Sau núi tuy yên tĩnh nhưng đôi lúc sẽ có một hai người ngẫu nhiên đến, nếu bị bắt gặp thì cô ta sẽ không giữ được chút mặt mũi nào hết.
Trần Thục Nhã đắn đo suy nghĩ mãi, cuối cùng cũng quyết định gặp mặt với anh ta ở nhà Ngô Đại Muội. Trần Thục Nhã cũng không sợ Ngô Đại Muội có ý kiến gì với cô ta, bởi vì cô ta biết cốt truyện, bà già này không sống lâu, không đáng để sợ.
Vốn nghĩ bây giờ là ban ngày, Bùi Nhị Xuân dù có lo lắng thì cũng không có chuyện đến nhà mẹ chồng chị ta làm ầm lên, thật sự không ngờ được là mọi chuyện lại phát triển vượt xa tầm kiểm soát của cô ta.
“Không được…” Mồ hôi sau lưng Đổng Hòa Bình đã ướt một mảng. Anh ta lao xuống giường, chạy đến trước mặt Bùi Nhị Xuân ôm chặt lấy chị ta, không cho chị ta mở cửa.
Bùi Nhị Xuân không thể động đậy, hận đến nghiến răng, muốn chửi nhưng nước mắt trong mắt lại chảy xuống. Chị ta khẽ cắn môi, quay đầu nói với Chu Tú Tú: “Giúp tôi với.”
Bên trong đôi mắt chị ta chứa sự buồn thương sâu sắc.
Chu Tú Tú trịnh trọng gật đầu, bước đến muốn đưa tay mở cửa ra.
Ngăn tủ đã cũ, lúc mở phát ra tiếng kêu “cót ca cót két”.
Sau đó, là một tiếng “uỳnh” nặng nề.
Trần Thục Nhã lăn ra từ trong đống quần áo và chăn đệm.
Cô ta mặc một bộ váy hoa nát, mép váy xô lên trên, hai chân trắng nõn nà, bàn chân cũng đang để trần.
Lại nhìn lên trên thì thấy b.í.m tóc cô ta rối tung, gương mặt ửng hồng, ánh mắt lại sợ hãi e dè.
Người sáng suốt nhìn phát là biết mới vừa xảy ra chuyện gì.
“Thật sự có người vụng trộm này!”
“Thanh niên trí thức gì chứ, chỉ là một đứa đê tiện, là cái giày rách! Vừa đến thôn Thứu Sơn chúng ta đã gian díu với đàn ông rồi?”
“Mau đi tìm bí thư thôn đi, đưa người đến cổng ủy ban thôn, để xem cán bộ xử lý việc này thế nào!”
Mấy người đàn ông cao to lực lưỡng xông lên, túm tay muốn lôi Trần Thục Nhã ra bên ngoài. Trần Thục Nhã co rúm lại, không cho người khác động vào, lại nhận được những lời chế nhạo.
DTV
“Đến giờ rồi mà vẫn còn muốn đóng giả dáng vẻ gái tân chưa chồng à?”
“Đồ đ* không biết xấu hổ!”
“Hiểu lầm rồi! Tất cả chỉ là hiểu lầm thôi!” Giọng Đổng Hoà Bình cũng run rẩy, nhưng anh ta còn chưa kịp giải thích thì đã bị hai anh của Chu Tú Tú kéo đến ủy ban thôn.
Bùi Nhị Xuân đứng ở một chỗ, sức lực cả người đều biến mất, xụi lơ ngã xuống.
“Chị!”
Bùi Trung Hà và Bùi Tiểu Thu vội vàng bước đến, hai người mỗi người một bên, đỡ lấy chị ta. Thế nhưng nên nói gì để an ủi chị ta bây giờ thì hai người lại không biết, chỉ có thể nhìn về phía Chu Tú Tú để xin giúp đỡ.
“Đi xem xem cán bộ thôn giải quyết việc này thế nào trước đã.” Chu Tú Tú nhỏ giọng nói một câu.
Trương Liên Hoa hung hăng trừng cô, mắng: “Chính cô là đứa gây rối, nếu không phải…”
“Nếu bà còn không ngậm miệng…” Chu Tú Tú không kiên nhẫn liếc bà ta, nhàn nhạt nói: “Tôi cam đoan là có thể khiến bà hối hận vì đã nhục mạ tôi, bà có tin không?”
Trương Liên Hoa bị cô chặn họng lại.
Chu Tú Tú như này thật sự rất kỳ lạ, bà ta có chút sợ hãi…
Một đoàn người kéo Đổng Hòa Bình và Trần Thục Nhã, hùng hùng hổ hổ đi đến ủy ban thôn.
Mấy cán bộ thôn trước đó đã nghe nói con gái lớn nhà họ Bùi mâu thuẫn với con rể nhưng cũng chỉ nghĩ là một vụ cãi vã nhỉ, không cần phải tới hòa giải, không ngờ là bây giờ lại xảy ra chuyện thật.
“Chuyện gì thế này?” Mắt ưng bén nhọn của bí thư Giang đảo qua Đổng Hòa Bình và Trần Thục Nhã bị đè dưới đất, lạnh giọng hỏi.
Có bà cô nhiệt tình lập tức đứng ra kể hết mọi chuyện vừa xảy ra.
Mặc dù người dân trong thôn không có văn hóa nhưng kể chuyện này cực kỳ trôi chảy, kể hết một lượt từ đầu đến cuối mà không ngắt chút nào, chỉ trong chốc lát đã kể lại rõ ràng tất cả.
Nhạc Hoa Bình quá đỗi sợ hãi: “Đây là vấn đề về tác phong đó, nếu là mấy năm trước, hai người bị lôi ra diễu hành khắp đường phố cũng không quá!”
“Thật sự là không phù hợp với thuần phong mỹ tục! Sao thôn chúng ta lại có thể có chuyện đồi bại đến vậy!” Bí thư Giang tức đến run cả người, nhìn về phía trưởng thôn: “Ông thấy việc này thế nào?”
Trưởng thôn tỉnh táo hơn một chút, ánh mắt lạnh băng: “Vậy thì còn phải xem nhà họ muốn xử lý như thế nào.”
Bùi Nhị Xuân bước ra từ trong đám đông, giọng nói tỉnh táo: “Trưởng thôn, tôi muốn ly hôn.”
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều kinh ngạc. Mặc dù Đổng Hòa Bình làm ra chuyện mất hết mặt mũi, nhưng ai mà không biết lúc trước Bùi Nhị Xuân còn yêu đương anh ta thường ngoan ngoãn phục tùng, kể cả sau khi kết hôn tính cách chị ta càng lúc càng dữ nhưng người có mắt đều có thể thấy được chị ta thật lòng đối tốt với anh ta.