“Tất cả mọi người mau đến đây mà xem, nhìn Đổng Hòa Bình với thanh niên trí thức Trần cùng nhau nằm ở trên giường này!”
Giọng nói của Bùi Nhị Xuân vừa cao vừa thé, chị ta vừa nói vừa xông tới phòng, thấy cánh cửa khép hờ thì dùng chân đạp thẳng vào.
Khi người dân trong thôn đang chen chúc ở ngoài phòng nghe ngóng cuộc cãi nhau này, nhiệt huyết lập tức sôi trào.
Người vụng trộm với Đổng Hòa Bình là một thanh niên trí thức!
“Hai vợ chồng đầu giường đánh nhau, cuối giường làm hòa, từ từ sẽ ổn thôi.” Ngô Đại Muội khó chịu mở miệng: “Mọi người cứ đi về trước đi.”
Nói vậy nhưng đầu gối bà ta vẫn còn đang quỳ trên mặt đất, lúc nói những lời này về cơ bản là chân đứng không vững, ánh mắt những người dân trong thôn sáng lấp lánh, đều đang hóng chuyện.
Lúc đầu Trương Liên Hoa còn không bằng lòng làm lớn chuyện lên, bây giờ vò mẻ không sợ rời, lấy chân đá khiến Ngô Đại Muội đang ngăn ở cửa bay ra ngoài: “Cái đồ đã già còn không biết xấu hổ, cút đi!”
Bùi Nhị Xuân tiến vào trong buồng, đã nhìn thấy Đổng Hòa Bình nằm thẳng trên giường.
Dáng vẻ anh ta vẫn còn đang mơ màng buồn ngủ, dụi dụi hai mắt mình, nói: “Vừa nãy anh nằm dưới đất thấy mệt quá nên đến đây ngủ tạm. Nhị Xuân, em đến tìm anh à?”
Anh ta nói, đẩy chăn trên người mình một chút, nghiêm mặt nói: “Bên ngoài có tiếng gì thế? Mau bảo bọn họ về đi, sức khỏe mẹ anh không tốt, nếu làm mẹ sợ thì anh sẽ giận em đấy!”
Lúc nói chuyện, sắc mặt Đổng Hòa Bình không hề thay đổi, ấn đường nhíu lại, dáng vẻ như đang hỏi tội. Tuy nhiên anh ta vừa dứt lời thì đã thấy tốp ba tốp năm người trong thôn chen chúc đi vào, trong đó có cả nam lẫn nữ. Lúc bọn họ tới vội vàng to tiếng hỏi xem xảy ra chuyện gì, sau lưng lại có thêm mấy người nữa đến, có hai em gái của Bùi Nhị Xuân và Trương Liên Hoa, còn có cả Chu Tú Tú nữa.
Sắc mặt Đổng Hòa Bình thoắt cái đã thay đổi.
Bùi Nhị Xuân nhìn chằm chằm vào mặt anh ta, nước mắt rơi ào ào: “Họ Đổng kia, anh có xứng với tôi không? Bao năm nay tôi một lòng một dạ với anh, sinh cho anh một thằng con trai, còn theo họ anh. Vậy mà anh được lắm, thoắt cái liền trở mặt…”
“Cô nói mấy thứ vô dụng này làm cái gì?” Trong mắt Đổng Hòa Bình như tóe ra lửa, không kiên nhẫn ngắt lời chị ta, rồi lại hạ giọng: “Có biết sao tôi với cô không có tiếng nói chung không? Nhị Xuân, cô quá ngu xuẩn. Cô đưa nhiều người đến như thế, là muốn tôi nhận sai sao? Tôi nói cho cô biết, nếu như làm to chuyện này lên, hai chúng ta cũng chia tay đi.”
DTV
Bùi Nhị Xuân ngớ hết cả người.
Anh ta lại nói: “Dùng đầu óc mà nghĩ lại thử xem, làm to chuyện lên thì có gì tốt cho cô à? Cô muốn người ta đ.â.m chọc sau lưng tôi rồi vẫn ly hôn à? Bùi Nhị Xuân, hai chúng ta là vợ chồng, chửi tôi thì cũng là chửi cô! Còn về chuyện ly hôn, cả thôn chẳng có ai từng ly hôn cả, cô muốn theo mốt này à?”
Từ trước đến giờ, Đổng Hòa Bình đều nắm Bùi Nhị Xuân trong lòng bàn tay.
Anh ta muốn chị ta tới như thế nào thì phải đi như vậy, còn khiến chị ta nhất định phải trấn an được những người trong thôn, không cho bọn họ ăn nói lung tung.
