Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 122

Khi Tiểu Niên và Tiểu Uyển nhìn thấy Chu Tú Tú vốn muốn chạy tới, nhưng lúc này nghe Trương Liên Hoa nói, ánh mắt dần ảm đạm xuống.

Mẹ thực sự không cần bọn họ nữa sao?

Sắc mặt của Chu Tú Tú trầm xuống.

Những gì bà ta nói rất khó nghe.

Người khác không nhìn ra được phản ứng hai đứa trẻ, nhưng Chu Tú Tú lại nhìn ra được. Mấy ngày không gặp, trên mặt Tiểu Niên và Tiểu Uyển nhiều thêm một chút thịt, lại thêm vài phần hồng hào, vừa nhìn là biết nhà họ Chu không bạc đãi bọn trẻ.

Các thôn dân nghị luận ầm ĩ, đều muốn đòi lại công đạo cho nhà họ Bùi. Anh cả Chu và anh hai Chu khởi động tay muốn đánh người, nhưng đều bị vợ mình ngăn cản.

Trương Liên Hoa và Bùi Nhị Xuân đắc ý, nhưng Miêu Lan Hương cũng không sợ hai người bọn họ, xùy cười một tiếng: “Nghe mấy người nói như là người có lương tâm vậy, hỏi thử người ở thôn Thứu Sơn một chút, người nào không biết hai người các ngươi chuyên đánh hai đứa trẻ, giữ được mạng cũng là do hai đứa trẻ mệnh lớn!”

“Các người đánh cháu mình?” Có thôn dân hiếu kỳ hỏi một câu.

“Đâu chỉ vậy?” Chu Tú Tú từ tốn nói từng chữ: “Bà già này rốt cuộc đã làm chuyện vô liêm sỉ gì, còn cần phải để thôn chúng ta hỏi.”

Các thôn dân vốn còn chưa tin, nhưng Chu Tú Tú nói vừa dứt lời, sắc mặt Trương Liên Hoa và Bùi Nhị Xuân lập tức thay đổi, giống như là sợ cô nói ra chuyện gì. Trong khoảng thời gian ngắn, mắt mọi người đều sáng, hận không thể nhanh lên thôn Thứu Sơn hỏi thăm một chút...

Lần này Trương Liên Hoa đến đây, chính là muốn làm cho nhà họ Chu khó xử, sao có thể đơn giản bị lừa qua chuyện như vậy được, vì vậy "ôi" một tiếng, cả người chao đảo: “Đồ phụ nữ có chồng không biết xấu hổ, muốn làm tôi tức chết. Số tôi khổ quá mà, số cháu tôi…”

Bùi Nhị Xuân lập tức đỡ bà ta, đỡ rồi kêu lên: “Mẹ! Mẹ ơi!”

Chu Tú Tú liếc mắt, hai người này thực sự là diễn viên chuyên nghiệp.

Trong phòng lúc này đang làm ầm ĩ, hai đứa trẻ tội nghiệp đứng ở trong góc, Chu Tú Tú thực sự không đành lòng, có suy nghĩ muốn đưa hai người này đuổi ra ngoài.

Trầm mặc trong chốc lát, cô hỏi một câu: “Chị chồng, chị nhìn thấy anh rể đâu không?”

Bùi Nhị Xuân sửng sốt.

DTV

Làm sao chị ta biết Đổng Hòa Bình ở nơi nào!

Kể từ ngày làm lớn chuyện lên, Đổng Hòa Bình yên phận vài ngày, nhưng ngựa lại quen đường cũ, hai ngày kế tiếp lại bắt đầu hành tung không ổn định, hơn nữa buổi tối khi anh ta về nhà, lại trưng ra khuôn mặt đen sì, giống như ai thiếu nợ anh ta vậy.

“Chuyện này liên quan gì đến cô?” Trong lòng Bùi Nhị Xuân lo lắng, nhưng cũng sẽ không ở trước mặt Chu Tú Tú thừa nhận, chửi mắng.

“Cô đừng ăn nói bậy bạ, mau trả cháu tôi lại!”

Chu Tú Tú cười: “Nếu tôi là chị, trước tiên sẽ lau sạch sẽ m.ô.n.g cho người đàn ông của mình. Dù sao giữa cháu trai và cháu gái, với một gia đình hạnh phúc, chị cảm thấy cái nào quan trọng hơn?”

Vẻ mặt Bùi Nhị Xuân thay đổi, cả người đánh tới trước mặt Chu Tú Tú: “Bà đánh miệng tiện của cô…”

“Thanh niên trí thức Trần đến nhà mẹ chồng chị.” Chu Tú Tú bình tĩnh nói: “Chân trước cô ta vừa đi vào, chân sau anh rể đã vào theo, chị nói xem hai người họ đang chơi trò gì?”

Bùi Nhị Xuân giật mình, hai chân giống như bị đóng đinh, tay cũng dừng lại ở giữa không trung.

Mọi người ồ lên, miệng muốn kéo lên tới mang tai, còn muốn nghe Chu Tú Tú nói thêm miếng nữa.

Trương Liên Hoa đang giả ngất trên mặt đất nghe tới đó, cả người nhảy dựng lên.

“Thanh niên trí thức Trần cái gì? Đồ đê tiện đó muốn dụ dỗ Đổng Hòa Bình?”

Tim Bùi Nhị Xuân như ngừng đập, chị ta dùng sức lắc đầu: “Không thể nào!”

Chu Tú Tú cười nhạt: “Đi xem sẽ biết thôi.”

...

Mà bên kia, Dương An Định cũng nghe được tình cảnh của Chu Tú Tú.

Ông ta hài lòng gật đầu, chỉ cần cô không dẫn con theo bên người, vậy thì cho cô trèo cao một chút.

Đến lúc đó sẽ để cô làm mẹ của con mình, bọn họ sẽ sinh thêm một đứa con nữa, cuộc sống này vừa nghĩ đến đã cảm thấy mỹ mãn!

Lời Chu Tú Tú nói Bùi Nhị Xuân một chữ cũng không tin.

Nhưng những ngày qua Đổng Hòa Bình thật sự rất khác thường, dù chị ta có muốn mặc kệ cũng không thể ngoảnh mặt làm ngơ vào lúc này. Mặt chị ta dần dần nhợt nhạt đi.

Ban đầu Trương Liên Hoa chỉ muốn nhà họ Chu khó chịu chứ không phải thật sự muốn mang hai đứa trẻ đi. Mắt nhìn thấy lửa đốt đến sân nhà mình, bà ta lập tức nói: “Miệng chó không mọc được ngà voi, để tôi đi xem xem, nếu cô nói lời thêu dệt cẩn thận tôi vả vỡ mồm cô.”

Lời nói của Trương Liên Hoa không thể ngăn được sự tò mò của mọi người nên tất cả đều muốn đi cùng bà ta, nhưng còn chưa kịp đi theo đã bị Trương Liên Hoa tiện tay cầm cây chổi trong góc nhà hướng về phía bọn họ nói.