Chờ tới khi tra khỏi trạm đơn vị chạy đến sân lớn của khu ở dành cho công nhân viên chức, đáy lòng của cô ta mới từ từ buông xuống.
Nhưng trong lúc cô ta còn đang hít thở không thông, một bà lão đi ngang qua trừng lớn con mắt, cả kinh hô: "Tiểu Phượng! Mặt cháu làm sao thế này?"
Tiêu Tiểu Phượng vô thức duỗi tay sờ lên mặt mình, ngón tay chạm được đến gương mặt, vết thương trên mặt lại làm cô ta đau đến hít vào một hơi khí lạnh, lúc bỏ tay xuống dòng m.á.u nhớp nháp vẫn nằm trên đầu ngón tay trắng nõn của cô ta.
Cứ như vậy sẽ bị phá mặt mất thôi!
Tiêu Tiểu Phượng hét lên một tiếng, vội vàng lấy chìa khoá mở cửa chạy về phòng.
Lúc này đang là buổi chiều, trong nhà ăn thỉnh thoảng vẫn còn có thể nghe thấy tiếng nói chuyện nhàn nhã của mọi người.
Chu Tú Tú muốn trở về ký túc xá thu dọn lại một ít vật dụng hàng ngày, rồi mang đến ký túc xá mới mà hiệu trưởng Phương xin được cho cô.
Dọc đường đi ở trong xưởng ngẫu nhiên vẫn có thể gặp vài ba ánh mắt đang nhìn chằm chằm tới cô và Bùi Hi Bình.
Chu Tú Tú có chút ngượng ngùng nên nói với Bùi Hi Bình: "Nếu không anh đi về trước đi."
"Tôi giúp cô cùng nhau dọn đồ." Bùi Hi Bình nói.
Chu Tú Tú do dự một hồi nhưng cũng không nói gì.
Hai người sóng vai đi về, trong khoảng thời gian ngắn này Chu Tú Tú cũng không biết mở miệng nói với anh thế nào.
Lúc trước chỉ có vài lần tiếp xúc, giữa cô và Bùi Hi Bình giống như cùng sinh ra một loại ăn ý sẵn có, hai người mặc dù đều im lặng nhưng khi ở chung lại luôn cảm thấy rất tự nhiên.
Nhưng mà hiện tại, giữa hai người dường như có một cảm giác mập mờ đang từ từ chảy ra, Chu Tú Tú cảm thấy nắm lấy không được, muốn miệt mài theo đuổi nhưng lại không có lòng dũng cảm.
"Không cần phải áp lực lớn như vậy." Bùi Hi Bình quay đầu qua nhìn lỗ tai đang đỏ hồng của cô, giọng nói ôn hoà.
Chu Tú Tú khẽ ho một tiếng, nhẹ giọng nói: "Sự việc vừa rồi diễn ra đột ngột, cảm ơn anh đã đứng ra giúp đỡ, nếu không công việc của tôi chắc đã không giữ nổi rồi. Nhưng mà chuyện lần này anh đừng để trong lòng..."
"Cô đang nói chuyện này sao?" Bùi Hi Bình cúi đầu nhìn thoáng qua chiếc áo sơ mi trong tay anh.
Chu Tú Tú nhận lại chiếc áo sơ mi: "Hiện tại mọi người đều hiểu lầm chúng ta là một đôi nhưng chỉ tạm thời thôi. Tin đồn nhảm nhí cũng chỉ có từng đợt, chờ đến khi chuyện này qua đi là bọn họ sẽ quên ngay."
Chu Tú Tú thấp giọng nói giống như đang đè ở cổ họng.
Từ góc độ của Bùi Hi Bình nhìn lại, làn da của cô dưới ánh mặt trời trắng cực kỳ, lông tơ trên má nhìn cũng thật đáng yêu.
Chỉ có điều lúc nói chuyện cứ ấp a ấp úng, lúc nâng mắt lên ánh mắt lại liều mạng muốn né tránh, nhìn cô cực kỳ giống như đứa trẻ sau khi làm sai chuyện nên đang tủi thân.
DTV
"Tôi thật lòng." Bùi Hi Bình dừng bước chân lại: "Chu Tú Tú, chúng ta nói chuyện đi."
Chu Tú Tú bị lời nói bất thình lình của anh làm cho sợ tới mức giật cả mình, không tự giác mà lùi lại, một lát sau cô lại mờ mịt đứng yên tại chỗ muộn phiền liếc trộm anh.
Sắc mặt của anh vẫn như thường nhưng trong mắt lại có hơi lo lắng, hai mắt đen nhánh nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt sáng như đuốc.
