Đợi tới khi bình tĩnh lại, một tay Bùi Hi Bình đã nhận lấy chậu rửa mặt của cô, thấp giọng nói: "Đã nói để tôi giúp em rồi."
Giọng nói này không có chút nề hà gì làm Chu Tú Tú không khỏi bật cười.
Cuối cùng cô cũng chẳng khách sáo nữa, ngoan ngoãn đi theo bên cạnh anh để anh dẫn đường.
Bùi Hi Bình cong khóe miệng, đưa que kem tới trước mặt cô: "Vừa rồi đi mua."
Chu Tú Tú chớp mắt, vui vẻ nhận lấy que kem: "Cảm ơn!"
Hương vị ngọt ngào mát lạnh chậm rãi chảy tới cuống họng làm Chu Tú Tú thoả mãn không khỏi nheo mắt lại.
Lúc ngước mắt lên đã thấy anh đứng phía trước mặt mình, bóng dáng cao lớn che khuất đi ánh mặt trời mãnh liệt.
Đáy lòng Chu Tú Tú tan chảy vì sự dịu dàng vô kể này.
Cô chính là cô gái thời đại mới, chẳng qua chỉ mang theo hai đứa nhỏ mà thôi, sao lại không thể có bạn trai được chứ?
Mặc kệ có thể ở bên nhau bao lâu, mặc kệ lời đồn đãi của người khác có chói tai gay gắt cỡ nào, giờ khắc này cô chỉ muốn xuất phát tuỳ theo ý mình.
Chu Tú Tú hạ quyết tâm sẽ không lùi bước nữa, cô chạy chậm tiến tới đưa cánh tay mảnh khảnh của mình nhẹ nhàng nhét vào lòng bàn tay to rộng của anh.
Sống lưng Bùi Hi Bình hơi cứng lại, ngay sau đó đã nắm tay cô lại thật chặt.
Chu Tú Tú ngửa mặt khẽ mím môi lộ ra gương mặt tươi cười: "Em bằng lòng cho anh cơ hội này!"
Vào ban đêm, Chu Tú Tú nằm trên giường ký túc xá mới của mình lăn qua lộn lại, làm thế nào cũng ngủ không được.
Nghĩ đến bộ dáng hôm nay của Bùi Hi Bình vì mình mà đứng ra làm trò trước mặt nhiều người như vậy, nghĩ đến bộ dáng anh dịu dàng chân thành đưa ra lời đề nghị muốn làm bạn trai của cô, lại nghĩ đến bộ dáng lúc nắm tay của hai người, mặt Chu Tú Tú lập tức đỏ lên.
Ở thời đại này còn lạc hậu, một số người tư tưởng còn tương đối cổ hủ, nhưng đổi lại tình cảm thái độ của bọn họ lại làm Chu Tú Tú rất thích. Bùi Hi Bình có cảm tình đối với cô cũng sẽ rất thẳng thắn, không có bất kỳ sắp xếp gì, tất cả chỉ có thiệt tình thành ý.
Nếu nói không hồi hộp thì chính là gạt người nhưng thật ra cảm giác càng hạnh phúc hơn.
Chu Tú Tú quay mặt đi nhìn ra phía ngoài cửa sổ.
Không có toà nhà cao tầng san sát nhau, ban đêm trên trấn có vẻ rộng rãi mê người, trăng sao hoà lẫn chiếu sáng lẫn nhau làm lòng cô cuối cùng cũng an ổn hơn.
Mặc kệ là thời đại nào đều phải sống thật tốt.
...
Mà vào lúc này, nhà họ Tiêu lại không yên ổn chút nào.
Tiêu Tiểu Phượng khóc một đêm, cả khuôn mặt đều vùi trong ổ chăn, lúc bị Vương Húc Phương đánh thức đã sưng lên.
Đôi mắt sưng nhưng vết thương trên má lại vẫn ẩn ẩn đau đớn như trước, thấy Vương Húc Phượng nhìn chằm chằm băng gạc trên người mình, Tiêu Tiểu Phượng vừa xấu hổ lại giận dữ đẩy bà ta ra.
"Cha mẹ không cần lo cho con cứ để con tự sinh tự diệt là được rồi!"
