Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 135

Trong lòng Vương Húc Phương cũng đau vô cùng, mặc dù bà ta là lãnh đạo, nhưng cũng không thể tùy ý xen vào cuộc sống của công nhân.

Huống chi, tính tình của Bùi Hi Bình, chưa chắc chắn sẽ để ý tới bà ta.

Lúc này tất cả mọi người mới từ trong khiếp sợ lấy lại tinh thần, nói Bùi Hi Bình cùng Chu Tú Tú giữ bí mật quá tốt, còn nói bọn họ trai tài gái sắc, vô cùng xứng đôi. Dương An Định nắm tay con gái mất mặt đứng một bên, nghiến răng nghiến lợi.

“Được rồi được rồi, kết thúc tại đây thôi.” Tiêu Kiến Tân xua tay, muốn dừng hẳn trò khôi hài này.

“Nên làm cái gì thì làm cái đó đi.”

Nhưng mà lúc này Chu Tú Tú lại đột nhiên đứng ra: “Chờ một chút, tôi còn muốn có điều muốn nói.”

Tiêu Tiểu Phượng hung tợn trừng mắt Chu Tú Tú.

Chu Tú Tú đi tới trước mặt của Tiêu Kiến Tân: “Đồng chí Tiêu Tiểu Phượng luôn nhằm vào tôi, cố tình tính toán tôi, nghĩ muốn đuổi tôi ra khỏi xưởng thịt. Tự tôi chịu thiệt thì thôi đi, nhưng việc này lại truyền đi, người bên ngoài lại nhìn tôi như thế nào? Xưởng thịt đang hoạt động bình thường, nhưng bởi vì các hành động của đồng chí Tiêu Tiểu Phượng làm ảnh hưởng đến danh tiếng xưởng, chẳng lẽ bỏ qua vậy sao?”

Vương Húc Phương trừng hai mắt: “Ai cho phép cô đánh giá Tiểu Phượng?”

DTV

Chu Tú Tú cười nhạt: “Tôi đến đơn vị này trong khoảng thời gian ngắn, cẩn thận, chăm chỉ từng chút, không chỉ… xử lý căn tin ngăn nắp đâu vào đấy, còn quản lý luôn bữa ăn ở nhà trẻ, đúng không? Xin hỏi đồng chí Tiêu Tiểu Phương luôn muốn đuổi tôi đi, là có ý gì?”

Hiệu trưởng Phương gật đầu: “Đồng chí Chu vì nhà trẻ làm rất nhiều chuyện, chúng tôi vẫn luôn rất biết ơn.”

Vương Húc Phương hận đến nghiến răng, nhưng hiệu trưởng Phương là công nhân lâu năm, bà ta không dám cắt đứt lời của đối phương.

Ánh mắt Chu Tú Tú nhàn nhạt đảo qua mặt của Vương Húc Phương, còn nói thêm: “Đồng chí Tiêu Tiểu Phương gây ra chuyện lớn như vậy, đơn giản là có hai mục đích. Thứ nhất là muốn tôi lấy phó xưởng Dương, từ nay về sau chặt đứt quan hệ với người tình trong mộng của cô ta. Thứ hai là muốn tôi bị bêu réo, mang nỗi nhục rời khỏi xưởng thịt.”

“Cho dù là vì mục đích nào, chỉ cần đạt được mục đích, cô ta có thể yên tâm. Chỉ là đồng chí Tiêu, cô đã bỏ sót một điểm mà cô không tính tới.”

Từng câu từng chữ của Chu Tú Tú, ăn miếng trả miếng, câu sau so với câu trước còn bén nhọn hơn, trái lại làm cho mọi người tin tưởng hơn.

Bùi Hi Bình đứng tại chỗ, bình tĩnh nhìn bóng lưng mảnh khảnh của cô, nghe cô nói từng chữ, trong mắt mang vài phần ý cười.

Cô so với trong tưởng tượng của anh còn lợi hại hơn, nên vừa rồi anh mới không đứng ra, cô chắc chắn sẽ không để bị người ta bắt nạt.

“Cô nói nhiều như vậy, rốt cuộc muốn làm gì?” Vẻ mặt Tiêu Tiểu Phượng không kiềm được xụ xuống, cảm giác như tôn nghiêm của mình bị vứt xuống mặt đất, bị Chu Tú Tú giẫm nát.

“Chỉ cần xưởng trưởng Tiêu và chủ nhiệm Vương có thể công chính nghiêm minh, cho tôi một câu trả lời là được.” Dừng một chút, cô lại liếc mắt nhìn Dương An Định, tiếp tục nói.

“Đồng thời, phó xưởng Dương là người vô tội. Toàn bộ quá trình, giữa chúng tôi đều tồn tại một hiểu lầm rất lớn, lại bị Tiêu Tiểu Phượng lừa. Không chỉ có tôi và phó xưởng Dương bị lợi dụng, ngay cả một đứa trẻ không hiểu chuyện cũng bị cô ta sai sử, lẽ nào những người lãnh đạo thực sự ngồi yên không giải quyết sao?”

Ánh mắt Chu Tú Tú trong trẻo, thẳng tắp nhìn chằm chằm Tiêu Kiến Tân và Vương Húc Phương, nhìn thấy sắc mặt họ dần trở nên hung dữ.

Cuối cùng Tiêu Tiểu Phượng cũng biết sợ, trốn sau lưng Vương Húc Phương, trong mắt lóe lên nước mắt: “Mẹ!”

Những lời này Chu Tú Tú nói ra rất êm đẹp, còn Dương An Định như đã tìm được đường lui, chỉ trong nháy mắt, Dương An Định quyết định đứng chung thuyền với Chu Tú Tú.

“Đồng chí Chu với đồng chí Bùi rất xứng đôi, tôi không có ý kiến. Tất cả chuyện này đều là hiểu lầm, người khởi xướng là ai, các người chắc đã biết rất rõ.” Dương An Định giận tái mặt, giọng nói ngưng trọng.

“Ông Tiêu, chúng ta đã qua lại nhiều năm, tôi nhìn Tiểu Phượng lớn lên, hiện tại nó lại lợi dụng con gái tôi, ông định giải quyết thế nào?”

Tiêu Kiến Tân tức giận đến muốn mắng người: “Ông thì hay rồi, phủi m.ô.n.g một cái, hất toàn bộ nước bẩn lên người con gái tôi!”

Dương An Định chế giễu: “Thương con cũng không phải giống như cách của ông, tất cả mọi người đều có mắt, trắng đen sẽ rõ ràng! Ngày hôm nay ông phải cho tôi một câu trả lời thuyết phục, nếu không…”

Ông ta còn chưa nói hết, bỗng nhiên có người vội vã chạy tới.

“Xưởng trưởng Tiêu, không xong rồi, không xong rồi! Bí thư Tiền mang theo đầu bếp Ngô làm ở phòng bếp trước đây trở về, khí thế rất hung hăng, thật giống như là muốn dấy binh hỏi tội vậy!”