Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 136

Cảnh tượng lúc này rất hỗn loạn, nhưng sau khi mọi người nghe nói bí thư Tiền đưa đầu bếp Ngô đến đây hỏi tội không khí chợt yên tĩnh lại.

Tiêu Kiến Tân nhíu mày, nháy mắt nghĩ đến chuyện nói dối của Tiêu Tiểu Phượng ngày hôm đó.

Sủi cảo rõ ràng là Chu Tú Tú làm nhưng Tiêu Tiểu Phượng lại nói là do trù nghệ tinh vi của đầu bếp Ngô. Tiêu Kiến Tân vốn dĩ cũng không nghĩ quá nhiều như vậy chỉ thầm nghĩ dù sao đầu bếp Ngô cũng là một đầu bếp lâu năm, tiêu chuẩn nấu ăn không giúp được gì nhưng cũng sẽ không gây trở ngại, sẽ không để cho người ta tìm ra khuyết điểm nên mới để cho ông ta đi đến thành phố.

Nhưng mà ai có thể nghĩ tới, bí thư Tiền chỉ vì một việc nhỏ như vậy mà cũng muốn tìm đến đây gây phiền toái chứ?

Mọi người bên ngoài phòng bảo vệ ngăn cản không được bí thư Tiền chỉ có thể nháy mắt ra hiệu với công nhân đi ngang qua, muốn để họ đi tìm xưởng trưởng thông báo một câu.

Lúc này bí thư Tiền đi về phía trước, đáy mắt đầy lửa giận, toàn thân đều tản ra vẻ uy nghiêm, đi theo phía sau ông ta là đầu bếp Ngô đang sợ tới mức mồ hôi đổ đầy đầu.

Mấy ngày nay, đầu bếp Ngô gặp không ít khó khăn trong sự nghiệp trù nghệ của mình.

Tuy rằng đồ ăn ông ta nấu lúc trước không làm cho người khác cảm thấy kinh ngạc nhưng mùi vị vẫn rất được, ông ta vốn tưởng rằng vào được cục thành phố sẽ khiến bản thân được nở mày nở mặt, nhưng làm sao ông ta biết được bí thư Tiền luôn luôn dõi theo nhìn chằm chằm ông ta từ lúc gói sủi cảo đến khi vớt phần sủi cảo ra chứ!

Tay của đầu bếp Ngô đều đã tê rần vì bao sủi cảo, nhưng mỗi khi ông ta tràn đầy tin tưởng vớt ra một nồi sủi cảo mới đưa đến trước mặt bí thư Tiền thì chỉ luôn nhận được một trận chất vấn dò hỏi.

Tới cuối cùng ông ta cũng mất đi lòng tự tin, thậm chí lúc xuống bếp cũng chẳng có trạng thái tinh thần gì.

Việc làm đã không như ý, miễn cưỡng tiếp tục cũng chỉ tăng thêm một bụng tức giận mà thôi, đầu bếp Ngô lựa chọn từ chức, ông ta quyết quay trở về xưởng chế biến thịt.

Nhưng mà bí thư Tiền không làm vậy, ông ta nhất quyết muốn cùng nhau đi tới xưởng chế biến thịt để nói chuyện.

Bấy giờ Tiêu Kiến Tân phóng tầm mắt ra nhìn, trông thấy bộ dáng bí thư Tiền mệt mỏi đi tới, sắc mặt âm u, huyệt thái dương của ông ta lập tức không ngừng nhảy thình thịch.

"Bí thư Tiền, trước khi ông tới sao lại không đề cập với chúng tôi một câu vậy!" Ông ta cố nặn ra nụ cười vui vẻ chạy ra tiếp đón.

DTV

Bí thư Tiền cũng chẳng thèm cho ông ta sắc mặt chỉ lạnh lùng nói: "Tôi tới nhà xưởng dưới trấn thị sát còn phải tìm thời gian hỏi qua xem ông có cho phép hay không sao?"

Tiêu Kiến Tân toát cả mồ hôi lạnh, ông ta vừa muốn giải thích lại nhìn thấy ánh mắt đang nheo lại của bí thư Tiền chỉ vào đầu bếp Ngô.

"Mấy năm nay tôi để ý đến nhà xưởng của các người cũng không ít, lần trước lúc xin kinh phí ở nhà xưởng quốc doanh tôi còn hỗ trợ nói không ít lời hay. Còn các người thì ngược lại coi tôi là đồ ngốc dễ lừa gạt sao?" Giọng nói bí thư Tiền bình tĩnh, lên tiếng chất vấn.

"Hay là các người cảm thấy xưởng thịt phát triển càng ngày càng tốt nên chướng mắt tôi?"

Lời nói của bí thư Tiền tuyệt đối mang theo vẻ tức giận.

Nhà xưởng ở trên trấn có không ít nên việc phát triển nhà máy đương nhiên được đặt lên trước, cũng may Tiêu Kiến Tân cũng có chút qua lại với nhóm lãnh đạo. Tuy hai bên không có bất kỳ qua lại bất thường nào nhưng nhóm lãnh đạo vẫn sẵn lòng để cho ông ta chút mặt mũi, việc xây dựng nhà xưởng cũng không đến mức đi tới bước khó khăn.

Hiện tại bí thư Tiền nói rõ vấn đề khó khăn của bọn họ làm Tiêu Kiến Tân ngẩn người ra, đầu óc nhanh chóng xoay chuyển, nghĩ cách mau chóng có thể làm đối phương bớt giận.

Vương Húc Phương bị doạ cho sửng sốt, thấy Tiêu Kiến Tân bị nghẹn cho không nói được nên lời, bà ta lập tức bảo người đi pha trà cho bí thư Tiền.

Chờ tới khi trà được bưng ra, bà ta mới cất giọng nói: "Bí thư Tiền có chuyện gì cứ từ từ nói, ông mang đầu bếp Ngô tới đây có phải có gì đó không vừa lòng đúng không?"

Vương Húc Phương cất giọng nhỏ nhẹ, trên mặt còn mang theo vẻ tươi cười có lễ độ.

Cái đó gọi là không ra tay đánh kẻ tươi cười, bí thư Tiền uống một ngụm trà, ánh mắt lạnh nhạt liếc nhìn đầu bếp Ngô.

Đầu bếp Ngô thấy thế lập tức nói: "Xưởng trưởng Tiêu, chủ nhiệm Vương, ngày hôm đó hai người nói tôi là người làm ra bát sủi cảo, lúc nhất thời tôi không phản ứng kịp nên mới nhận là mình làm. Thật ra bát sủi cảo đó không có liên quan một chút gì tới tôi cả! Bí thư Tiền tức giận là do cảm thấy bị chúng ta lừa dối, nhưng mà thật ra chúng tôi thật sự không phải cố ý, trong đó có sự hiểu lầm lớn!"

Trong khi đầu bếp Ngô nói chuyện tròng mắt vẫn liên tục dịch chuyển, chờ tới khi nhìn tới một góc kia, ánh mắt ông ta dừng lại trên mặt Chu Tú Tú.