Tiêu Kiến Tân tức giận muốn mắng người: "Lo cho con, con muốn chúng ta lo cho con thế nào? Vừa mới tiễn bí thư Tiền rời đi lại phải lập tức đưa con tới bệnh viện, hiện tại ngồi xuống hít thở còn chưa thông đã phải ở bên cạnh dỗ con! Tiểu Phượng, con đã không còn nhỏ nữa, lúc nói chuyện làm việc có thể chú ý đúng mực chút được không?"
DTV
Tiêu Kiến Tân trước sau như một luôn luôn yêu chiều con gái.
Nhưng ông ta yêu thương Tiêu Tiểu Phượng cũng luôn có nguyên tắc của chính mình.
Chuyện ngày hôm nay không chỉ đắc tội tới Dương An Định mà còn đắc tội với cả bí thư Tiền.
Ông ta đi lên đều dựa vào năng lực, nhưng để có thể áp được Dương An Định ở phương diện nào đó vẫn cần một chút may mắn. Hiện tại Dương An Định đã mất mặt như vậy, tất nhiên sẽ đối với ông ta như hổ rình mồi, nếu như ông ta không kịp thời an ủi bí thư Tiền thì chỉ sợ kiếp này đi một bước cũng khó.
"Còn không phải chỉ là một đứa đầu bếp đến từ nông thôn thôi sao?" Vương Húc Phương thở dài: "Tiểu Phượng, con từ nhỏ đến lớn đều tốt hơn so với người khác, cái gì cha mẹ cũng mang đến trước mặt con, con cần gì phải so đo cùng loại người tầng lớp thấp đó?"
Tiêu Tiểu Phượng khóc nức nở nói: "Chỉ là đứa đầu bếp nhà quê thôi mà anh Hi Bình còn thấy hiếm lạ vô cùng! Mẹ, có phải con không đẹp bằng cô ta không?"
Vương Húc Phương im lặng.
Diện mạo của Chu Tú Tú kia xinh đẹp, mọi người đều nhìn vào mắt, nếu như không phải cô đã từng sinh con, chỉ sợ rằng mặc dù cô có kết hôn lần hai đi nữa cũng vẫn sẽ có không ít người vội vàng muốn làm người yêu của cô.
Nhưng chỉ là một đồng chí nữ, có ngoại hình xinh đẹp cũng vô dụng, nếu đầu óc không thông minh thì với vẻ ngoài xinh đẹp kia khả năng vẫn sẽ tự gây thêm phiền phức cho chính mình.
Giọng nói này không có chút nề hà gì làm Chu Tú Tú không khỏi bật cười.
Cuối cùng cô cũng chẳng khách sáo nữa, ngoan ngoãn đi theo bên cạnh anh để anh dẫn đường.
Bùi Hi Bình cong khóe miệng, đưa que kem tới trước mặt cô: "Vừa rồi đi mua."
Chu Tú Tú chớp mắt, vui vẻ nhận lấy que kem: "Cảm ơn!"
Hương vị ngọt ngào mát lạnh chậm rãi chảy tới cuống họng làm Chu Tú Tú thoả mãn không khỏi nheo mắt lại.
Lúc ngước mắt lên đã thấy anh đứng phía trước mặt mình, bóng dáng cao lớn che khuất đi ánh mặt trời mãnh liệt.
Đáy lòng Chu Tú Tú tan chảy vì sự dịu dàng vô kể này.
Cô chính là cô gái thời đại mới, chẳng qua chỉ mang theo hai đứa nhỏ mà thôi, sao lại không thể có bạn trai được chứ?
Mặc kệ có thể ở bên nhau bao lâu, mặc kệ lời đồn đãi của người khác có chói tai gay gắt cỡ nào, giờ khắc này cô chỉ muốn xuất phát tuỳ theo ý mình.
Chu Tú Tú hạ quyết tâm sẽ không lùi bước nữa, cô chạy chậm tiến tới đưa cánh tay mảnh khảnh của mình nhẹ nhàng nhét vào lòng bàn tay to rộng của anh.
Sống lưng Bùi Hi Bình hơi cứng lại, ngay sau đó đã nắm tay cô lại thật chặt.
Chu Tú Tú ngửa mặt khẽ mím môi lộ ra gương mặt tươi cười: "Em bằng lòng cho anh cơ hội này!"
Vào ban đêm, Chu Tú Tú nằm trên giường ký túc xá mới của mình lăn qua lộn lại, làm thế nào cũng ngủ không được.
