Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 140

Trước kia nhìn người khác yêu đương giống như có chú nai con đang chạy loạn, hiện giờ rốt cuộc cô cũng đã được thử cảm giác như vậy.

Có muốn đồng ý anh không? Trong lòng Chu Tú Tú thật ra đã sớm có đáp án.

Dù sao thì cũng mới vào đây không lâu nên đồ dùng trong ký túc xá của cô cũng không nhiều lắm.

Chu Tú Tú thu dọn đồ vệ sinh mà đơn vị phân phát cho cô, bỏ nó vào chậu rửa mặt, sau đó lại cầm lấy quần áo của mình xoay người lập tức rời đi.

Nhưng không ngờ tới vừa mở cửa ra khỏi phòng lại gặp được Tôn Ái Lục.

Tôn Ái Lục vừa nhìn thấy cô hai tay đã không biết để ở đâu, ánh mắt trốn tránh nói: "Tú Tú, cô phải đi rồi sao?"

Hiệu trưởng Phương sắp xếp cho Chu Tú Tú một ký túc xá đơn, hai cô gái làm nhân viên tạp vụ ở cùng phòng đều biết, Chu Tú Tú không trả lời, cô ta biết rõ còn cố hỏi, cô chỉ đưa mắt nhìn cô ta.

"Chiếc áo sơ mi sợi tổng hợp để trên giường của cô."

Trái tim Tôn Ái Lục run rẩy, cô ta cắn môi nói: "Tú Tú!"

Chu Tú Tú dừng bước chân, phía sau truyền tới giọng nói nhút nhát áy náy.

"Người bên ngoài đều nói tôi may mắn, vừa tốt nghiệp không bao lâu đã vào đơn vị quốc doanh, về sau chuyện gì cũng không cần phải lo. Nhưng cô cũng biết tôi làm việc ở phân xưởng g.i.ế.c mổ, mỗi ngày đều giao tiếp với thịt tươi, lúc trở lại ký túc xá trên người đều có mùi hôi tanh, dù có giặt bao nhiêu lần tắm bao nhiêu lần cũng đều không sạch."

"Chiếc áo sơ mi này là Tiêu Tiểu Phượng mang tới đây, cô ta nói chỉ cần tôi có thể đuổi được cô đi, cô ta sẽ bảo cha cô ta điều động cho tôi làm công việc khác. Tôi không có chí hướng gì lớn lao cả chỉ hy vọng không cần phải khổ như vậy, hôi như vậy, mệt như vậy..."

DTV

"Tôi biết cô nhất định giận tôi nhưng tôi thật sự không muốn làm thương tổn cô."

Lúc Tôn Ái Lục nói chuyện n.g.ự.c vẫn luôn phập phồng, đôi mắt mờ sương giống như chỉ cần không cẩn thận sẽ khóc ra ngay.

Cô ta nhìn chằm chằm Chu Tú Tú muốn được một cái ôm bao dung, nhưng mà Chu Tú Tú sẽ không làm vậy.

"Nhà tôi sống ở thôn Thứu Sơn, tôi với người nhà chồng sống chung không hoà hợp, một mình mang theo hai đứa nhỏ dọn đến ngôi nhà tranh. Nhà tranh mùa đông lọt gió mùa hè nóng bức, lúc trời mưa nước mưa có thể bao phủ hết giường của chúng tôi."

"Sau khi đến xưởng chế biến thịt tôi sinh sống cũng không thoải mái, ở nhà ăn chuẩn bị cơm ngày ba bữa, việc chuẩn bị cơm cho tụi nhỏ ở nhà giữ trẻ cũng không thể chậm trễ."


Tôn Ái Lục đờ đẫn đứng tại chỗ, đôi mắt không chớp nghe được lời nói của Chu Tú Tú.

"Nhưng mà tôi cũng coi như khổ tận cam lai, có thể đưa được tụi nhỏ lên trên trấn sống, có thể cho hai đứa vào nhà giữ trẻ, chúng tôi không phải ở căn nhà tranh dột mưa lọt gió..." Dừng một chút, Chu Tú Tú lại xoay người lạnh nhạt nói.

"Cô hy vọng tôi sẽ hiểu cho cô nhưng không ai so với ai dễ dàng hơn cả. Nếu hôm nay các người hãm hại tôi thành công, tôi sẽ bị sa thải phải trở lại thôn Thứu Sơn, tất cả phải bắt đầu lại từ đầu."

"Tôi..." Hốc mắt Tôn Ái Lục càng đỏ thêm.

"Tôi sẽ không trách cô, dù sao trong lúc tôi cần nhất cô cũng đã từng cho tôi mượn qua năm tệ. Lúc đó tôi cảm thấy đi tới một nơi xa lạ như vậy còn có thể kết giao được với bạn bè, ở hoàn cảnh của tôi mà nói nó đã trở thành một điều rất ấm áp. Nhưng bắt đầu từ giờ phút này trở đi, chúng ta không còn là bạn bè nữa."

Nước mắt Tôn Ái Lục rơi xuống hổ thẹn cúi đầu.

"Ký túc xá của tôi cách xa nơi này, ngày thường chắc hẳn chúng ta cũng sẽ không gặp lại, bảo trọng." Chu Tú Tú ôm chậu rửa mặt, xoay người rời đi.

Cửa phòng nhẹ nhàng đóng lại, rất nhẹ nhàng giống như không mang theo bất kì sự tức giận nào.

Nhưng vào giờ phút này, cả người Tôn Ái Lục lại giống như không còn sức lực.

Cô ta tình nguyện để Chu Tú Tú trách cứ, mắng chửi mình còn hơn là bình tĩnh chào từ biệt cô như vậy.

...

Trên tay Chu Tú Tú ôm chậu rửa mặt bước đi có chút vội vàng, còn cảm thấy có chút mệt mỏi rã rời.

Chậu rửa mặt và xà phòng chất đống thành núi cao làm cô nhìn không được rõ ràng lắm, chỉ có thể mò mẫm đi về phía trước.

Ngay lúc đang đi về phía ánh mặt trời chói chang, rất mau có thể tìm được phòng ký túc xá mới thì bên cạnh đột nhiên có đứa trẻ đùa giỡn chạy tới.

Đứa trẻ đang chạy nhảy vui vẻ, tiếng cười vang vọng khắp sân khu phòng ở của công nhân viên chức, Chu Tú Tú bị đ.â.m phải cả người đều run lên, chậu rửa mặt trên tay lung lay như muốn đổ.

Mắt thấy chậu rửa mặt có khuynh hướng sắp rơi xuống, cô vô thức nhắm chặt hai mắt, rụt cả cổ lại.

Nhưng không ngờ tới không có tiếng vang loảng xoảng nào xảy ra cả, chỉ có một khuỷu tay ấm áp nhẹ nhàng giữ lấy cô: "Cẩn thận."