bên cạnh bọn họ chẳng những không nặng nhọc, còn có thể có thêm tiếng nói cười vui vẻ. Bây giờ nói đi là đi, bọn họ vẫn cảm thấy không nỡ.
“Tú ơi!” Nhìn bóng dáng ba mẹ con bọn họ rời đi, Miêu Lan Hương gọi một tiếng, vội vàng chạy lên.
Chu Tú Tú vừa quay đầu, thì nhìn thấy bàn tay già nua khô ráp của Miêu Lan Hương nắm chặt bàn tay mình, sau đó lòng bàn tay giống như được nhét món gì vào.
Là mấy đồng tiền.
Chu Tú Tú vội đẩy ra: “Mẹ, mẹ lấy lại đi, con còn tiền.”
Miêu Lan Hương liếc cô: “Ai lại chê tiền nhiều hả? Một người dẫn theo hai đứa con sẽ có lúc gặp phải khó khăn, con cầm trước đi.” Nói xong bà còn quay ra sau nhìn: “Nhanh lên, để lát nữa hai chị dâu con thấy lại có chuyện để nói đó!”
Miêu Lan Hương đè thấp giọng, nhưng từ xa nhìn thấy dáng vẻ lén lút này của bà, vẫn khiến hai người con dâu vừa tức giận vừa buồn cười.
DTV
“Chẳng phải đưa mấy đồng tiền thôi sao? Tôi không có hẹp hòi như vậy đâu.”
“Con gà mái kia đã đẻ cho nhà chúng ta biết bao nhiêu trứng rồi! Bọn mình cũng không phải không có lương tâm như vậy!”
Cuối cùng, để Miêu Lan Hương yên tâm, Chu Tú Tú vẫn nhận tiền.
Lúc dẫn hai đứa nhỏ rời đi, cô nhìn lại thôn nhỏ phía sau, trong lòng xúc động.
Lúc mới đến, trong lòng cô đều là sự mờ mịt.
Nhưng trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, cô đã dần thích ứng với nơi này, bây giờ xác định muốn rời thôn, lên thành phố phát triển, cô vẫn hơi lo lắng.
Nhưng lo lắng thì lo lắng, nơi này, sau này cô sẽ không quay về.
Dù sao con người luôn hướng đến tầm cao, có ai không muốn cuộc sống của mình càng ngày càng tốt hơn?
Chu Tú Tú dẫn Tiểu Niên và Tiểu Uyển lên xe buýt.
Bọn nhỏ giống y như lần trước, vẫn cứ bám vào ô cửa sổ, nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ với vẻ mặt mới lạ.
Nhưng lần này không giống như vậy, bên cạnh bọn họ có mẹ, bọn họ sẽ an toàn.
Dọc đường xóc nảy, sự phấn khởi của bọn nhỏ qua đi, dựa vào người Chu Tú Tú ngủ mất.
Nhìn dáng vẻ bọn họ ngủ say, Chu Tú Tú không khỏi bắt đầu mong ước sau khi đổi sang chỗ mới, cuộc sống sẽ trở nên như thế nào.
Tiểu Niên và Tiểu Uyển ở nhà trẻ có bị người ta bắt nạt không?
Bùi Hi Bình có thể sống hòa thuận với bọn nhỏ không?
Còn có… Mặc dù Bùi Hi Bình có thể đón nhận bọn nhỏ, nhưng người nhà anh thật sự có thể đồng ý tình cảm của bọn họ không?
Tất cả đều không biết, nhưng lại giống như qua được ải trò chơi, đáng thách thức.
Sắc trời dần tối đi, Chu Tú Tú xách theo mấy cái túi mình thu dọn từ trong nhà, hai cái đuôi nhỏ đi theo phía sau, ba người đi đến khu kí túc của nhà máy chế biến thịt.
Đường đến khu kí túc rất vắng vẻ, Chu Tú Tú lo lắng hai đứa trẻ sẽ sợ hãi, dọc đường đùa giỡn với bọn chúng.
Nhưng lúc hai đứa nhỏ cười khanh khách, một bóng đen dần bao phủ từ phía sau.
Đó là một bóng người, lòng Chu Tú Tú hoảng sợ, đơ người, hơi ngoảnh mặt.
Sau khi thấy người đó cách mình không xa, Chu Tú Tú nhẹ nhàng đặt chiếc túi trong tay xuống, mỗi một bên tay dắt Tiểu Niên và Tiểu Uyển, thấp giọng nói: “Chạy theo mẹ!”