“Tạm thời không nhắc tới việc này, cô bảo mình bị bọn họ tay đ.ấ.m chân đá, vậy vết thương do chuyện đó ở trên người cô đâu rồi?”
Trần Thục Nhã bỗng im bặt, ngay lúc này mọi người nhao nhao lên phụ họa Chu Tú Tú, trong lòng cô ta hoảng hốt, mơ hồ nói: “Mẹ con anh ta rất gian xảo, chuyên chọn vị trí bị quần áo che mất mà ra tay.”
Chu Tú Tú để lộ dáng vẻ như vừa chợt hiểu ra: “Thì ra là vậy. Nếu như thật sự bị thương thì nhất định có thể kiểm tra ra được, đến lúc đó không chỉ mời đồng chí công an đến trị Đổng Hòa Bình vì tội lưu manh mà còn phải trị cả hai mẹ con bọn họ vì tội gây thương tích.”
Cô vừa nói vừa tiến lên phía trước, nói với Nhạc Hoa Bình: “Chủ nhiệm Nhạc, tuyệt đối không thể nhân nhượng với việc này, nếu không thì sau này thôn chúng ta còn có bao nhiêu thanh niên trí thức bị hại nữa? Theo lời tôi nói đi, chúng ta đi lên trên bệnh viện thị trấn ngay, tìm một bác sĩ nữ để kiểm tra vết thương cho cô ta.”
Trần Thục Nhã nuốt nước miếng, căng thẳng nhìn về phía họ.
“Nhưng mà, nếu như kiểm tra ra trên người cô ta không có vết thương, vậy chuyện này sẽ không ổn rồi. Nhất định phải đi báo công an đi, thanh niên trí thức Trần học nhiều như thế, chỉ cần đầu óc không đi theo con đường chân chính thì nhất định sẽ có các đồng chí công an giáo dục bổ túc.
“Còn về phần Đổng Hòa Bình, hình phạt xã chúng ta dành cho cậu ta sợ là quá nhẹ, vẫn nên cho vào trại để đi lao động cải tạo một trận… Phải xem số hai người bọn họ thế nào đã.”
Giọng điệu Chu Tú Tú nhẹ nhàng lại có lực, nói từng chữ ra khiến người ta hoàn toàn không thể cãi lại được.
Lúc đầu ủy ban thôn muốn xử lý trong nội bộ, tránh truyền đi lại thêm chuyện xui nhưng bây giờ thanh niên trí thức Trần đã nhất định phải làm lớn chuyện lên thì cũng không thể không trách bọn họ không biết điều được.
Bí thư thôn im lặng một lát rồi lại nói giọng đanh thép: “Đồng chí Chu nói đúng, cứ xử lý theo pháp luật đi!”
Dù sao thì nhóm cán bộ thôn vẫn có uy lực, họ vừa mới ra lệnh, các đồng chí thanh niên trong thôn lập tức túm lấy mấy người kia, chuẩn bị đưa đến đồn công an.
Đổng Hòa Bình và Trần Thục Nhã hoàn toàn không ngờ mọi chuyện sẽ đi đến tận mức này, cả hai bị dọa cho khẽ run rẩy, rồi lại quỳ bịch phát xuống.
Trần Thục Nhã sợ công an, càng sợ vào tù hoặc phải đi lao động cải tạo hơn, nước mắt của cô ta thoắt cái đã rơi xuống. Cô ta lắc đầu nguầy nguậy, lật lại những gì mình vừa nói.
“Không phải bọn họ c**ng b*c tôi, chúng tôi là do tâm đầu ý hợp, không kìm được lòng… Bí thư, trưởng thôn, tôi biết sai rồi, xin mọi người cho tôi một cơ hội. Đừng báo công an, tuyệt đối đừng…”
Nói một hồi, váy Trần Thục Nhã đã ướt một mảng, một dòng nước tiểu cứ vậy mà chảy xuống theo bắp chân cô ta.
DTV
Ai mà ngờ được cô ta lại bị dọa đến nỗi đái ra quần luôn chứ!
Mọi người lập tức bịt mũi lùi lại, trên mặt toàn vẻ ghét bỏ.
Đổng Hòa Bình nhìn cô ta, rồi lại nhìn Bùi Nhị Xuân đứng một bên mặt không đổi sắc, trong lòng trở nên buốt giá.
