Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 130

Nhưng mà trong thôn này làm gì có đất cho cô ta?

Trần Thục Nhã tuyệt vọng nhắm mắt lại, một giọt nước mắt chậm rãi chảy xuống, nhưng đến cuối cùng vẫn chẳng có chút điềm đạm đáng yêu nào.

Hai mắt Đổng Hòa Bình trống rỗng mà nhìn cô ta, ngẩn người ra một chút, lại quay mặt nhìn về người cách đó không xa.

Người đứng nơi đó là Đổng Đại Phi và mấy đứa bạn của nó.

Đổng Đại Phi còn nhỏ nhưng dường như nó lại biết ở đây xảy ra chuyện gì, mặt đầy căm hận nhìn anh ta.

Cũng không biết là đã trôi qua bao lâu, anh ta thấy Bùi Nhị Xuân xoay người, đi tới bên cạnh Đổng Đại Phi, rồi hai mẹ con cùng nhau đi về nhà.

Nơi đó cũng không còn là nhà anh ta nữa.

Trong lòng Đổng Hòa Bình cực kỳ khó chịu, tựa như tim gan phèo phổi đều bị xé rách vậy.



Chuyện của Đổng Hòa Bình và Trần Thục Nhã khiến bọn họ trở thành mục tiêu phỉ nhổ trong thôn. Nhóm cán bộ thôn mở đại hội lần nữa, thanh niên trí thức cũng tới mấy lần để xử lý.

Mãi đến khi hai người bọn họ lần lượt bị phê bình chửi mắng, lần lượt khóc ròng thì việc này mới tạm xem như là đã đi tới hồi kết.

DTV

Tuy vậy nhưng danh tiếng hai người ở trong thôn vẫn chẳng tốt lên nổi.

Đổng Hòa Bình muốn quay đầu, anh ta quỳ xuống cầu xin Bùi Nhị Xuân tha thứ vô số lần, nhưng trái tim Bùi Nhị Xuân đã giống như làm từ sắt thép, ngay cả nhìn cũng không muốn nhìn anh ta. Trương Liên Hoa cũng không muốn mất mặt, cuộc ly hôn này đã được xác định rồi.

Ủy ban thôn không ngăn cản, bọn họ cấp giấy chứng minh cho Bùi Nhị Xuân và Đổng Hòa Bình, hai người đi xe lửa lên trên trấn để giải quyết thủ tục ly hôn.

Trên đường đi, Đổng Hòa Bình không dám nói tiếng nào, mãi đến khi sắp đến bến, anh ta mới cẩn thận từng li từng tí mà mở miệng: “Nhị Xuân, anh biết lỗi rồi. Đại Phi còn nhỏ như vậy, không thể để nó không có cha, em lại cho anh một cơ hội được không, chúng ta làm lại từ đầu nhé.”

Vết thương trên mặt anh ta đã gần khỏi hẳn, trong khoảng thời gian này anh ta vì xấu hổ nên núp ở nhà Ngô Đại Muội, thành ra da cũng trắng lên không ít. Tuy nhiều năm đã trôi qua nhưng Bùi Nhị Xuân lại cảm thấy anh ta vẫn anh tuấn nhã nhặn như hồi còn trẻ.

Chỉ là vẻ ngoài tuy đẹp nhưng bên trong lại xấu hoắc.

Đổng Hòa Bình thấy ánh mắt Bùi Nhị Xuân nhìn mình, còn tưởng mình còn có hi vọng, trong lòng vui sướng, giơ tay lên muốn nắm lấy tay Bùi Nhị Xuân.

Không ngờ rằng Bùi Nhị Xuân lại lui về đằng sau, nhổ vào mặt anh ta: “Không có cha thì không có cha, sống với loại cha như anh, tôi còn lo nó sẽ bị nuôi dạy lệch lạc mất! Đổng Hòa Bình, sau khi làm xong thủ tục ly hôn, tôi sẽ đổi họ cho Đại Phi, sau này nó sẽ tên là Bùi Đại Phi!”

Đổng Hòa Bình không dám tin mà nhìn Bùi Nhị Xuân, lắc đầu nguầy nguậy.

Trông thấy dáng vẻ này của anh ta, trong lòng Bùi Nhị Xuân lại càng thoải mái.

Thủ tục ly hôn nhanh chóng được làm xong, có lẽ mới đầu còn sợ mất mặt, nhưng giờ cầm cái chứng minh này, Bùi Nhị Xuân cảm thấy cả con đường trước mắt đều sáng rực.

Khi quay người đi, chị ta cũng không hề ngoảnh đầu lại nữa.

Lên xe buýt, chị ta mua vé xe, đặt m.ô.n.g ngồi vào chỗ.

Đám đông cách đó không xa đang xôn xao, hành khác trong xa đang thảo luận xem chợ phiên trên trấn bán đồ gì hay, Bùi Nhị Xuân đưa mắt nhìn ra đó, hối hận mình không mang tiền đến để tiêu sài. Đột nhiên, ánh mắt chị ta dừng lại.

Một đồng chí nam đang đứng đó, dáng người cao lớn, quần áo gọn gàng, thong thả đưa tay lên.

Người kia sao lại giống em trai chị ta vậy?

Chị ta nắm lấy ghi đông xe để đứng dậy, nghển cổ nhìn ra ngoài.

“Xe sắp chạy, xe sắp chạy! Tranh thủ ngồi xuống nhanh lên!” Người bán vé hô to.

Bùi Nhị Xuân đặt m.ô.n.g ngồi lại ghế, ấn đường nhíu chặt.

Em trai chị ta c.h.ế.t rồi, cả bộ đội cũng đã viết chứng minh rồi.

Thế nhưng người đàn ông vừa nãy, rõ ràng là có khuôn mặt giống em trai chị ta như đúc.

Trên đời này lại có hai người giống nhau đến vậy sao?



Ngày thứ tư kể từ khi Chu Tú Tú trở về đơn vị, hiệu trưởng Phương báo cho cô một tin tốt.

Đã xin vào ký túc xá xong, ở ngay trong khu công nhân viên chức, phòng tuy không lớn nhưng đủ cho ba mẹ con họ vào ở.

Chu Tú Tú vui mừng khôn xiết, liên tục nói cảm ơn, lập tức thu xếp việc chuyển nhà.

Đợi đến ngày nghỉ chủ nhật, cô sẽ về thôn và đưa bọn trẻ lên.

Ngay trước đó một ngày, biến cố lại phát sinh.

Vậy mà trong đơn vị lại truyền nhau không ít tin đồn, nói cô và phó xưởng rất hợp nhau, chẳng mấy mà kết hôn.

Ở những thế hệ sau này, mấy lời nói bóng nói gió này chẳng thấm vào đâu, cứ bỏ ngoài tai là được. Nhưng bây giờ là những năm 1970, nếu chỉ vì chuyện này mà phải bỏ việc thì không đáng.