Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 132

Những tin đồn trong khoảng thời gian này đều do Tiêu Tiểu Phượng truyền đi, vốn Dương An Định còn nghĩ việc này không cần nóng vội, nhưng cô ta lại cho ông ta thêm tự tin, làm đầu ông ta lâng lâng cảm thấy tự tin, nên mới có sự việc này.

Ông ta chỉ muốn khiêm tốn nói rõ ràng với Chu Tú Tú một chút, nhanh chóng hoàn thành cuộc hôn nhân này, nhưng không biết sao, Tiêu Tiểu Phượng lại lên tiếng ép buộc cô, thậm chí còn làm lớn chuyện, thu hút sự chú ý của mọi người.

Hiện tại thì hay rồi, không lý do lại bị người ta chê cười!

Dương An Định chưa bao giờ cảm thấy mất mặt như vậy, sắc mặt trầm xuống, lập tức muốn giải quyết Chu Tú Tú.

Nhưng đúng lúc này, giọng nói Tiêu Tiểu Phượng lại nâng cao thêm vài phần truyền đến: “Đồng chí Chu, nếu như giữa cô và phó xưởng Dương thực sự không có quan hệ, tại sao lãnh đạo lại sắp xếp cho cô một người một phòng ký túc xá? Cô đang qua cầu rút ván à!”

Tuy đãi ngộ ở xưởng thịt tốt thật, nhưng ký túc xá của công nhân không phải lúc nào cũng có phòng dư. Chu Tú Tú không phải là công nhân lâu năm, tại sao lãnh đạo lại chiếu cố cô như vậy?

Lời nói Tiêu Tiểu Phượng vừa dứt, mấy người không hài lòng đối với sự sắp xếp của ký túc xá cũng tức giận, lập tức lên tiếng nói, thay đổi hướng nói Chu Tú Tú có liên quan đến chuyện này.

“Ký túc xá là do hiệu trưởng Phương phân cho tôi.” Chu Tú Tú nói.

“Cô là người nhà của hiệu trưởng Phương?” Tiêu Tiểu Phượng nhăn mày.

“Nếu không phải nể mặt mũi của phó xưởng Dương, tại sao hiệu trưởng Phương lại chia phòng như vậy cho cô.”

Mọi người không khỏi gật đầu, chỉ là không có chú ý tới, lúc này, Bùi Hi Bình lại xoay người rời đi.

“Nếu là như vậy, vậy mời hiệu trưởng Phương đến, đối chất với nhau.” Vẻ mặt Chu Tú Tú không hề thay đổi nhìn về Tiêu Tiểu Phượng.

Chắc chắn Tiêu Tiểu Phượng sẽ không để cho bản thân rơi vào tình trạng bất lợi, quay đầu ra hiệu với một cô gái bên cạnh: “Vừa rồi cô nói muốn tố cáo cái gì?”

Chu Tú Tú cũng nhìn về phía cô ta.

Cô gái này tên là Tôn Ái Lục, nữ công nhân bình thường của xưởng, bình thường có quan hệ không tệ với Chu Tú Tú.

Lúc này thấy cô ta do dự bước ra, Chu Tú Tú cảm giác có chuyện không ổn.

“Đồng chí Tiêu, cái áo sơ mi nam này…” Tôn Ái Lục cầm một cái áo sơ mi nam trắng tinh, lấy hết can đảm, nhẹ giọng nói.

“Cái này ở trong phòng ký túc xá của Chu Tú Tú.”

Tính tình Tôn Ái Lục nhát gan, cẩn thận nói xong những lời này, mi mắt cũng không dám nâng lên, hạ tầm mắt, nhìn chằm chằm mũi giày của mình.


Chu Tú Tú không thể tin được nhìn cô ta, đang muốn mở miệng, đã thấy Dương An Định thoáng đi lên trước.

“Đây không phải là áo sơ mi của tôi!” Dương An Định siết chặt áo sơ mi, trong mắt đầy tức giận.

Tiêu Tiểu Phương lập tức nhận ra: “Tôi biết rồi. Đồng chí Chu, cô không chấp nhận điều kiện tốt của phó xưởng Dương, là bởi vì cô còn cùng đàn ông khác lén lút qua lại với nhau!”

“Đúng vậy, nghe nói chồng cô đã chết, theo lý thuyết trong ký túc xá không nên có quần áo của đàn ông mới đúng!”

“Ỷ vào mình trông xinh đẹp, đùa bỡn phó xưởng Dương, thật có thủ đoạn!”

Từng ánh mắt sắc bén như d.a.o di chuyển lên mặt của Chu Tú Tú, trong khoảng thời gian ngắn, cô trở thành cái gai cho mọi người chỉ trích.

Chưa bao giờ Chu Tú Tú lại bị người ta tính toán như vậy, trong lúc sững sờ, ánh mắt nhìn sang hướng của Tôn Ái Lục.

DTV

Tôn Ái Lục lặng lẽ nhìn cô, không muốn cùng cô đối mặt, cả người run lên, hốt hoảng tránh tầm mắt của cô.

Tiêu Tiểu Phượng quay đầu nhìn về phía Tiêu Kiến Tân: “Cha, mặc dù đồng chí Chu là công nhân làm việc chính thức trong đơn vị của chúng ta, nhưng tác phong cô ta có vấn đề, con cho rằng nên sa thải.”

Tiêu Kiến Tân nhíu mày: “Chuyện này… chứng cứ quả thật vô cùng xác thực.”

Các công nhân ai nấy đều mở miệng trách cứ nói Chu Tú Tú thật không phải, chỉ trong một vài câu, đã đắp nặn hoàn hảo hình tượng giả tạo cho cô.

Dương An Định xanh mặt, tay cũng sớm nắm chặt lại.

Chu Tú Tú hết đường giải thích, trong mắt đầy tức giận, muốn mở miệng lần nữa, lại bị Vương Húc Phương đột nhiên lên tiếng.

“Đã làm loạn đến mức này, còn do dự cái gì?” Vương Húc Phương cau mày, nghiêm túc nói.

“Công nhân có tác phong bất chính như vậy, phải nhanh chóng sa thải. Bằng không sẽ bị cô ta phá hư bầu không khí ở xưởng chế biến thịt!”

Trong mắt Tiêu Tiểu Phượng lóe lên một tia vui sướng quỷ dị.

Tiêu Kiến Tân suy nghĩ trong chốc lát: “Tôi vô cùng tán thưởng tài nghệ nấu ăn của đồng chí Chu, để cho cô ấy làm thủ tục lên nhân viên chính thức, cũng là vì muốn giữ lại nhân tài. Nhưng việc đã đến nước này, chúng tôi…”