Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 138

"Nếu cô vẫn không cam lòng như cũ cứ việc tiếp tục gây sức ép, nhưng mà tôi không biết tiếp theo, tôi sẽ để cho cô trả giá lớn thế nào đâu."

Cô nói nhẹ nhàng bâng quơ, mỗi một câu một chữ rơi xuống đều mang theo vẻ khí phách.

Chu Tú Tú nói hết lời lại quay đầu nói với Bùi Hi Bình: "Chúng ta đi thôi."

Bùi Hi Bình rũ mắt nhìn cô, giọng nói trầm thấp: "Được."

Tiếng bước chân bước đi càng lúc càng xa, bên tai Tiêu Tiểu Phượng giống như tràn ngập tiếng gầm rú, tiếng cười nhạo, tiếng thét chói tai... Đợi đến khi cô ta bình tĩnh lại tất cả cũng đã trở lại vẻ bình tĩnh. Cô ta cúi đầu nhìn cánh tay mảnh khảnh của mình, nhớ đến ánh mắt vừa lạnh nhạt lại chán ghét vừa rồi của anh làm cô ta không khỏi rùng mình.

Tiêu Tiểu Phượng suy sụp quay người đi từng bước đi ra ngoài, sự việc chuyển biển như bây giờ khiến cô ta cảm thấy thật vô lý.

Dù cô ta bị mất việc làm cũng chẳng phải lo cơm ăn áo mặc như trước, tuy rằng Tiêu Kiến Tân có thể giúp cô ta tìm được một công việc khác nhưng tin tức giữa những nhà xưởng trên trấn đều luôn liên hệ với nhau, bát cơm đều do tự tay cô ta ném đi, nếu chuyện này mà truyền ra ngoài thì còn ai dám thuê cô ta chứ?

Trong đầu Tiêu Tiểu Phượng là một mảnh hỗn loạn, cảm giác bước chân đã không còn lực.

Nhưng khi cô ta vừa đi ra khỏi nhà ăn đã bị một người ngăn chặn lại.

đầu bếp Ngô lạnh mặt hỏi: "Bên thành phố tôi đã không giữ nổi được nữa rồi, sự việc lần này đều là do cô làm liên lụy tới tôi, dù thế nào cô cũng phải sắp xếp lại cho tôi một công việc."

Trong mắt Tiêu Tiểu Phượng lộ ra vẻ trào phúng, cô ta lạnh lùng nói: "Hiện tại phía sau bếp đều là thiên hạ của Chu Tú Tú, ông nói xem tôi làm thế nào sắp xếp cho ông được công việc đây?"

"Không phải cô đang muốn trở mặt không nhận người đấy chứ?" Đầu bếp Ngô không dám tin tưởng nói.

"Vừa rồi không phải ông cũng nghe thấy đó sao, đến bản thân tôi còn đang khó bảo toàn." Vẻ mặt Tiêu Tiểu Phượng lạnh nhạt vô cảm nhìn ông ta.

"Hơn nữa đừng có làm ra bộ dáng bị cả thiên hạ bắt nạt như vậy. Ngày hôm đó bí thư Tiền tới đây, người vỗ m.ô.n.g sạch sẽ xoay người đi ngay là ai? Hiện tại ở bên kia giữ không nổi lại tới đây giả vờ đáng thương sao? Ai thèm quan tâm tới ông chứ!"

Tiêu Tiểu Phượng đang một bụng tức giận, lúc nói ra những lời lạnh lùng này giọng điệu chanh chua xấu tính, chờ đến khi ông ta không còn có đường phản bác được nữa cô ta mới cười nhạo một tiếng rồi xoay người rời đi.

Nhưng cô ta không nghĩ tới bản thân mới đi được vài bước thì cánh tay đã bị người ta kéo lại, đầu bếp Ngô hung hăng ném cô ta lên tường, phía sau lưng bị đập phải làm cô ta cảm nhận một trận đau nhức.

Tiêu Tiểu Phượng kêu lên một tiếng xoay người muốn chạy đi, nhưng mà hai chân cô ta lại không thể nhúc nhích được.

Bởi do cánh tay của đầu bếp Ngô đang bóp chặt lấy cổ của cô ta.

Thời buổi này muốn tìm kiếm một công việc cũng không phải là chuyện dễ dàng, người làm trong đơn vị nhà ăn cũng không phải thường xuyên thiếu, mà nhà ăn quốc doanh đã chướng mắt trù nghệ của ông ta.

Tuy rằng ông ta độc thân không vướng bận gì nhưng dù sao cũng đã đến tuổi này, ông ta vẫn phải tính toán lo liệu nửa đời sau cho bản thân.

Hiện tại ông ta đã mất việc, sống lang thang hít khí trời để sống sao?

Đầu bếp Ngô hận đến mức nghiến răng nghiến lợi, cánh tay bóp lấy cổ Tiêu Tiểu Phượng càng chặt hơn.

Sắc mặt cô ta càng đỏ hơn, tròng mắt trợn trừng, tầm mắt nhìn trái nhìn phải nhưng vẫn không phát hiện một bóng người nào đi qua.

"Buông… buông ra... khụ khụ khụ..." Tiêu Tiểu Phượng gian nan mở miệng, trong mắt tràn đầy vẻ sợ hãi, thấy cô ta nước mắt đều đã chảy ra, đầu bếp Ngô mới buông lỏng tay.

DTV

Tròng mắt đầy tơ m.á.u của ông ta nhìn chằm chằm lấy mặt Tiêu Tiểu Phượng.

Tiêu Tiểu Phượng không rét mà run không khỏi lui xuống co rúm người lại, thẳng đến khi không thể lùi được nữa, trong mắt cô ta hiện lên vẻ âm u lạnh lẽo: "Tìm tôi cũng vô dụng, ông vẫn nên đi tìm Chu Tú Tú đi! Từ ngày ông đi khỏi đây, cô ta lập tức tự tin tự tiến cử mình vào nhà ăn, thậm chí cô ta còn trở thành công nhân chính thức của đơn vị chúng ta nữa!"

Đầu bếp Ngô giật mình, lặng thinh mở to hai mắt.

Công nhân chính thức? Sao có thể!

Trong lúc ông ta vẫn còn đang kinh ngạc, Tiêu Tiểu Phượng đã lui người lại nhanh chóng chuồn êm khỏi bên cạnh ông ta.

Cô ta vừa chạy vừa quay đầu lại, hai chân trước sau đều tăng tốc độ cực nhanh cũng không quên quay đầu liếc mắt nhìn ông ta. Nhưng chỉ liếc mắt một cái, dưới chân Tiêu Tiểu Phượng hẫng một nhịp cả ngày bay về phía trước, cả khuôn mặt đều úp xuống đất đập vào cục đá.

Đau đớn xuyên thấu tim làm cô ta hít hà một hơi nhưng không có biện pháp nào trì hoãn được, cô ta dùng hết sức lực chạy nhanh như bay, mãi đến khi chạy không nổi thở hổn hển.