Ngô Đại Muội cũng quỳ trên đất đau khổ cầu xin, bí thư thôn thấy bà ta đã gần đất xa trời, cuối cùng quyết định sẽ bàn lại việc này kỹ hơn. Chỉ là mặc dù không báo công an, nhưng chắc chắn phải báo cho bên thanh niên trí thức để họ xử lý.
Còn về phần Đổng Hòa Bình, trừ điểm công cũng được, đổi sang làm công việc bẩn nhất và nặng nhọc nhất trong công xã cũng được, tóm lại cho dù làm thế nào thì cũng sẽ không để anh ta có thời gian thư thả.
Cuối cùng, nhóm cán bộ trong thôn mạnh mẽ phê bình giáo dục bọn họ xong rồi mới quay người rời đi.
Bọn họ vừa mới đi, Bùi Trung Hà mang ngọn đuốc đang cháy tới, sau lưng cô ấy còn có Bùi Tiểu Thu đi cùng, ném ngọn đuốc đang cháy vào người mấy người kia.
Đổng Hòa Bình và Trần Thục Nhã muốn trốn mà không được, muốn đánh lại thì bị một đám người trong thôn giận giữ đè chặt lại.
Đột nhiên, hai người thấy trên mặt thật ướt át, mở mắt ra thì thấy những người trong thôn đang mỗi người một miếng nước bọt đậm đặc nhổ lên người bọn họ, không còn chút tình cảm nào.
Hai người ngày thường tự cho là có đủ thể diện giờ đã trở nên chật vật không chịu nổi ngay lập tức.
Đổng Hòa Bình và Trần Thục Nhã bị đánh cho m.á.u me be bét, trên mặt sưng đỏ, nước bọt và nước tiểu trên người kết hợp lại thành mùi hôi thối không tả được.
Trần Thục Nhã cũng không có sức để chống cự, cô ta nằm trên đất, đau đến nỗi không thể động đậy, trong đầu rối như mớ bòng bong.
Chỉ cần thanh niên trí thức xử lý xong thì bê bối của cô ta sẽ bị truyền ra, tới lúc đó đơn vị trong thành phố sẽ không nhận cô ta, vậy thì cũng chỉ có thể ở lại đây.
Trần Thục Nhã bỗng im bặt, ngay lúc này mọi người nhao nhao lên phụ họa Chu Tú Tú, trong lòng cô ta hoảng hốt, mơ hồ nói: “Mẹ con anh ta rất gian xảo, chuyên chọn vị trí bị quần áo che mất mà ra tay.”
Chu Tú Tú để lộ dáng vẻ như vừa chợt hiểu ra: “Thì ra là vậy. Nếu như thật sự bị thương thì nhất định có thể kiểm tra ra được, đến lúc đó không chỉ mời đồng chí công an đến trị Đổng Hòa Bình vì tội lưu manh mà còn phải trị cả hai mẹ con bọn họ vì tội gây thương tích.”
Cô vừa nói vừa tiến lên phía trước, nói với Nhạc Hoa Bình: “Chủ nhiệm Nhạc, tuyệt đối không thể nhân nhượng với việc này, nếu không thì sau này thôn chúng ta còn có bao nhiêu thanh niên trí thức bị hại nữa? Theo lời tôi nói đi, chúng ta đi lên trên bệnh viện thị trấn ngay, tìm một bác sĩ nữ để kiểm tra vết thương cho cô ta.”
Trần Thục Nhã nuốt nước miếng, căng thẳng nhìn về phía họ.
“Nhưng mà, nếu như kiểm tra ra trên người cô ta không có vết thương, vậy chuyện này sẽ không ổn rồi. Nhất định phải đi báo công an đi, thanh niên trí thức Trần học nhiều như thế, chỉ cần đầu óc không đi theo con đường chân chính thì nhất định sẽ có các đồng chí công an giáo dục bổ túc.
“Còn về phần Đổng Hòa Bình, hình phạt xã chúng ta dành cho cậu ta sợ là quá nhẹ, vẫn nên cho vào trại để đi lao động cải tạo một trận… Phải xem số hai người bọn họ thế nào đã.”
Giọng điệu Chu Tú Tú nhẹ nhàng lại có lực, nói từng chữ ra khiến người ta hoàn toàn không thể cãi lại được.