Nghĩ đến bộ dáng hôm nay của Bùi Hi Bình vì mình mà đứng ra làm trò trước mặt nhiều người như vậy, nghĩ đến bộ dáng anh dịu dàng chân thành đưa ra lời đề nghị muốn làm bạn trai của cô, lại nghĩ đến bộ dáng lúc nắm tay của hai người, mặt Chu Tú Tú lập tức đỏ lên.
Ở thời đại này còn lạc hậu, một số người tư tưởng còn tương đối cổ hủ, nhưng đổi lại tình cảm thái độ của bọn họ lại làm Chu Tú Tú rất thích. Bùi Hi Bình có cảm tình đối với cô cũng sẽ rất thẳng thắn, không có bất kỳ sắp xếp gì, tất cả chỉ có thiệt tình thành ý.
Nếu nói không hồi hộp thì chính là gạt người nhưng thật ra cảm giác càng hạnh phúc hơn.
Chu Tú Tú quay mặt đi nhìn ra phía ngoài cửa sổ.
Không có toà nhà cao tầng san sát nhau, ban đêm trên trấn có vẻ rộng rãi mê người, trăng sao hoà lẫn chiếu sáng lẫn nhau làm lòng cô cuối cùng cũng an ổn hơn.
Mặc kệ là thời đại nào đều phải sống thật tốt.
...
Mà vào lúc này, nhà họ Tiêu lại không yên ổn chút nào.
Tiêu Tiểu Phượng khóc một đêm, cả khuôn mặt đều vùi trong ổ chăn, lúc bị Vương Húc Phương đánh thức đã sưng lên.
Đôi mắt sưng nhưng vết thương trên má lại vẫn ẩn ẩn đau đớn như trước, thấy Vương Húc Phượng nhìn chằm chằm băng gạc trên người mình, Tiêu Tiểu Phượng vừa xấu hổ lại giận dữ đẩy bà ta ra.
"Cha mẹ không cần lo cho con cứ để con tự sinh tự diệt là được rồi!"
Tiêu Kiến Tân tức giận muốn mắng người: "Lo cho con, con muốn chúng ta lo cho con thế nào? Vừa mới tiễn bí thư Tiền rời đi lại phải lập tức đưa con tới bệnh viện, hiện tại ngồi xuống hít thở còn chưa thông đã phải ở bên cạnh dỗ con! Tiểu Phượng, con đã không còn nhỏ nữa, lúc nói chuyện làm việc có thể chú ý đúng mực chút được không?"
DTV
Tiêu Kiến Tân trước sau như một luôn luôn yêu chiều con gái.
Nhưng ông ta yêu thương Tiêu Tiểu Phượng cũng luôn có nguyên tắc của chính mình.
Chuyện ngày hôm nay không chỉ đắc tội tới Dương An Định mà còn đắc tội với cả bí thư Tiền.
Ông ta đi lên đều dựa vào năng lực, nhưng để có thể áp được Dương An Định ở phương diện nào đó vẫn cần một chút may mắn. Hiện tại Dương An Định đã mất mặt như vậy, tất nhiên sẽ đối với ông ta như hổ rình mồi, nếu như ông ta không kịp thời an ủi bí thư Tiền thì chỉ sợ kiếp này đi một bước cũng khó.
"Còn không phải chỉ là một đứa đầu bếp đến từ nông thôn thôi sao?" Vương Húc Phương thở dài: "Tiểu Phượng, con từ nhỏ đến lớn đều tốt hơn so với người khác, cái gì cha mẹ cũng mang đến trước mặt con, con cần gì phải so đo cùng loại người tầng lớp thấp đó?"
Tiêu Tiểu Phượng khóc nức nở nói: "Chỉ là đứa đầu bếp nhà quê thôi mà anh Hi Bình còn thấy hiếm lạ vô cùng! Mẹ, có phải con không đẹp bằng cô ta không?"
Vương Húc Phương im lặng.
Diện mạo của Chu Tú Tú kia xinh đẹp, mọi người đều nhìn vào mắt, nếu như không phải cô đã từng sinh con, chỉ sợ rằng mặc dù cô có kết hôn lần hai đi nữa cũng vẫn sẽ có không ít người vội vàng muốn làm người yêu của cô.
Nhưng chỉ là một đồng chí nữ, có ngoại hình xinh đẹp cũng vô dụng, nếu đầu óc không thông minh thì với vẻ ngoài xinh đẹp kia khả năng vẫn sẽ tự gây thêm phiền phức cho chính mình.