Chu Tú Tú khẩn trương xoa lỗ tai của mình, giả vờ bình tĩnh nói: "Anh nói đi."
"Việc hôm nay tôi đứng ra cũng không phải do nhất thời hứng khởi, bởi vì tôi không muốn nhìn em chịu tủi thân." Dừng một chút, ánh mắt của anh lại nhu hoà lại, giọng nói ôn hoà.
"Chu Tú Tú, tôi muốn hẹn hò với em."
Chu Tú Tú nghe đến sửng sốt bàng hoàng.
"Ngày đó em băn khoăn tôi có thể hiểu được, nhưng tôi không để ý đến cái nhìn của người khác, tôi chỉ muốn biết em nghĩ thế nào thôi."
Chu Tú Tú trừng lớn hai mắt: "Nhưng tôi có con rồi!"
"Tôi không ngại." Bùi Hi Bình đến gần một bước lại trầm giọng nói: "Tú Tú, tôi là một người không có gia đình, nếu như con của em cũng có thể trở thành người nhà của tôi, tôi rất vui lòng."
Bùi Hi Bình bước từng bước tới gần, ánh mắt sâu thẳm, trong lời nói có ý không để cho người ta cự tuyệt.
Thế nhưng ánh mắt lại chân thành tha thiết như vậy.
Chu Tú Tú thấp hơn anh nửa cái đầu so, hai người đứng gần như vậy nhưng anh lại không thấy rõ được ánh mắt của cô.
Lông mi dài rũ xuống che đi mi mắt của cô, anh còn muốn bày tỏ tâm ý của mình thế nhưng lại nhìn thấy lông mi của cô đang run rẩy giống như là đang sợ hãi.
"Cho tôi một cơ hội." Bùi Hi Bình nhìn vào mắt cô chăm chú, thấp giọng nói.
Chu Tú Tú ngơ ngác nhìn anh, cả khuôn mặt đỏ bừng hết lên.
"Để tôi nghĩ lại." Chu Tú Tú vùi đầu chạy trốn anh.
Dáng vẻ cô chạy đi vội vàng giống như một con thỏ con, nhảy lên nhảy xuống.
Đáy mắt Bùi Hi Bình nhiễm ý cười nhợt nhạt.
Chu Tú Tú trở lại ký túc xá đã bình tĩnh đi không ít.
Nhưng nghĩ đến vừa rồi lúc anh thấp giọng thổ lộ một màn này, cô vẫn cảm thấy mặt đỏ tim đập như trước.
Nhưng trong lúc cô ta còn đang hít thở không thông, một bà lão đi ngang qua trừng lớn con mắt, cả kinh hô: "Tiểu Phượng! Mặt cháu làm sao thế này?"
Tiêu Tiểu Phượng vô thức duỗi tay sờ lên mặt mình, ngón tay chạm được đến gương mặt, vết thương trên mặt lại làm cô ta đau đến hít vào một hơi khí lạnh, lúc bỏ tay xuống dòng m.á.u nhớp nháp vẫn nằm trên đầu ngón tay trắng nõn của cô ta.
Cứ như vậy sẽ bị phá mặt mất thôi!
Tiêu Tiểu Phượng hét lên một tiếng, vội vàng lấy chìa khoá mở cửa chạy về phòng.
Lúc này đang là buổi chiều, trong nhà ăn thỉnh thoảng vẫn còn có thể nghe thấy tiếng nói chuyện nhàn nhã của mọi người.
Chu Tú Tú muốn trở về ký túc xá thu dọn lại một ít vật dụng hàng ngày, rồi mang đến ký túc xá mới mà hiệu trưởng Phương xin được cho cô.
Dọc đường đi ở trong xưởng ngẫu nhiên vẫn có thể gặp vài ba ánh mắt đang nhìn chằm chằm tới cô và Bùi Hi Bình.
Chu Tú Tú có chút ngượng ngùng nên nói với Bùi Hi Bình: "Nếu không anh đi về trước đi."
"Tôi giúp cô cùng nhau dọn đồ." Bùi Hi Bình nói.
Chu Tú Tú do dự một hồi nhưng cũng không nói gì.
Hai người sóng vai đi về, trong khoảng thời gian ngắn này Chu Tú Tú cũng không biết mở miệng nói với anh thế nào.
Lúc trước chỉ có vài lần tiếp xúc, giữa cô và Bùi Hi Bình giống như cùng sinh ra một loại ăn ý sẵn có, hai người mặc dù đều im lặng nhưng khi ở chung lại luôn cảm thấy rất tự nhiên.
Nhưng mà hiện tại, giữa hai người dường như có một cảm giác mập mờ đang từ từ chảy ra, Chu Tú Tú cảm thấy nắm lấy không được, muốn miệt mài theo đuổi nhưng lại không có lòng dũng cảm.