Bởi vì Đổng Hòa Bình nói với Bùi Nhị Xuân gần như là bằng giọng thì thầm nên mọi người không thể nghe thấy, bây giờ trong phòng chỉ còn mình anh ta nằm trên giường, một số người cũng không đủ kiên nhẫn nữa.
“Cuối cùng thì có chuyện gì thế? Coi chúng tôi như mấy con khỉ để trêu à?”
“Thanh niên trí thức Trần ở đâu thế? Tôi thấy là vợ chồng hai người giận dỗi nhau, bắt chúng tôi làm bia đỡ đạn đây mà!”
Những người trong thôn đầy tức giận, la hét định rời đi. Nước mắt trên mặt Bùi Nhị Xuân không thể lau sạch được, chị ta nhìn chằm chằm vào Đổng Hòa Bình, thấy khóe miệng anh ta cười một nụ cười trào phúng, trái tim càng thêm buốt giá.
Anh ta biết chị ta không dám la làng nữa.
“Nhị Xuân, đi về nhà thôi.” Trương Liên Hoa thấy trong phòng chỉ có một mình Đổng Hòa Bình thì đi lên túm tay Bùi Nhị Xuân.
Đổng Hòa Bình cũng đáp: “Mẹ, mẹ tranh thủ đưa cô ấy về…”
Nhưng anh ta còn chưa dứt lười thì Bùi Nhị Xuân đã đột ngột xốc cái chăn anh ta đang đắp trên người lên: “Đứng dậy cho tôi!”
Đổng Hòa Bình giật mình, cả người rụt vào, đến lúc hoàn hồn rồi thì mắng: “Cô bị điên à?”
Bùi Nhị Xuân lạnh lùng liếc anh ta, quay đầu bước tới trước tủ quần áo gỗ.
Cửa tủ đóng chặt, cả người Trần Thục Nhã ở bên trong cũng toát mồ hôi hột.
Vì nóng, cũng là do bị dọa.
Dựa theo tình tiết tiếp theo trong sách, khi Đổng Hòa Bình vào thành phố trong lần tới sẽ tìm được cách kiếm tiền, sau đó tài nguyên tăng nhanh, dấn thân vào con đường đi lên như diều gặp gió. Trần Thục Nhã lo chuyện mình viết thư tình cho thanh niên trí thức Vương và Trần Kiến Thiết sẽ trở thành cái gai trong lòng anh ta nên muốn dỗ ngon dỗ ngọt anh ta trước.
Giọng nói của Bùi Nhị Xuân vừa cao vừa thé, chị ta vừa nói vừa xông tới phòng, thấy cánh cửa khép hờ thì dùng chân đạp thẳng vào.
Khi người dân trong thôn đang chen chúc ở ngoài phòng nghe ngóng cuộc cãi nhau này, nhiệt huyết lập tức sôi trào.
Người vụng trộm với Đổng Hòa Bình là một thanh niên trí thức!
“Hai vợ chồng đầu giường đánh nhau, cuối giường làm hòa, từ từ sẽ ổn thôi.” Ngô Đại Muội khó chịu mở miệng: “Mọi người cứ đi về trước đi.”
Nói vậy nhưng đầu gối bà ta vẫn còn đang quỳ trên mặt đất, lúc nói những lời này về cơ bản là chân đứng không vững, ánh mắt những người dân trong thôn sáng lấp lánh, đều đang hóng chuyện.
Lúc đầu Trương Liên Hoa còn không bằng lòng làm lớn chuyện lên, bây giờ vò mẻ không sợ rời, lấy chân đá khiến Ngô Đại Muội đang ngăn ở cửa bay ra ngoài: “Cái đồ đã già còn không biết xấu hổ, cút đi!”
Bùi Nhị Xuân tiến vào trong buồng, đã nhìn thấy Đổng Hòa Bình nằm thẳng trên giường.
Dáng vẻ anh ta vẫn còn đang mơ màng buồn ngủ, dụi dụi hai mắt mình, nói: “Vừa nãy anh nằm dưới đất thấy mệt quá nên đến đây ngủ tạm. Nhị Xuân, em đến tìm anh à?”
Anh ta nói, đẩy chăn trên người mình một chút, nghiêm mặt nói: “Bên ngoài có tiếng gì thế? Mau bảo bọn họ về đi, sức khỏe mẹ anh không tốt, nếu làm mẹ sợ thì anh sẽ giận em đấy!”
