“Các người về lo việc nhà mình đi! Đừng có rảnh rỗi lo chuyện thiên hạ, nếu ai còn cố tình đi theo thì đừng có trách tôi không nể mặt.”
“Bang” tiếng cây chổi rơi xuống đất nặng nề khiến mọi người đều lùi lại vì sợ bị đánh trúng.
Sau khi bình tĩnh lại, tất cả mọi người miệng thì đều mắng chửi bà ta nhưng chả ai dám đi theo nữa.
Trương Liên Hoa giống như bà điên vậy nên chẳng ai dám chống đối bà ta.
Đợi đến khi ai về nhà nấy rồi Miêu Lan Hương mới hỏi một câu: “Tú, con rể lớn nhà bà ta thật sự là người vụng trộm sao?”
Chu Tú Tú lạnh nhạt nói: “Có lẽ không sai đâu.”
Đổng Hòa Bình không phải nhân vật quan trọng của quyển sách vậy nên trong sách chỉ kể sơ qua về anh ta. Nhưng Chu Tú Tú biết sau này thời thế thay đổi anh ta sẽ trở thành ông chủ của một doanh nghiệp nhỏ sau đó phát triển thành một doanh nghiệp có tiếng tăm, cuộc sống rất thuận lợi.
Mà Bùi Nhị Xuân chịu đựng nhiều khổ cực cuối cùng lại chẳng có gì, do đó có thể nhận ra rằng bản thân Đổng Hòa Bình là người phong lưu trăng hoa.
Chỉ là không biết sau khi bị Bùi Nhị Xuân bắt gặp bọn họ sẽ ra sao.
Người nhà họ Chu vốn thật thà, bình thường ít khi nói chuyện đạo lý, khi nhà họ Bùi xảy ra chuyện lớn như vậy trong lòng họ đều thấy rất thoải mái.
Ai bảo hai mẹ con nhà kia cứ bắt nạt Tiểu Niên và Tiểu Uyển.
Khi nhốn nháo qua đi, họ khẩn trương quay lại nhìn hai đứa trẻ.
Hai đứa bé này tính tình ngoan ngoãn, lanh lợi. Vừa nãy Trương Liên Hoa và Bùi Nhị Xuân tới gây chuyện không biết chúng nó từ lúc nào từ nhà chạy ra đây và đã nghe được những gì.
Miêu Lan Hương than một tiếng “ôi” rồi vội vàng đến gần mấy đứa nhỏ: “Làm các cháu sợ hãi đúng không?” Ngay lúc bà đi tới mọi người trong gia đình cũng vây quanh lại.
Chỉ là Tiểu Niên và Tiểu Uyển không trả lời họ, hai đôi mắt cứ nhìn chằm chằm Chu Tú Tú.
Chẳng biết thời gian qua bao lâu, Tiểu Niên mới nhỏ giọng hỏi: “Mẹ, mẹ không cần anh và con nữa sao?”
DTV
Tiểu Niên cắn môi, hai má phồng lên không nói lời nào, trong đôi mắt ấy không rõ là cậu bé đang thất vọng hay khó chịu.
Nhìn vào ánh mắt của bọn nó hai chị dâu cảm thấy đau xót.
Trong mắt mấy đứa trẻ là sự tin tưởng và ỷ lại vào mẹ của mình. Nói một câu thật lòng, bây giờ em chồng đã đến thị trấn làm việc, về sau lấy chồng mới rồi sinh con thì hai đứa bé này chính là gánh nặng. Tuy nhìn hai đứa nhỏ thật sự đáng thương nhưng đều là phụ nữ các cô có thể hiểu được.
Miêu Lan Hương thở dài một tiếng: “Tú à, con đừng buồn, khó lắm mới có một công việc tốt như vậy, con phải chăm chỉ làm việc. Còn hai đứa trẻ mẹ sẽ thay con chăm sóc thật tốt.”
Chu Đại Bân và Chu Tiểu Bân nhìn nhau rồi cùng quyết định gật đầu.
“Em gái, có anh cả ở đây các cháu sẽ được đối xử tử tế.”
“Anh hai hứa với em, hai anh sẽ không để chúng nó bị đói bụng.”
Hai người chị dâu nghe mẹ chồng và chồng mình nói như vậy dù không biết nên nói gì nhưng họ cũng không phản đối.
Mỗi người một câu, dường như nhà họ Chu chắc chắn cô sẽ bỏ rơi hai đứa trẻ, ngay cả Tiểu Niên và Tiểu Uyển cũng cảm thấy như vậy, cúi đầu nhìn chân mình.
Không có bất kì ai trách cô.
Chu Tú Tú bất đắc dĩ bật cười: “Ai nói mẹ không cần các con nữa?”
Giọng nói cô ấm áp nhẹ nhàng như mang theo một năng lượng đặc biệt có thể làm người khác yên tâm.
Tiểu Niên và Tiểu Uyển ngẩng đầu lên, vẻ mặt ngạc nhiên, đôi mắt chúng long lanh, hàng mi dày chớp chớp như không hiểu mẹ mình đang nói gì.
Chu Tú Tú cười tươi, cô ngồi xuống đất, dang rộng vòng tay.
Cũng không biết do uất ức hay vui mừng, Tiểu Uyển mếu máo, hai đứa chạy về phía trước, Tiểu Niên hơi ngập ngừng nhưng nhìn mẹ đang ôm chặt em gái liền lao nhanh vào vòng tay Chu Tú Tú.
Thân hình Chu Tú Tú mảnh mai bị hai đứa trẻ sà vào người, nhìn mấy cái đầu nhỏ trong vòng tay mình trên gương mặt cô nở một nụ cười.
“Tú.” Miêu Lan Hương lo lắng rằng bọn trẻ hi vọng càng nhiều sau này sẽ càng thất vọng.
Bà dùng giọng điệu nhẹ nhàng nói.“Tiểu Niên và Tiểu Uyển ở đây con cứ yên tâm đi. Về sau con thường về thăm chúng nó, rất nhiều đứa trẻ đều lớn lên như thế.”
Tiểu Niên và Tiểu Uyển không nghe những lời bà nói chỉ ngoan ngoãn ở trong vòng tay Chu Tú Tú.
Chu Tú Tú ngẩng mặt, cười nói với Miêu Lan Hương: “Mẹ, con đến nhà máy thịt làm thủ tục chính thức. Xưởng có nhiều đãi ngộ tốt, có nhà trẻ nên có thể chăm sóc bọn nhỏ. Đợi con ở đó ổn định sẽ quay về đón Tiểu Niên và Tiểu Uyển lên thị trấn ở, nhưng quãng thời gian này làm phiền mọi người rồi.”
Cô nhìn hai người chị dâu: “Chị dâu cả, chị dâu thứ thật ngại quá.”
Cả nhà đều nhìn nhau như không hiểu cô đang nói gì.