Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 124

Cho dù Chu Tú Tú muốn Tiểu Niên và Tiểu Uyển ở lại nhà mẹ đẻ thì bọn họ cũng không có gì để nói, nhưng hiện tại cô nói bản thân trở thành viên chính thức của nhà máy trên trấn còn muốn đón hai đứa trẻ cùng đến ở.

Miêu Lan Hương xúc động hai mắt đỏ hoe: “Cuối cùng hết cực khổ rồi, mẹ biết con là đứa bé có phúc mà.”

Chu Đại Bân và Chu Tiểu Bân cũng thấy yên tâm, trên mặt hai anh em đều xuất hiện sự vui mừng.

Hai người chị dâu nhất thời không biết nói sao, cũng không phải các cô ganh tị Chu Tú Tú có được công việc tốt mà chỉ là cảm thấy người em chồng ích kỉ xấu tính trước kia thay đổi rồi! Giờ không chỉ biết quan tâm các con mà thái độ đối với các cô cũng khác trước, biết nói những lời khiêm nhường lễ độ vì sợ làm phiền họ.

“Em Tú đừng nói như vậy.”

“Đều là người một nhà đừng nói những lời khách sáo, không có gì phiền hà cả.”

Cả nhà trong lòng vui mừng thay cho Chu Tú Tú và mấy đứa trẻ, cười nói thời kỳ khổ cực của ba mẹ con bọn họ cuối cùng đã qua, hai đứa trẻ còn bé nên nghe không hiểu chỉ chớp chớp mắt mơ hồ nhìn mẹ.

Chu Tú Tú vừa cười vừa nói: “Tiểu Niên, Tiểu Uyển ở nhà bà ngoại phải ngoan ngoãn, một thời gian nữa nhất định mẹ đến đón các con. Đến lúc đó chúng ta ngồi xe cùng nhau lên trấn ở có được không?”

“Dạ được.”

DTV

“Được ạ.”

Hai tiếng đáp đồng thanh vang lên, Tiểu Niên và Tiểu Uyển ra sức gật đầu, mặt mày vui sướng miệng cười toe toét hở ra mấy cái răng nhỏ nhìn hết sức đáng yêu.

Chu Tú Tú vươn ngón tay út ra nói: “Ngoéo tay nào!”

Tiểu Niên và Tiểu Uyển cũng lập tức duỗi ngón tay út ngắn ngủn của mình ra cùng mẹ ngoéo tay.

Chu Tú Tú nhìn các con yên tâm, chính bản thân cũng có thể buông xuống lo lắng. Lúc này cô lấy từ trong túi ra hai món đồ chơi, đưa đến trước mặt bọn nhỏ

“Các con nhìn xem mẹ mang quà gì cho các con này?”

Hai đứa còn nhỏ nhìn thấy xe ô tô và búp bê thì hai mắt đều sáng lên, vươn tay nhật lấy. Đây là món đồ chơi đầu tiên của hai đứa nên chúng cầm rất cẩn thận, còn không dám để xuống đất xem.

Chu Tú Tú vuốt đầu bọn nhỏ: “Các con đi chơi cùng các anh các chị đi.”

Ở nơi này Tiểu Niên và Tiểu Uyển không có bạn bè.

Hai đứa còn nhỏ, không có cha, mẹ thì không tử tế bởi vậy mẹ của mấy đứa trẻ đều không cho con mình chơi với hai đứa. Nhưng các chị anh chị em họ lại rất yêu quý hai đứa trẻ, lúc nào cũng cùng chúng chơi đùa.

Trước cửa nhà họ Chu có mấy đứa trẻ đã đứng nhìn ngó từ lâu, vừa nghe Chu Tú Tú nói vậy thì lập tức gọi Tiểu Niên và Tiểu Uyển. Mấy đứa trẻ tụ tập chơi đùa vui đến quên trời quên đất.

Nghe tiếng bọn nhỏ cười đùa, ánh mắt Chu Tú Tú ấm áp lên vài phần.

Mọi việc đều giải quyết xong, Miêu Hương Lan kéo tay Chu Tú Tú hỏi han cuộc sống gần đây của cô.

Chu Tú Tú vừa ngồi xuống, đột nhiên nghe thấy âm thanh gà đập cánh loạn xạ.

Cô vỗ trán nói: “Ôi con quên mất, con có mấy con gà cho nên hôm nay con mang tới một con để nhà chúng ta làm thịt nấu canh gà bồi bổ cơ thể.”

Vừa rồi con gà náo loạn nên Chu Tú Tú mượn hàng xóm dây buộc chân lại, con gà bị trói chân không bay nhảy nổi, bất bình nhìn cô.

“Em gái, nhà chúng ta không nuôi gà, hàng ngày cũng không ăn đến trứng gà. Hôm nay lại không phải ngày Tết, không nên lãng phí mà thịt gà.”

“Đúng vậy đấy.” Miêu Lan Hương khuyên bảo con gái: “Con đừng lãng phí như vậy, gà này con để nuôi đẻ trứng, còn có trứng để dành.”

Đối với người nông dân làm lụng vất vả mà nói làm thịt một con gà là chuyện lớn, mọi người đều không nỡ ăn, Chu Tú Tú cũng không miễn cưỡng

Cô nói: “Vậy con gà này để cho mọi người nuôi dưỡng lấy trứng, đừng ai từ chối, gia đình mình nên cải thiện bữa ăn một chút.”

Mấy năm nay nhà ai cũng khó khăn, bình thường cho nhau một quả trứng đã là quý hóa đừng nói đến là một con gà mái sống.

Trong lòng Chu Đại Bân và Chu Tiểu Bân ấm áp.

Chị dâu lớn cười nói Chu Tú Tú hiếm khi mới trở về hôm nay muốn làm đồ ăn ngon cho cô ăn, các chị dâu xuống bếp nấu nướng.

Miêu Lan Hương lấy chìa khoá phòng bếp để ở trên đai quần: “Để mẹ xem có còn đủ mấy bát mì hay không, nhà chúng ta bữa nay ăn thật ngon mới được.”

Tình cảm gia đình khó quên, Chu Tú Tú không thể ngăn cản đành ngồi uống nước nghỉ ngơi, bất ngờ bên ngoài cửa có bóng người chạy vào.

Chu Tú Tú nhìn kỹ hóa ra là em chồng Bùi Tiểu Thu.

“Chị dâu, chị cả muốn nhảy sông tự tử, chị hai bảo em đến gọi chị.”

Mãi mới đến ngày nghỉ, Bùi Tiểu Thu từ trường học về nhà còn chưa gặp người nhà thì đã nghe nói Bùi Nhị Xuân và Đổng Hòa Bình xảy ra chuyện lớn.