Lúc nói chuyện, sắc mặt Đổng Hòa Bình không hề thay đổi, ấn đường nhíu lại, dáng vẻ như đang hỏi tội. Tuy nhiên anh ta vừa dứt lời thì đã thấy tốp ba tốp năm người trong thôn chen chúc đi vào, trong đó có cả nam lẫn nữ. Lúc bọn họ tới vội vàng to tiếng hỏi xem xảy ra chuyện gì, sau lưng lại có thêm mấy người nữa đến, có hai em gái của Bùi Nhị Xuân và Trương Liên Hoa, còn có cả Chu Tú Tú nữa.
Sắc mặt Đổng Hòa Bình thoắt cái đã thay đổi.
Bùi Nhị Xuân nhìn chằm chằm vào mặt anh ta, nước mắt rơi ào ào: “Họ Đổng kia, anh có xứng với tôi không? Bao năm nay tôi một lòng một dạ với anh, sinh cho anh một thằng con trai, còn theo họ anh. Vậy mà anh được lắm, thoắt cái liền trở mặt…”
“Cô nói mấy thứ vô dụng này làm cái gì?” Trong mắt Đổng Hòa Bình như tóe ra lửa, không kiên nhẫn ngắt lời chị ta, rồi lại hạ giọng: “Có biết sao tôi với cô không có tiếng nói chung không? Nhị Xuân, cô quá ngu xuẩn. Cô đưa nhiều người đến như thế, là muốn tôi nhận sai sao? Tôi nói cho cô biết, nếu như làm to chuyện này lên, hai chúng ta cũng chia tay đi.”
DTV
Bùi Nhị Xuân ngớ hết cả người.
Anh ta lại nói: “Dùng đầu óc mà nghĩ lại thử xem, làm to chuyện lên thì có gì tốt cho cô à? Cô muốn người ta đ.â.m chọc sau lưng tôi rồi vẫn ly hôn à? Bùi Nhị Xuân, hai chúng ta là vợ chồng, chửi tôi thì cũng là chửi cô! Còn về chuyện ly hôn, cả thôn chẳng có ai từng ly hôn cả, cô muốn theo mốt này à?”
Từ trước đến giờ, Đổng Hòa Bình đều nắm Bùi Nhị Xuân trong lòng bàn tay.
Anh ta muốn chị ta tới như thế nào thì phải đi như vậy, còn khiến chị ta nhất định phải trấn an được những người trong thôn, không cho bọn họ ăn nói lung tung.
Bởi vì Đổng Hòa Bình nói với Bùi Nhị Xuân gần như là bằng giọng thì thầm nên mọi người không thể nghe thấy, bây giờ trong phòng chỉ còn mình anh ta nằm trên giường, một số người cũng không đủ kiên nhẫn nữa.
“Cuối cùng thì có chuyện gì thế? Coi chúng tôi như mấy con khỉ để trêu à?”
“Thanh niên trí thức Trần ở đâu thế? Tôi thấy là vợ chồng hai người giận dỗi nhau, bắt chúng tôi làm bia đỡ đạn đây mà!”
Những người trong thôn đầy tức giận, la hét định rời đi. Nước mắt trên mặt Bùi Nhị Xuân không thể lau sạch được, chị ta nhìn chằm chằm vào Đổng Hòa Bình, thấy khóe miệng anh ta cười một nụ cười trào phúng, trái tim càng thêm buốt giá.
Anh ta biết chị ta không dám la làng nữa.
“Nhị Xuân, đi về nhà thôi.” Trương Liên Hoa thấy trong phòng chỉ có một mình Đổng Hòa Bình thì đi lên túm tay Bùi Nhị Xuân.
Đổng Hòa Bình cũng đáp: “Mẹ, mẹ tranh thủ đưa cô ấy về…”
Nhưng anh ta còn chưa dứt lười thì Bùi Nhị Xuân đã đột ngột xốc cái chăn anh ta đang đắp trên người lên: “Đứng dậy cho tôi!”
Đổng Hòa Bình giật mình, cả người rụt vào, đến lúc hoàn hồn rồi thì mắng: “Cô bị điên à?”
Bùi Nhị Xuân lạnh lùng liếc anh ta, quay đầu bước tới trước tủ quần áo gỗ.
Cửa tủ đóng chặt, cả người Trần Thục Nhã ở bên trong cũng toát mồ hôi hột.
Vì nóng, cũng là do bị dọa.
Dựa theo tình tiết tiếp theo trong sách, khi Đổng Hòa Bình vào thành phố trong lần tới sẽ tìm được cách kiếm tiền, sau đó tài nguyên tăng nhanh, dấn thân vào con đường đi lên như diều gặp gió. Trần Thục Nhã lo chuyện mình viết thư tình cho thanh niên trí thức Vương và Trần Kiến Thiết sẽ trở thành cái gai trong lòng anh ta nên muốn dỗ ngon dỗ ngọt anh ta trước.