Lúc đầu ủy ban thôn muốn xử lý trong nội bộ, tránh truyền đi lại thêm chuyện xui nhưng bây giờ thanh niên trí thức Trần đã nhất định phải làm lớn chuyện lên thì cũng không thể không trách bọn họ không biết điều được.
Bí thư thôn im lặng một lát rồi lại nói giọng đanh thép: “Đồng chí Chu nói đúng, cứ xử lý theo pháp luật đi!”
Dù sao thì nhóm cán bộ thôn vẫn có uy lực, họ vừa mới ra lệnh, các đồng chí thanh niên trong thôn lập tức túm lấy mấy người kia, chuẩn bị đưa đến đồn công an.
Đổng Hòa Bình và Trần Thục Nhã hoàn toàn không ngờ mọi chuyện sẽ đi đến tận mức này, cả hai bị dọa cho khẽ run rẩy, rồi lại quỳ bịch phát xuống.
Trần Thục Nhã sợ công an, càng sợ vào tù hoặc phải đi lao động cải tạo hơn, nước mắt của cô ta thoắt cái đã rơi xuống. Cô ta lắc đầu nguầy nguậy, lật lại những gì mình vừa nói.
“Không phải bọn họ c**ng b*c tôi, chúng tôi là do tâm đầu ý hợp, không kìm được lòng… Bí thư, trưởng thôn, tôi biết sai rồi, xin mọi người cho tôi một cơ hội. Đừng báo công an, tuyệt đối đừng…”
Nói một hồi, váy Trần Thục Nhã đã ướt một mảng, một dòng nước tiểu cứ vậy mà chảy xuống theo bắp chân cô ta.
DTV
Ai mà ngờ được cô ta lại bị dọa đến nỗi đái ra quần luôn chứ!
Mọi người lập tức bịt mũi lùi lại, trên mặt toàn vẻ ghét bỏ.
Đổng Hòa Bình nhìn cô ta, rồi lại nhìn Bùi Nhị Xuân đứng một bên mặt không đổi sắc, trong lòng trở nên buốt giá.
Ngô Đại Muội cũng quỳ trên đất đau khổ cầu xin, bí thư thôn thấy bà ta đã gần đất xa trời, cuối cùng quyết định sẽ bàn lại việc này kỹ hơn. Chỉ là mặc dù không báo công an, nhưng chắc chắn phải báo cho bên thanh niên trí thức để họ xử lý.
Còn về phần Đổng Hòa Bình, trừ điểm công cũng được, đổi sang làm công việc bẩn nhất và nặng nhọc nhất trong công xã cũng được, tóm lại cho dù làm thế nào thì cũng sẽ không để anh ta có thời gian thư thả.
Cuối cùng, nhóm cán bộ trong thôn mạnh mẽ phê bình giáo dục bọn họ xong rồi mới quay người rời đi.
Bọn họ vừa mới đi, Bùi Trung Hà mang ngọn đuốc đang cháy tới, sau lưng cô ấy còn có Bùi Tiểu Thu đi cùng, ném ngọn đuốc đang cháy vào người mấy người kia.
Đổng Hòa Bình và Trần Thục Nhã muốn trốn mà không được, muốn đánh lại thì bị một đám người trong thôn giận giữ đè chặt lại.
Đột nhiên, hai người thấy trên mặt thật ướt át, mở mắt ra thì thấy những người trong thôn đang mỗi người một miếng nước bọt đậm đặc nhổ lên người bọn họ, không còn chút tình cảm nào.
Hai người ngày thường tự cho là có đủ thể diện giờ đã trở nên chật vật không chịu nổi ngay lập tức.
Đổng Hòa Bình và Trần Thục Nhã bị đánh cho m.á.u me be bét, trên mặt sưng đỏ, nước bọt và nước tiểu trên người kết hợp lại thành mùi hôi thối không tả được.
Trần Thục Nhã cũng không có sức để chống cự, cô ta nằm trên đất, đau đến nỗi không thể động đậy, trong đầu rối như mớ bòng bong.
Chỉ cần thanh niên trí thức xử lý xong thì bê bối của cô ta sẽ bị truyền ra, tới lúc đó đơn vị trong thành phố sẽ không nhận cô ta, vậy thì cũng chỉ có thể ở lại đây.