Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 133

“Chờ đã.” Đột nhiên, bên ngoài truyền đến một giọng nói trầm thấp.

Âm thanh kia hùng hồn có lực, giọng nói khàn khàn từ tính, gây cho người ta cảm giác áp lực rất lớn.

Mọi người nhìn theo hướng tiếng nói, tập trung nhìn lại, thấy người tới đúng là Bùi Hi Bình.

Mà người đang đi theo sát Bùi Hi Bình, ngoại trừ hiệu trưởng Phương, còn có con gái của Dương An Định, Dương Tiểu Nha.

DTV

Thấy con gái của mình tới, Dương An Định sửng sốt, nhanh chóng tiến lên: “Tại sao Tiểu Nha lại tới đây?”

Chủ nhiệm Phương bình tĩnh nói: “Tiểu Nha muốn đi theo đến để coi thử có gì ăn không?”

Dương Tiểu Nha chớp chớp mắt, ngước nhìn Dương An Định hỏi: “Cha, con muốn ăn điểm tâm.”

Dương An Định cảm giác những lời này của Dương Tiểu Nha như tát vào mặt mình, cắn răng nói: “Ông Tiêu, việc này phải nghiêm túc xử lý.”

Tiêu Kiến Tân gật đầu, hắng giọng muốn bảo Chu Tú Tú thu dọn quần áo rời đi, nhưng mọi chuyện không như ông ta tưởng tượng, lúc này hiệu trưởng Phương lại đứng ra.

“Chuyện này tôi đã nghe nói, đồng chí Chu là người bị oan uổng, tuyệt đối không thể để cho cô ấy rời khỏi cương vị công tác!”

Chu Tú Tú như ở trong mộng, khi thấy hiệu trưởng Phương nói chuyện, không khỏi nhìn về phía Bùi Hi Bình.

Là anh mời hiệu trưởng Phương tới sao?

“Tại sao lại nói những lời này?” Tiêu Kiến Tân hỏi.

Nụ cười trên khóe môi Tiêu Tiểu Phượng cứng đờ: “Hiệu trưởng Phương, chắc bà không hiểu rõ mọi chuyện lắm…”

“Vớ vẩn!” Hiệu trưởng Phương trừng mắt nhìn cô ta, lạnh lùng nói: “Phòng ký túc xá của đồng chí Chu là do tôi sắp xếp, vì để cảm ơn cô ấy việc hỗ trợ nhà trẻ. Thế nào đến trong miệng các người, lại thành chuyện bẩn thỉu như vậy?”

Tiêu Kiến Tân nhíu mày: “Việc này không phải do phó xưởng Dương nhờ bà làm sao?”

Hiệu trưởng Phương cười lạnh một tiếng: “Phó xưởng Dương mời không nổi tôi đâu! Nhưng mà nói tới đây, tôi chợt nhớ tới, con bé Tiểu Nha này cứ liên tục nói sắp tới con bé sẽ có mẹ kế. Đồng chí Chu luôn quan tâm đến chuyện hai đứa con của mình, vội vã sắp xếp đón bọn trẻ, làm gì có thời gian nói trước mặt Tiểu Nha?”

Dương An Định lập tức quay người lại, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Dương Tiểu Nha.

Mấy ngày này, bình thường Dương Tiểu Nha đều liên tục nói về chuyện có mẹ kế, ông ta cũng cảm thấy kỳ quái, tại sao con bé ở nhà trẻ lại biết mấy chuyện này?

“Nha Nha cả ngày nhắc tới mẹ kế, còn chẳng phải do đồng chí Chu liên tục nói gì đó với nó?” Có người cười nhạo nói.

Cho đến lúc này, Chu Tú Tú cuối cùng cũng hiểu rõ hết tất cả những âm mưu này.

Cô đi tới trước mặt Dương Tiểu Nha, nhẹ giọng hỏi: “Cháu biết cô là ai không?”

Dương Tiểu Nha nhìn chằm chằm cô một lúc lâu, lắc đầu: “Cháu không biết cô.”

Tiêu Tiểu Phượng đứng ở một bên chuyển động ánh mắt, lui về phía sau một bước, muốn để bản thân lẫn trong đám người.

Nhưng mọi thứ không phải như cô ta mong muốn, Chu Tú Tú đột nhiên ngồi xổm bên người Dương Tiểu Nha: “Vậy ai nói là cháu sắp có mẹ kế?”

Tròng mắt đen nhánh của Dương Tiểu Nha chuyển động mấy vòng, lúc nhìn thấy Tiêu Tiểu Phượng, ánh mắt sáng lên, lớn tiếng nói: “Chị Tiểu Phượng, sáng sớm hôm nay em đã nói với cha về chuyện mẹ kế. Sô cô la cháu đâu?”

Dương Tiểu Nha từ bên người Chu Tú Tú chạy đi, chui vào trong mọi người, kéo Tiêu Tiểu Phượng ra ngoài.

Bàn tay mềm mại trắng nõn của cô bé xòe ra, dùng giọng sữa nói: “Cho em sô cô la, sau khi về nhà em sẽ giục cha.”

Việc phát triển đến bước này là chuyện mà mọi người không ngờ được.

Tiêu Tiểu Phượng lúng túng thu tay lại, thầm nghĩ con nhóc này thật nhanh miệng.

Bên tai lại có tiếng thảo luận, chỉ là mũi nhọn lúc này, lại hướng về phía Tiêu Tiểu Phượng.

“Lúc đầu tưởng đầu bếp Chu dạy đứa trẻ nói như vậy, nhưng không ngờ tới, đứa trẻ này hoàn toàn không biết cô ấy! Cuối cùng lại là âm mưu của đồng chí Tiêu?”

“Khi nãy cũng là Tiêu Tiểu Phượng nhằm vào đầu bếp Chu, chắc không phải cô ta muốn đuổi người ta ra khỏi đơn vị chứ?”

“Một người là con gái xưởng trưởng, một người chỉ là đầu bếp nấu ăn người đầy mùi dầu ăn trong phòng bếp, Tiêu Tiểu Phượng không cần thiết phải làm khó dễ Chu Tú Tú...”

Sắc mặt Tiêu Tiểu Phượng bắt đầu trắng bệch.

Vương Húc Phương thấy vậy, lập tức nhảy ra bảo vệ con gái mình: “Phương, lời này của bà nói thật khó nghe! Tiểu Phượng vạch trần nhiều chuyện như vậy, còn không phải là vì lo cho danh tiếng của xưởng ta? Thanh giả tự thanh*, nếu như Chu Tú Tú thật không có vấn đề, như vậy tại sao trong ký túc xá lại có áo đàn ông?”

*Thanh giả tự thanh: Người trong sạch, dù họ không nói những lời thanh minh cho mình thì họ vẫn là những người trong sạch. Còn bản thân những người xấu, cho dù họ tìm đủ mọi cách để chối cãi những hành vi xấu của mình thì bản thân họ vẫn là một người xấu.