"Không cần phải áp lực lớn như vậy." Bùi Hi Bình quay đầu qua nhìn lỗ tai đang đỏ hồng của cô, giọng nói ôn hoà.
Chu Tú Tú khẽ ho một tiếng, nhẹ giọng nói: "Sự việc vừa rồi diễn ra đột ngột, cảm ơn anh đã đứng ra giúp đỡ, nếu không công việc của tôi chắc đã không giữ nổi rồi. Nhưng mà chuyện lần này anh đừng để trong lòng..."
"Cô đang nói chuyện này sao?" Bùi Hi Bình cúi đầu nhìn thoáng qua chiếc áo sơ mi trong tay anh.
Chu Tú Tú nhận lại chiếc áo sơ mi: "Hiện tại mọi người đều hiểu lầm chúng ta là một đôi nhưng chỉ tạm thời thôi. Tin đồn nhảm nhí cũng chỉ có từng đợt, chờ đến khi chuyện này qua đi là bọn họ sẽ quên ngay."
Chu Tú Tú thấp giọng nói giống như đang đè ở cổ họng.
Từ góc độ của Bùi Hi Bình nhìn lại, làn da của cô dưới ánh mặt trời trắng cực kỳ, lông tơ trên má nhìn cũng thật đáng yêu.
Chỉ có điều lúc nói chuyện cứ ấp a ấp úng, lúc nâng mắt lên ánh mắt lại liều mạng muốn né tránh, nhìn cô cực kỳ giống như đứa trẻ sau khi làm sai chuyện nên đang tủi thân.
DTV
"Tôi thật lòng." Bùi Hi Bình dừng bước chân lại: "Chu Tú Tú, chúng ta nói chuyện đi."
Chu Tú Tú bị lời nói bất thình lình của anh làm cho sợ tới mức giật cả mình, không tự giác mà lùi lại, một lát sau cô lại mờ mịt đứng yên tại chỗ muộn phiền liếc trộm anh.
Sắc mặt của anh vẫn như thường nhưng trong mắt lại có hơi lo lắng, hai mắt đen nhánh nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt sáng như đuốc.
Chu Tú Tú khẩn trương xoa lỗ tai của mình, giả vờ bình tĩnh nói: "Anh nói đi."
"Việc hôm nay tôi đứng ra cũng không phải do nhất thời hứng khởi, bởi vì tôi không muốn nhìn em chịu tủi thân." Dừng một chút, ánh mắt của anh lại nhu hoà lại, giọng nói ôn hoà.
"Chu Tú Tú, tôi muốn hẹn hò với em."
Chu Tú Tú nghe đến sửng sốt bàng hoàng.
"Ngày đó em băn khoăn tôi có thể hiểu được, nhưng tôi không để ý đến cái nhìn của người khác, tôi chỉ muốn biết em nghĩ thế nào thôi."
Chu Tú Tú trừng lớn hai mắt: "Nhưng tôi có con rồi!"
"Tôi không ngại." Bùi Hi Bình đến gần một bước lại trầm giọng nói: "Tú Tú, tôi là một người không có gia đình, nếu như con của em cũng có thể trở thành người nhà của tôi, tôi rất vui lòng."
Bùi Hi Bình bước từng bước tới gần, ánh mắt sâu thẳm, trong lời nói có ý không để cho người ta cự tuyệt.
Thế nhưng ánh mắt lại chân thành tha thiết như vậy.
Chu Tú Tú thấp hơn anh nửa cái đầu so, hai người đứng gần như vậy nhưng anh lại không thấy rõ được ánh mắt của cô.
Lông mi dài rũ xuống che đi mi mắt của cô, anh còn muốn bày tỏ tâm ý của mình thế nhưng lại nhìn thấy lông mi của cô đang run rẩy giống như là đang sợ hãi.
"Cho tôi một cơ hội." Bùi Hi Bình nhìn vào mắt cô chăm chú, thấp giọng nói.
Chu Tú Tú ngơ ngác nhìn anh, cả khuôn mặt đỏ bừng hết lên.
"Để tôi nghĩ lại." Chu Tú Tú vùi đầu chạy trốn anh.
Dáng vẻ cô chạy đi vội vàng giống như một con thỏ con, nhảy lên nhảy xuống.
Đáy mắt Bùi Hi Bình nhiễm ý cười nhợt nhạt.
Chu Tú Tú trở lại ký túc xá đã bình tĩnh đi không ít.
Nhưng nghĩ đến vừa rồi lúc anh thấp giọng thổ lộ một màn này, cô vẫn cảm thấy mặt đỏ tim đập như trước.