Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 134

Nghe vấn đề mà Vương Húc Phương nhắc tới, mọi người mới nhớ tới chuyện áo sơ mi nam.

Chu Tú Tú là một quả phụ, vậy tại sao lại cất áo của đàn ông ở chỗ của mình?

Ngay tại lúc này, Bùi Hi Bình đi tới bên người Chu Tú Tú: “Áo sơ mi là của tôi!”

Dáng người anh thon dài, đứng bên cạnh Chu Tú Tú, nhìn cô giống như chú chim nhỏ nép vào người anh.

Tiêu Tiểu Phượng không dám tin nhìn anh, giống như bị ai bóp cổ họng, một câu cũng không nói nên lời.

Chu Tú Tú mờ mịt ngẩng đầu, nhìn về phía anh, trái tim đập nhanh một nhịp.

Bọn họ đã mấy ngày không gặp mặt.

Lúc đó cô cảm giác được mình lại rung động, nghĩ thầm đau dài không bằng đau ngắn, ám chỉ muốn cùng anh giữ khoảng cách. Mà anh cũng rất lịch sự, từ hôm đó đã giữa khoảng cách với cô.

Dù sao trong khoảng thời gian đó cũng gặp mặt không được mấy lần, mặc dù Chu Tú Tú cảm thấy có chút tiếc nuối, nhưng rất nhanh cũng coi như không có gì.

Nhưng bây giờ, khi gặp mặt lần nữa thì anh lại đứng sát cô, trước mặt nhiều người như vậy, vì cô mà ngăn chặn áp lực...

“Áo sơ mi là của anh sao?”

“Hi Bình, tại sao áo của anh lại ở chỗ cô ấy?”

Bình thường Bùi Hi Bình rất lạnh lùng, nhưng bởi vì có năng lực trong công tác, đối đãi đồng nghiệp cũng rất khách khí, bởi vậy mọi người làm việc cùng anh cũng rất bình thường.

Lúc này thấy anh đứng bên cạnh Chu Tú Tú, trong khoảng thời gian ngắn, trong lòng có nhiều câu hỏi.

“Anh nói dối!” Tiêu Tiểu Phượng nâng cao giọng, sắc bén nói: “Anh Hi Bình, anh không cần quá tốt bụng! Áo sơ mi này là bằng chứng cô ta có quan hệ bất chính với người đàn ông khác!”

“Đồng chí Tiêu, nói chuyện chú ý một chút.” Bùi Hi Bình cau mày lại, lạnh lùng nói.

“Tôi chưa lập gia đình còn cô ấy thì chưa gả, chúng tôi ở chung cũng không gây hại cho ai, tại sao lại nói là mối quan hệ bất chính?”

Những lời này, giống như là hòn đá vứt xuống mặt sông tĩnh lặng, nhất thời gây ra một cơn sóng thảo luận mới.

Mọi người đều biết Tiêu Tiểu Phượng có tình cảm đối với Bùi Hi Bình, chỉ kém một bước tỏ tình trước mặt anh.

Nhưng không ngờ tới, Bùi Hi Bình chướng mắt cô ta, ngược lại lựa chọn Chu Tú Tú.

“Cô ta đã có con!” Tiêu Tiểu Phượng gần như thét lên.

“Tôi chấp nhận.” Bùi Hi Bình thản nhiên nói: “Chính sách đã cho phép đồng chí nữ tái hôn, chẳng lẽ đơn vị còn muốn can thiệp vào vấn đề cá nhân của chúng tôi?”

Lời này vừa nói ra, làm cho mọi người không có khả năng phản bác.

Mọi người đều đi làm, ai cũng là người có văn hóa, không giống trẻ con hoặc phụ nữ vô tri tới từ miền núi, mặc dù cảm thấy kinh ngạc với Bùi Hi Bình, nhưng cũng không định can thiệp vào.

Thậm chí một số nữ đồng chí nhìn thấy Bùi Hi Bình che ở trước mặt Chu Tú Tú, trong lòng không khỏi sinh ra vài phần cảm khái.

Nếu là người khác, sẽ hứng thú đối với các cô gái trẻ tuổi xinh đẹp hoặc là con gái của mấy xưởng lớn, nhưng Bùi Hi Bình lại không quan trọng như vậy.

Bùi Hi Bình tuổi trẻ tài cao, ở đơn vị có năng lực làm việc rất mạnh, trách nhiệm tự nhiên cũng sẽ nặng, sau này tiền đồ không thể đo được.

Anh hoàn toàn có khả năng tìm được một cô gái nhà tốt hơn để kết hôn.

Lần này đầu bếp mới tới thực sự là quá may mắn, lại có thể tìm được một người yêu mình chân thành như vậy!

Một đoạn thảo luận này, đều lọt vào tai Chu Tú Tú, cảm giác rất không chân thực.

Chu Tú Tú cảm giác trong đầu của mình trống rỗng, mà người đang đứng bên cạnh, lại làm cho cô có cảm giác an toàn.

Người bên ngoài nghị luận, quả thực cũng là cái mà cô lo lắng.

Cô lo lắng bọn họ tiếp xúc nhiều sẽ mang đến phiền phức cho anh, cho nên lùi về sau một bước, nhưng không nghĩ tới, anh lại không để ý mấy lời nói đàm tiếu này.

Khi ngước mắt lên, Chu Tú Tú nhìn gương mặt góc cạnh của anh.

Cảm giác được ánh mắt của cô, Bùi Hi Bình cũng rũ mắt xuống, cùng cô đối diện nhau.

DTV

Lúc bốn mắt chạm nhau, ánh mắt Bùi Hi Bình sâu thẳm, đáy mắt như có vô số lời muốn nói.

Lòng Chu Tú Tú khẽ động, trong mắt tràn đầy vẻ dịu dàng, chờ lúc lấy lại tinh thần, cô khẽ cong khóe môi.

Nụ cười của cô trong sáng, như cơn gió mùa thu thổi qua, mát mẻ thư thái vô cùng.

Bùi Hi Bình cũng cong khóe miệng lên.

Thấy hai người bọn họ không coi ai ra gì, cả người Tiêu Tiểu Phượng đều hốt hoảng.

Cô ta không nghĩ tới người mà mình nhớ nhung, cuối cùng lại bị Chu Tú Tú cướp đi, không tốn quá nhiều sức!

Viền mắt Tiêu Tiểu Phượng đỏ lên, trong lòng lại ấm ức, đồng thời cũng cảm thấy mình rất xấu hổ.

Cô ta cắn chặt răng, không muốn để nước mắt của mình rơi xuống, mím môi lại, nhìn về phía cha mẹ mình.