Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 144

Sau khi lớn hơn một chút, Bùi Trung Hà được nhà bác hai muốn mang về nhà nuôi nên Bùi Nhị Xuân cũng từ bỏ chẳng còn nhìn chòng chọc vào cô ấy nữa. Hơn nữa sau này bản thân kết hôn có con, hai chị em lại càng thêm xa cách, cũng không còn vừa thấy mặt là lại đánh nhau.

Trương Liên Hoa đối xử với Bùi Trung Hà rất tốt thâm tâm lúc nào cũng thiên vị cô ấy, thế nhưng rốt cuộc cũng đã hẹn người ta đi tới đóng đế giày nên chỉ có thể lưu luyến không rời chào tạm biệt con gái của mình.

Chờ đến khi cuối cùng Trương Liên Hoa cũng rời đi, Bùi Trung Hà mới đi đến trước mặt Bùi Nhị Xuân: "Chị cả, chị tìm em à?"

Bùi Nhị Xuân nhờ người gửi lời nhắn bảo Bùi Trung Hà về nhà một chuyến.

DTV

Nhưng do dạo này Bùi Trung Hà không tìm được thời gian trở về, hơn nữa trong lòng cũng đánh giá chuyện Bùi Nhị Xuân gọi chắc chỉ vì muốn nói mấy chuyện vớ vẩn về Đổng Hòa Bình nên cũng lười về.

Lúc này khuôn mặt của Bùi Nhị Xuân đã gầy đi nhiều, Bùi Trung Hà băn khoăn mở miệng giải thích: "Gần đây đơn vị của em làm việc tăng ca đến tối."

"Còn tăng ca sao! Cũng chưa từng nghe qua nhà ai buổi tối ở hợp tác xã cung tiêu vẫn còn mở cửa!" Bùi Nhị Xuân hừ lạnh một tiếng.

"Vẫn là em may mắn được đến sống ở nhà bác hai, có thể đi học còn có thể được sắp xếp công việc."

"Chị cả đừng chua ngoa như vậy, đầu óc kia của chị cũng không phải dùng để đọc sách!" Bùi Trung Hà không khách sáo nói một câu, hai tay ôm ngực.

"Hôm nay chị gọi em đến đây là vì muốn nói đến chuyện của anh rể sao? Chị với anh rể vốn là như vậy, cả ngày không cãi nhau thì cũng đánh nhau, nhưng lần này anh ta cùng với thanh niên trí thức kia ăn ở một chỗ, nếu là..."

"Chị với anh ta ly hôn rồi." Bùi Nhị Xuân bình tĩnh cắt đứt lời cô ấy.

Vẻ mặt Bùi Trung Hà kinh ngạc, cô ấy thật sự không nghĩ tới Bùi Nhị Xuân lại còn có thể quyết đoán như vậy.

Nhưng việc cô ấy càng không nghĩ tới sẽ khiến mình cảm thấy kinh ngạc hơn nữa còn ở phía sau.

"Trung Hà, chị hôm nay gọi em tới đây là vì Hi Bình."

"Anh trai em?" Ánh mắt Bùi Trung Hà ảm đạm xuống, không nói lời nào nữa.

Lúc ấy có một binh lính trẻ chạy tới nhà báo tin dữ, Bùi Trung Hà suýt chút nữa khóc ngất xỉu.

Ở trong cái nhà này người cô ấy quan tâm nhất vẫn là Bùi Hi Bình, so với vợ của anh thì càng để ý đến chuyện sống c.h.ế.t của anh hơn.

"Người đã không còn nữa chị còn nhắc làm gì." Bùi Trung Hà cúi đầu.

Bùi Nhị Xuân nhìn bộ dạng khó chịu của cô ấy, trong lòng căng thẳng không khỏi buông cây đậu đứng lên.

Đôi tay chị ta nắm lấy bả vai của Bùi Trung Hà nghiêm túc nói: "Trung Hà, nghe chị nói này, khả năng Hi Bình vẫn chưa chết!"


"Chuyện này không có khả năng! Bộ đội sẽ không nói dối!" Bùi Trung Hà không có biện pháp nào tiếp thu, kinh ngạc nói.

"Chị nhìn thấy nó." Bùi Nhị Xuân tiếp tục nhìn vào mắt cô ấy: "Ngày hôm đó ở trên trấn, chị nhìn thấy nó. Chúng ta ở nông thôn tin tức còn lạc hậu cũng không có người quen gì, muốn nghe tin tức cũng không hỏi thăm được cái gì. Hay là em nhờ người ta đi tra một chút xem có tin tức gì của Hi Bình không."

Qua hồi lâu, Bùi Trung Hà vẫn không tiếp thu được tin tức này như lúc trước.

Mãi cho đến khi ra khỏi nhà họ Bùi, đi tới cửa thôn vừa lúc gặp được Trương Liên Hoa đang đi về nhà.

"Ô này, Trung Hà! Sao sắc mặt con lại khó coi vậy? Có phải đói bụng rồi không?"

Bùi Trung Hà giật nảy mình sau đó lắc đầu: "Con không sao cả, đơn vị còn có chút việc gấp, con đi về trước."

Nói xong cô ấy sải bước nhanh chóng rời đi, vội vàng ra khỏi thôn Thứu Sơn.

...

Lúc Chu Tú Tú đến nhà họ Chu, Tiểu Niên và Tiểu Uyển đang cùng Miêu Lan Hương ngồi trên giường chơi.

Tiểu Niên đang ghé vào trên giường, một tay nắm lấy chiếc ô tô nhỏ nhẹ nhàng hoạt động lốp xe, trong mắt lập loè ánh sáng.

Còn Tiểu Uyển bên cạnh đang làm ổ trong góc, trong cánh tay mềm mại đang giữ một con búp bê vải, tay kia cầm cái thìa, vụng về kề lên môi mím chặt của búp bê: “Ăn cơm nè, chị cho ăn…”

Bọn nhỏ tự chơi tự vui, trên mặt đều mang theo nét cười, nhưng không biết vì sao, chỉ khiến cho Chu Tú Tú cảm thấy hơi đau lòng.

Bọn nhỏ quá yên lặng rồi, chưa bao giờ đòi hỏi người lớn ở cùng, chứ đừng nói đến để người xung quanh vây quanh bọn chúng.

“Tiểu Niên, Tiểu Uyển, mẹ về rồi nè.”

Chu Tú Tú nhẹ nhàng nói một một câu, cắt ngang sự yên lặng này.

Tiểu Niên và Tiểu Uyển ngẩng đầu lên “oa” một tiếng, trong mắt toát lên vẻ mừng rỡ.

Cũng không có thời gian chơi đồ chơi trong tay nữa, hai đứa nhỏ không hẹn mà cùng bò từ trên giường đất xuống, lảo đảo chạy về phía Chu Tú Tú.

Thực ra bọn nhỏ đã đi rất vững rồi, nhưng lúc này chạy nhanh lại giống như hai cục thịt viên nhỏ run rẩy, dường như không cẩn thận thì sẽ té ngã.

Chu Tú Tú không vội đi qua đón, mà đứng ở cửa phòng, mỉm cười đợi bọn nhỏ chạy qua.

Hai đứa nhỏ rất xinh đẹp, chỉ là dáng vẻ trong quá khứ vừa vàng vừa gầy, suy dinh dưỡng.