Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 143

Mọi người nói xong lại nhớ tới vẻ mặt trầm trọng vừa rồi của Bùi Hi Bình lúc rời đi, nên cô ấy đã trực tiếp chạy ra ngoài.

Lúc này Bùi Hi Bình lại bị lời nhắc nhở của cô ấy làm kinh ngạc, ánh mắt anh hơi sáng lên.

Sao anh lại không nghĩ ra điểm này chứ?

Hiện tại nhiều người không có điều kiện đi học nhiều lắm, nhưng bản năng của anh lại nhận biết được rất nhiều chữ, lúc viết ra lại mạnh mẽ có sức sống, có lẽ lúc trước anh thật sự đã từng làm công việc chuyên nghiệp nào đó.

"Cảm ơn, tôi sẽ đi thử xem." Bùi Hi Bình cảm kích nói.

Nữ công an này đứng tại chỗ nhìn anh.

Ánh mặt trời chiếu trên người anh làm hình dáng cương nghị của anh có chút dịu đi nhưng đôi mắt vẫn sâu thẳm như trước.

Gương mặt của nữ công an bất thình lình hơi đỏ lên, xoa cái mũi của mình: "Không cần cảm ơn, có việc cũng có thể tìm tôi, tôi là..."

"Cảm ơn đồng chí công an." Bùi Hi Bình lại nói một tiếng: "Hẹn gặp lại."

Anh nói xong có hơi gật đầu, xoay người chân dài sải bước rời đi.

Nhìn thấy bóng dáng cao lớn của Bùi Hi Bình, nữ công an chán nản tự đập đầu mình.

Cô ấy còn chưa kịp tự giới thiệu bản thân mà!

DTV

...

Bùi Nhị Xuân đã ly hôn được vài ngày.

Mặc dù bề ngoài vẫn làm ra bộ dáng kiên cường như trước, nhưng trên thực tế chị ta lại yên lặng không ngừng rơi không ít nước mắt.

Dù sao cũng là vợ chồng nhiều năm, Bùi Nhị Xuân đối với Đổng Hoà Bình cũng có tình cảm, chỉ do anh ta làm nên chuyện khiến chị ta không còn mặt mũi nào nữa, càng không nhớ tới quá khứ giữa hai người bọn họ, cho nên chị ta mới có thể khẽ cắn răng nhịn đau ly hôn.

Sau khi ly hôn, sau lưng gặp không ít tình huống bị người ta nói xấu sau lưng, Bùi Nhị Xuân cũng chẳng thèm để ý, việc làm chị ta khổ sở nhất vẫn là chuyện Trương Liên Hoa lớn tiếng lải nhải mắng nhiếc oán giận.

Trương Liên Hoa mắng chị ta mất mặt mũi, làm mất mặt người nhà họ Bùi, ngay từ đầu Bùi Nhị Xuân còn phản bác vài câu, nhưng về sau chị ta cũng lười nói đến.

"Mẹ." Đổng Đại Phi đi tới, nhìn trái phải xung quanh một lúc, móc một quả trứng ở trong túi ra.

"Đây là cái gì?" Bùi Nhị Xuân khịt mũi, lớn giọng hỏi.

Đổng Đại Phi nhỏ giọng nói vào bên tai chị ta: "Đây là trứng vịt hoang con cùng với Cường Tử đi lên núi nhặt được! Hai bọn con mỗi đứa mang một quả về nhà!"

Bùi Nhị Xuân "à" một tiếng: "Mẹ đi nấu cho con."

"Mẹ!" Đổng Đại Phi chạy nhanh tới đưa quả trứng vịt hoang này vào tay chị ta, giọng nói càng nhỏ hơn: "Một lát nữa bà sẽ đến chỗ Thiết Đản đóng đế giày, đến lúc đó mẹ lén ăn đi!"

"Mẹ ăn?" Bùi Nhị Xuân ngây ngẩn cả người.

Gương mặt Đổng Đại Phi non mềm trắng trẻo, to như chiếc bánh bột ngô.

Ngày thường nó là đứa ham ăn nhưng lúc này lại cố gắng vỗ vỗ cái bụng to như quả dưa hấu và nói: "Con thật sự no rồi! Bọn họ đều nói mẹ gầy, mẹ tự mình ăn cho béo lên, đừng để cho con bị mọi người chê cười."

Nói xong Đổng Đại Phi chạy nhanh như bay nhìn ngắm ở bên ngoài, xác định Trương Liên Hoa không ở đây lại nhanh như chớp chạy lại.

Bùi Nhị Xuân bị dáng vẻ của đứa con khỏe mạnh kháu khỉnh của mình làm cho chọc cười, khóe miệng bất giác giương cao, trong mắt lại có ánh lệ.

Thật sự không nghĩ tới sau khi cùng Đổng Hoà Bình ly hôn, người duy nhất an ủi chị ta lại là đứa con trai ngày thường vẫn nhảy nhót tung tăng làm cho chị ta tức giận này.

Mấy năm vất vả trả giá vậy cũng đáng.

"Chị cả!" Bên ngoài giọng nói lớn tiếng của Bùi Trung Hà cắt đứt cảm xúc của chị ta.

Là Bùi Trung Hà tới!

Bùi Nhị Xuân lập tức lau khô nước mắt, bước nhanh chân đi ra ngoài.

"Trung Hà tới sao?" Trương Liên Hoa vui vẻ chạy ra ngoài.

Trong lòng Bùi Nhị Xuân thầm trợn mắt, túm lấy cái ghế gỗ nhỏ đặt m.ô.n.g ngồi xuống bắt đầu lột cây đậu.

"Con..." Ánh mắt Bùi Trung Hà đảo quanh phòng dừng lại trên mặt Bùi Nhị Xuân, thấy chị cả lắc đầu ý bảo chính mình im miệng lại, lập tức cười nói: "Hôm nay tan làm sớm, con đến đây thăm mẹ một chút."

Trương Liên Hoa lập tức cười tươi như hoa nở, bà ta lôi kéo hỏi han Bùi Trung Hà, chốc lát lại xoa đầu cô ấy chốc lát lại nhéo gương mặt: "Trung Hà nhà chúng ta giống y như mẹ, xinh đẹp như nước."

Bùi Trung Hà cười gượng một tiếng nhìn gương mặt gầy khô trước mặt của Trương Liên Hoa.

Bùi Nhị Xuân chuyên tâm lột cây đậu giống như không thấy trong nhà có khách tới.

Thật ra từ nhỏ chị ta cùng với Bùi Trung Hà quan hệ cũng chẳng ra sao.

Bùi Hi Bình và Bùi Trung Hà là anh em song sinh, tuy lớn lên chẳng giống nhau chút nào nhưng cũng chẳng gây trở ngại nên tình cảm của hai anh em rất tốt.

Còn Bùi Nhị Xuân thân là chị cả trong nhà chuyện gì cũng đều phải giúp đỡ làm, hơn nữa Trương Liên Hoa đối xử đặc biệt không công bằng với Bùi Trung Hà, bởi vậy Bùi Nhị Xuân cũng ngứa răng hận Bùi Trung Hà.

Nhưng mà đó cũng chỉ là chuyện khi còn nhỏ.