Thế là Chu Tú Tú lập tức biện minh cho mình, lại không ngờ là lúc này phó xưởng Dương lại đến nhà ăn tìm cô, đề xuất chuyện kết hôn.
Đang là giờ cơm, trong phòng ăn không ngừng náo nhiệt, nhóm nhân viên tạp vụ ồn ào, ganh tị cô tốt số, có thể gả cho người tốt.
Ngay khi Chu Tú Tú hết đường chối cãi, Tiêu Tiểu Phượng lại đứng dậy, dùng lời ngay thẳng nói: “Đồng chí Chu, trong xưởng chúng ta tuyệt đối không chấp nhận công nhân có vấn đề về tác phong, cũng chỉ có thể mời cô cuốn gói rời khỏi đây đi!”
“Đồng chí Chu, trong xưởng chúng ta tuyệt đối không chấp nhận công nhân có vấn đề về tác phong, nếu cô không thể đưa ra một lời giải thích hợp lý, cũng chỉ có thể mời cô cuốn gói rời khỏi đây đi!”
Tiêu Tiểu Phượng nghiêm túc nhìn Chu Tú Tú, lời nói chắc như đinh đóng cột.
Chu Tú Tú mới từ phòng bếp đầy khói đi ra, nhìn Dương An Định, rồi lại nhìn Tiêu Tiểu Phượng.
Sau một lát, cô mở miệng nói: “Phó xưởng Dương, ông nói tôi đồng ý kết hôn với ông rồi?”
Dương An Định cau mày: “Chúng ta đều là người kết hôn lần hai, chuyện kết hôn không cần phải tổ chức lớn. Nhưng nếu như yêu cầu của cô hợp lý, thì tôi sẽ cố gắng đáp ứng.”
Nhân viên xưởng vốn đã ăn cơm no, lúc này có nhiều sức để xem kịch vui.
“Dĩ nhiên với điều kiện của phó xưởng Dương, thì cưới một người đã kết hôn là quá đủ!”
“Đây là cô gái trẻ, mặc dù điều kiện của phó xưởng Dương tốt thật, nhưng cũng đã đến tuổi này, còn có hai người con gái. Mặc dù con gái lớn đã gả đi, nhưng con gái nhỏ cũng đã được năm tuổi, hiện tại tái giá sẽ làm mẹ kế người ta, gái tơ nào chịu cưới chứ!”
“Mặc dù đầu bếp Chu đến từ thôn quê, nhưng lại là đang ở độ tuổi xinh đẹp, hơn nữa mọi người đều đến thị trấn lập nghiệp, theo phó xưởng Dương, hộ khẩu sẽ được chuyển sang hộ khẩu thành thị trong chốc lát. Cuộc sống sẽ một bước lên mây! Đây là mong ước của nhiều người, không ép buộc ai hết.”
Mọi người thảo luận ầm ĩ, nhưng đa phần đều xem náo nhiệt, thậm chí còn có người thấp giọng thảo luận nói tâm cơ Chu Tú Tú thâm độc. Lúc này mới tới đơn vị được nửa tháng, đã bắt được trái tim phó xưởng, còn nói không phải có âm mưu?
Giữa cuộc thảo luận sôi nổi, Bùi Hi Bình bước vào căn tin.
Anh nhìn thoáng qua, đã thấy Chu Tú Tú.
Kể từ cuộc nói chuyện rõ ràng lần trước, Bùi Hi Bình không có chủ động đi tìm cô. Tuy rằng trong tâm anh luôn quan tâm đến cô, nhưng nếu sự quan tâm đó làm phiền đến cô, anh nguyện ý bước về khoảng cách an toàn.
Nhưng bây giờ đã xảy ra chuyện gì?
Bùi Hi Bình yên lặng hòa mình vào trong đám người, ánh mắt trầm tĩnh nhìn về phía Chu Tú Tú.
Chu Tú Tú chỉ đang thực hiện công việc như ngày thường, nhưng lại không dự đoán được tại sao bản thân lại thành tiêu điểm của mọi người.
Quả thật dạo gần đây, phó xưởng Dương đến phòng bếp khá thường xuyên, nhưng đôi khi lại hỏi cô làm cách nào để dỗ trẻ con, đôi khi lại hỏi cô cách nấu ăn, nhưng thật ra tuổi người này đáng tuổi cha cô, mặc dù Chu Tú Tú cảm thấy không được tự nhiên, nhưng cũng không suy nghĩ gì nhiều.
Nhưng ai có thể ngờ được, bây giờ người ta trực tiếp nói tới vấn đề hôn nhân.
Chu Tú Tú cau mày: “Phó xưởng Dương, đây là một hiểu lầm lớn. Tôi và ông hoàn toàn không quen thuộc nhau, thì tại sao lại nói tới vấn đề hôn nhân?”
Trước mặt nhiều người như vậy, Chu Tú Tú nói ra những lời này, sắc mặt Dương An Định lập tức thay đổi.
Ông ta lúng túng liếc trái nhìn phải, ho khan một tiếng, thấp giọng nói: “Cô đừng nói giỡn nữa.”
“Phó xưởng Dương, ông mới là người nói đùa.” Sắc mặt Chu Tú Tú bình tĩnh.
“Trong khoảng thời gian này tuy ông thường xuyên đến phòng bếp, nhưng tôi cũng chỉ dạy ông cách làm đồ ăn sáng, không có nói gì vượt quá giới hạn. Tôi chỉ là một đầu bếp, không bao giờ muốn trèo cao. Nếu như không tin, phòng bếp nhiều đồng chí như vậy, đều có thể giúp tôi làm chứng.”
Mấy người thanh niên ở phòng bếp nghe tiếng động, cũng đi ra. Nghe được những lời này của Chu Tú Tú, bọn họ đều gật đầu xác nhận.
“Khoảng thời gian phó xưởng Dương tới, chúng tôi đều nhìn thấy. Đầu bếp Chu nói chuyện với ông ấy rất phải phép.”
DTV
“Chúng tôi chưa bao giờ nghi ngờ giữa đầu bếp Chu với phó xưởng Dương có tình cảm quá phận!”
“Trong chuyện này chắc chắn có hiểu lầm gì đó!”
Trong lúc bọn họ đang nói, Tiêu Kiến Tân và Vương Húc Phương cũng đến nơi.
Sắc mặt Tiêu Tiểu Phượng thay đổi liên tục, cô ta tưởng những người ở phòng bếp sẽ im lặng bo bo giữ mình, nhưng không nghĩ tới, bọn họ lại không chút do dự đứng ra nói giúp Chu Tú Tú.
Mặc dù trong đó có mấy học trò nhát gan sợ phiền phức nãy giờ không dám lên tiếng, nhưng khi nghe những lời này cũng gật đầu như giã tỏi!
Dương An Định bị mọi người làm mất mặt, vẻ mặt lập tức xấu đi, không khỏi quay đầu liếc mắt nhìn Tiêu Tiểu Phượng.