Lần đầu tiên nhìn thấy Chu Tú Tú ở thôn Thứu Sơn, Vương Húc Phương còn cho rằng người này hư vinh lại ngu ngốc nhưng thật không nghĩ tới, chuyện phát sinh ngày hôm nay đã làm bà ta có cái nhìn khác.
Cho dù rơi xuống cục diện bị mọi người phỉ nhổ thì Chu Tú Tú vẫn không một chút hoang mang, tự bản thân hòa mình vào thành phố. Còn Tiêu Tiểu Phượng lại có chỗ dựa vững chắc, Chu Tú Tú lại có thể trực tiếp bị đuổi việc cô ta, đúng là người này rất có trí tuệ.
"Tiểu Phượng con đừng có đấu với cô ta, con không phải đối thủ của cô ta đâu." Vương Húc Phương thở dài một hơi.
Đấu cũng thôi đi, vấn đề là cuối cùng còn chẳng thắng được, quá mất mặt.
Tiêu Tiểu Phượng lau nước mắt, vô cùng đáng thương mà nhìn bà ta: "Mẹ, chẳng lẽ mẹ với cha nhìn con bị cô ta bắt nạt sao?"
Tiêu Kiến Tân đối với Tiêu Tiểu Phượng hận sắt không thành thép nhưng nhìn thấy nước mắt của cô ta vẫn còn treo dưới lông mi, chỉ có thể bất đắc dĩ nói: "Chờ chuyện này qua đi, cha sẽ đuổi hai đứa nó."
....
Tiêu Kiến Tân thật sự không ngờ tới Chu Tú Tú và Bùi Hi Bình hoàn toàn không thể để mình chịu thiệt.
Đối với Chu Tú Tú mà nói, hiện tại cô mới chỉ vừa vào thành phố, cũng có một công việc làm công chính thức, lập tức vỗ m.ô.n.g chạy lấy người thật sự không ổn, dù sao cô cũng không phải là trẻ ba tuổi cũng sẽ tự mình lên kế hoạch cho bản thân.
Đúng là hai đứa nhỏ cần có người chăm sóc, cô ở xưởng chế biến thịt trả giá nhiều như vậy không phải muốn tìm phúc lợi cho hai đứa được vào nhà giữ trẻ hay sao?
Đương nhiên ở lại chỗ này cũng chẳng phải là kế lâu dài.
DTV
Trước tiên không cần nói đến việc Vương Húc Phương và Tiêu Kiến Tân luôn coi cô là cái gai trong mắt, ngay cả hiện tại tạm thời có thể để Dương An Định chế trụ thì thế lực của Tiêu Kiến Tân cũng không phải là ngọn đèn cạn dầu.
Tưởng tượng đến bộ dáng Dương An Định lúc trước nhìn thấy mình là thèm nhỏ dãi là Chu Tú Tú lại thấy buồn nôn.
Lần này chẳng qua chỉ thuận tay đáp bậc thang cho ông ta xuống, nhưng còn về sau thì sao đây?
Tất cả những vấn đề này đều được Chu Tú Tú tinh tế suy xét, nhưng việc này cũng không thể vội vàng mà cần có suy tính lâu hơn.
Việc cấp bách trước mắt vẫn là đi đón Tiểu Niên và Tiểu Uyển!
Nghĩ đến bộ dáng mới mẻ khi mới lên thành phố của hai đứa nhỏ, khoé miệng Chu Tú Tú không khỏi lộ ra ý cười nhẹ nhàng.
Cô phải lập tức xuất phát ngồi xe buýt đón bọn nhỏ thôi!
Mà trong lúc Chu Tú Tú đang ngồi xe buýt trở lại thôn Thứu Sơn thì Bùi Hi Bình đang đi ra khỏi đồn công an.
Sắc mặt anh trầm tĩnh, trong đầu nhớ lại lời nói vừa rồi của công an.
"Đồng chí, anh chỉ biết tên họ của mình nhưng không biết rốt cuộc tên của mình là mấy chữ nào sao? Hiện tại chúng ta đi ra ngoài đều dựa vào chứng minh thư, ngay cả chứng minh thư anh còn không có thì chúng tôi thật sự cũng không có biện pháp nào xác nhận được thân phận của anh!"
Đây không phải là lần đầu Bùi Hi Bình nếm thử cảm giác tìm lại thân phận của chính mình, nhưng cũng không phải lần cuối cùng.
Không có bất cứ ai hy vọng bản thân không xác định được cuộc sống sinh hoạt của mình, anh cũng không phải ngoại lệ.
Ở đơn vị, anh là công nhân viên chức chính thức, làm việc có quyết đoán rất có hy vọng có thể thăng chức. Nhưng chỉ có mình anh biết bởi vì anh không có cách nào chứng minh được thân phận của mình, anh sẽ không có biện pháp rời khỏi nơi này, có nhiều khả năng thăm dò hơn.
Còn hiện tại anh đã cùng Chu Tú Tú xác định quan hệ, anh lại càng không muốn ở lại xưởng chế biến thịt này, chịu gông cuồng xiềng xích của Tiêu Kiến Tân.
"Đồng chí." Một giọng nói trong trẻo đột nhiên vang lên làm Bùi Hi Bình dừng bước chân lại.
Phía sau có một nữ công an ăn mặc đồng phục trên mặt nở nụ cười e lệ, nhẹ giọng nói: "Tôi cảm thấy việc này cũng không phải chỉ có thể dậm chân tại chỗ! Trước hết anh cứ nhớ rõ lại quê nhà của anh là ở đâu, sau đó có thể nhờ người phía trên hoặc đơn vị quốc doanh trong huyện, trường học, còn cả quân đội hỏi một chút xem ở đây có người nào mất tích không, có lẽ sẽ có tiến triển gì đó?"
Thấy anh không lên tiếng, nữ công an trẻ tuổi còn nói thêm: "Bởi vì vừa rồi có thảo luận qua, nhìn xem khí chất của anh chắc hẳn là người có văn hoá."
Cô ấy nghĩ nghĩ lại cất giọng trong trẻo: "Ví dụ như trước đó có lẽ anh là nhân viên làm việc trong cục, thầy giáo dạy trong trường hoặc có thể là quân nhân thì sao?"
Lời nói của nữ công an này cũng là kết quả mà vài người bọn họ thảo luận ra.
Mọi người đều nói thoạt nhìn Bùi Hi Bình có khí chất không bình thường, vừa nhìn đã biết không phải là nông dân làm ruộng, thậm chí nhìn anh có thể còn là người có thân phận có địa vị.