Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 128

Người phụ nữ coi chồng như trời như vậy mà thật sự muốn ly hôn sao?

Trương Liên Hoa k** r*n một tiếng, cả người nhoài ra đất: “Không thể ly hôn được! Nếu ly hôn thì cả nhà tôi mất sạch mặt mũi rồi còn đâu!”

Nhạc Hoa Bình hừ lạnh một tiếng, thầm nghĩ mặt mũi nhà họ Bùi bọn họ đã mất hết lâu rồi.

Nếu chuyện làm người ta khó chịu đến mức này mà Bùi Nhị Xuân còn muốn cắn răng nhịn nhục thì tôn nghiêm của chị ta sẽ bị vứt xuống chà đạp ngay lập tức!

“Nếu cô đã muốn ly hôn thì trong thôn sẽ làm giấy chứng minh, đến lúc đó cô hãy cầm lên trên trấn mà làm.” Bí thư thôn nghiêm túc nhìn về phía Bùi Nhị Xuân, còn nói thêm.

“Nhưng mà chuyện này không thể cứ để như thế. Đổng Hòa Bình là người trong thôn chúng ta, theo lý thì nên để công xã xử lý, về phần thanh niên trí thức, tôi sẽ liên hệ với bên thanh niên trí thức để xử lý! Đối với loại hành vi này, ủy ban thôn chúng ta tuyệt đối không nhân nhượng!”

Trần Thục Nhã tự cho mình là thông minh, thực tế lá gan lại nhỏ hơn bất cứ ai, cô ta chỉ dám làm mấy trò vặt nhỏ nhặt chứ không đủ quyết đoán để đối mặt với tình cảnh lớn thế này.

Mà bây giờ đối mặt với một màn này, với cô ta mà nói thì cũng đã là một cảnh tượng hoành tráng.

Lúc cô ta quỳ trên mặt đất, từng ánh mắt dừng trên người cô ta, có xem thường và kinh ngạc, lại có càng nhiều sự chế giễu hơn. Tất cả mọi người đều không hiểu, một thanh niên trí thức tới từ thành phố như cô ta sao lại bằng lòng thông dâm với một người đàn ông vô dụng như Đổng Hòa Bình kia. Lúc này, khi đã lấy lại tinh thần, Trần Thục Nhã cảm thấy mình cũng không thể hiểu nổi.

Quay đầu nhìn sang Đổng Hòa Bình một chút, thấy anh ta nằm sấp xuống chân Bùi Nhị Xuân để cầu xin tha thứ, dáng vẻ nước mũi còn dính trên khóe miệng, trong lòng Trần Thục Nhã đầy kinh tởm.

Sau đó, dường như là trong vô thức, cô ta lớn tiếng nói: “Tôi bị oan, xin cán bộ thôn làm chủ cho tôi!”

Bí thư thôn ngẩn người, ấn đường nhíu lại: “Đã bị bắt tận nơi rồi, còn muốn cãi láo à?”

DTV

Trần Thục Nhã suy tư một lát, cắn môi, trong mắt chảy ra hai hàng lệ: “Tôi không cãi láo. Là do thằng súc vật kia c**ng b*c tôi, anh ta và mẹ mình giả bệnh, để tôi qua đó xem, không ngờ tôi vừa tới thì anh ta đã lập tức đóng cửa lại. Mẹ con nhà này vừa đ.ấ.m vừa đá tôi, vừa ép buộc vừa dụ dỗ tôi, nên mới xảy ra chuyện…”

Cô ta khóc đến run cả người, nửa quỳ nửa bò đến trước mặt Giang Quốc Phương, nắm chặt lấy ống quần ông ta: “Tôi muốn tố cáo anh ta, tố cáo tội lưu manh của anh ta!”

Đổng Hòa Bình nào có ngờ được là cô ta sẽ cắn ngược lại mình một phát.

Trong lúc nhất thời, anh ta trở nên luống cuống. Hai người tằng tịu, bị bắt được cùng lắm là mất mặt thôi, nhưng nếu tố cáo lên đồn công an thì người ta sẽ phán anh ta phạm tội lưu manh, ngay cả cái mạng nhỏ cũng mất luôn!

Đổng Hòa Bình hung hăng lắc đầu, hét to: “Tôi không có! Tôi có vợ có con, sao lại muốn hợp sức với mẹ tôi để c**ng b*c cô ta? Là cô ta, cô ta thông dâm với tôi…”

Hai con ch.ó cắn nhau đến nỗi cả miệng toàn lông, nói hết tất cả chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này ra. Trong đó có thật có giả, chỉ có thể để cán bộ thôn và người dân trong thôn tự mình phân biệt.

“Liệu có phải bọn họ c**ng b*c thanh niên trí thức Trần thật chứ? Thanh niên trí thức Trần trẻ tuổi xinh đẹp, muốn người đàn ông nào mà chẳng được, sao cứ phải tìm cái thằng bỏ đi này?”

“Cứ nói thằng bỏ đi đó có tiền thì cũng thôi đi, nhưng vấn đề ở đây là anh ta nghèo kiết xác như vậy! Nghe nói tất cả tiền trong nhà bọn họ đều ở trong tay vợ anh ta cả!”

Cuối cùng cũng có người đứng về phía Trần Thục Nhã.

Nghe được lời nói của bọn họ, Trần Thục Nhã dần tỉnh táo lại. Ngay lúc cô ta nghĩ rằng mọi việc còn có thể thay đổi được chút ít, cô ta có thể trở thành người bị hại thì Chu Tú Tú lại đột ngột lên tiếng.

“Thanh niên trí thức Trần, cô cũng chẳng phải bác sĩ, bọn họ mời cô đến khám bệnh làm gì chứ?” Chu Tú Tú hỏi.

Lời nói này của Chu Tú Tú đã thu hút sự chú ý của mọi người.

Đúng thế, Trần Thục Nhã chỉ là một thanh niên trí thức nên cũng sẽ không khám bệnh, nếu mẹ con nhà Ngô Đại Muội và Đổng Hoà Bình có thấy trong người không khỏe mà mời cô ta sang thì chẳng phải là đang làm bừa à?

Vẻ mặt Trần Thục Nhã thay đổi: “Sao tôi biết được? Cái này phải hỏi bọn họ chứ!”

Chu Tú Tú cười: “Cô không phải bác sĩ thật, nếu như bọn họ cảm thấy không khỏe mà tìm đến cô, chắc chắn cô sẽ từ chối, mà không phải đến nhà bọn họ một cách thành thật như vậy.” Thấy con ngươi Trần Thục Nhã đảo một vòng muốn phản bác, cô lại nói thêm.