Nhưng Bùi Nhị Xuân có thể.
Chu Tú Tú nhớ rõ trong truyện nói khi Bùi Nhị Xuân biết Đổng Hòa Bình có một ngôi nhà trên thị trấn và ở cùng người phụ nữ khác, chị ta lập tức dứt khoát từ bỏ, không cầu xin lưu luyến.
Chu Tú Tú nhìn cửa phòng đóng chặt nói: “Bên trong có hai người bọn họ, còn có mẹ chồng chị nữa, không chạy được đâu.”
DTV
Bùi Nhị Xuân giật mình, đúng vậy, suýt chút nữa chị ta quên mất Ngô Đại Muội. Những năm nay chị ta luôn tự hỏi bản thân đối xử với Ngô Đại Muội hiếu thuận, yêu thương bà ta biết bao, kết quả đổi lại được gì chứ?
Chị ta hít sâu một hơi, quay đầu hỏi Chu Tú Tú: “Cô nói xem tôi nên làm gì?”
Bên trong nhà, Đổng Hòa Bình và Ngô Đại Muội ngồi trước bàn lo lắng.
“Hòa Bình, việc này phải xử lý thế nào đây? Mẹ nói con bao lần rồi đừng làm ra việc có lỗi với Nhị Xuân con không nghe.” Ngô Đại Muội luống cuống đến mức sắp khóc, hai tay nắm lấy góc áo.
Đổng Hòa Bình cũng bực bội, đầu đầy mồ hôi đi đi lại lại, đi một lúc anh ta lo lắng tiếng bước chân của mình bị người bên ngoài nghe được nên đành phải ngồi xuống.
“Cô ta không dám vào.” Bẵng đi một lúc Đổng Hòa Bình cười lạnh nói: “Không để mặt mũi cho con thì người mất mặt chính là cô ta.”
“Nó có cái gì không dám, nó ở bên ngoài ồn ào nhốn nháo lâu như vậy rồi.” Ngô Đại Muội nhỏ giọng nói. “Loại đàn bà không đàng hoàng này có cái gì bằng Nhị Xuân chứ.”
“Mẹ bây giờ là lúc nào rồi còn nói như thế.” Đổng Hòa Bình không kiên nhẫn đi đến bên Ngô Đại Muội thì thầm vào tai bà ta.
Ngô Đại Muội nhíu mày, từ từ suy nghĩ lời Đổng Hòa Bình nói rồi gật đầu
Bên kia Bùi Nhị Xuân cũng đang nghe Chu Tú Tú phân giải.
Chị ta không phải người sợ khổ cực, đối xử tốt với mẹ con Đổng Hòa Bình cũng chỉ vì trong lòng chị ta có chồng mình. Năm đó hai người còn trẻ chị ta bị anh ta nói lời ngon tiếng ngọt, nghĩ có thể cùng nhau sống đến già, nhưng giờ nghĩ lại thì nhận ra bản thân quá ngốc.
Anh ta ngoại tình ngay trước mắt, chị ta không có cách nào coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Vẻ mặt Bùi Nhị Xuân nhợt nhạt cùng Chu Tú Tú quay lại trước cửa.
Mọi người lại bắt đầu xôn xao nghị luận, Trương Liên Hoa nhìn chị ta quan tâm, bắt lấy khuỷu tay con gái nói: “Con đừng hồ đồ nghe cô ta kia bậy, nó muốn hủy hại gia đình con đó.”
Bùi Nhị Xuân nhìn mẹ nói : “Mẹ, người muốn phá vỡ gia đình con chính là anh ta mới đúng.”
Nói xong chị ta giơ tay gõ cửa, tiếng đập cửa vang lên rõ ràng. Bùi Nhị Xuân nén lại sự tức giận trong lòng mình, nhưng trong nhà không có bất kì tiếng động nào.
“Đổng Hòa Bình anh ra đây cho tôi.” Bùi Nhị Xuân đột nhiên nói to.
Mọi người vây quanh giật mình, suy nghĩ chẳng lẽ Bùi Nhị Xuân quản lý chồng chặt đến thế còn không cho về nhà mẹ chồng.
“Đổng Hòa Bình, anh không ra phải không?” Bùi Nhị Xuân hét to: “Nếu anh không ra tôi sẽ đạp cửa vào.”
Chị ta nhìn Chu Đại Bân và Chu Tiểu Bân.
Hai người họ gật đầu cầm cuốc tiến lên.
Sự việc cũng lớn quá rồi, trong nhà đến cùng là có chuyện gì.
Mọi người thì thầm to nhỏ, chăm chú nhìn vào cửa phòng.
“Tôi đếm đến ba.” Bùi Nhị Xuân tức giận hít sâu, giọng nói run rẩy: “Một… hai…”
Mỗi một tiếng cất lên, chị ta đều nhớ đến quá khứ tốt đẹp với chồng mình ngày trước.
Trước kia có bao nhiêu yêu thương thì giờ đây đối diện cửa phòng đóng chặt càng thấy nực cười.
“Ba!” Tiếng đếm cuối cùng, cả khuôn mặt Bùi Nhị Xuân đỏ bừng quay đầu lại để Chu Đại Bân và Chu Tiểu Bân đến giúp mình.
Hai anh em nhìn nhau vung mạnh cuốc, nhưng còn chưa kịp hạ xuống cửa phòng bật mở.
Từ trong nhà Ngô Đại Muội bày ra vẻ mặt buồn ngủ nhìn mọi người nói: “Rốt cục có việc gì, mẹ hôm nay đau đầu đang nghỉ ngơi ở trong nhà.”
Dừng lại bà ta nhìn mọi người rồi nhìn Bùi Nhị Xuân nói: “Con kéo theo nhiều người đến nhà như vậy làm gì?”
Ngô Đai Muội chột dạ, nhưng giờ phút này bà ta nhất định phải dựa theo lời con trai để xử lý việc này êm xuôi.
Bà ta giả vờ bình tĩnh nói: “Bình thường nhìn con là người hiểu chuyện, hôm nay làm sao vậy? Không có việc gì thì về nhà đi.”
Nói xong trong lòng bà ta cũng dần bình tĩnh lại.
Phải biết rằng đến hôm nay Bùi Nhị Xuân, người kính trọng nhất chính là mẹ chồng mình.
“Mẹ nhường đường cho con vào đi ạ.” Không nghĩ tới Bùi Nhị Xuân lại đưa tay đẩy mẹ chồng ra để vào bên trong.
Lời nói xong, lòng của chị ta c*̃ng ổn định lại.
Ngô Đại Muộn bị dọa sợ, hai chân run rẩy: “Nhị Xuân, con đừng vào trong.”
Bùi Nhị Xuân lạnh lùng vượt qua mẹ chồng đi vào bên trong nói lớn tiếng: “Tất cả mọi người mau đến đây mà xem, nhìn Đổng Hòa Bình với thanh niên trí thức Trần cùng nhau nằm ở trên giường này!”