Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 121

Gà mẹ khí thế hừng hực, vỗ cánh phập phập vô cùng mạnh mẽ, cô giữ thật chặt, vất vả lắm mới có thể kiềm chế lại được.

Nhưng mà lúc cô chuẩn bị đứng lên, xuyên qua khe hở của lùm cây, bỗng nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

Trần Thục Nhã lấm lét nhìn trái phải, lén lút đi qua bóng cây, hơi khụy gối, nhẹ nhàng gõ cửa một căn phòng.

Người trong phòng mở cửa, lại là một bà lão.

Trần Thục Nhã nhanh chóng từ khe hở mà bà lão mở lách vào, sau đó cửa phòng nhẹ nhàng đóng lại.

Lúc Chu Tú Tú đứng dậy, trong lòng vẫn luôn tự hỏi, nhưng bất đắc dĩ là gà mẹ trong tay lại vẫn muốn tạo phản, cô lại không muốn chậm trễ thời gian, nên không thể làm gì khác là tăng nhanh bước chân.

Nhưng Chu Tú Tú không ngờ tới, vận may đặc biệt tốt, khi đến nơi, cô thấy Trương Liên Hoa và Bùi Nhị Xuân đang muốn mang hai đứa trẻ đi.

“Hai đứa trẻ nhà cũng không có, cha cũng mất, bà nội đã rất cực khổ, bây giờ các người còn muốn giữ, không cho cháu tôi về?" Trương Liên Hoa chống nạnh mắng to, nước bọt phun đầy đất.

"Chu Tú Tú dọn ra ở riêng, chúng tôi không xen vào, hiện tại người đã phủi m.ô.n.g đi, lại không trả hai đứa trẻ cho chúng tôi, rốt cuộc các người đang nghĩ cái gì?”

Trương Liên Hoa nâng cao giọng, mắng chửi người đến mức lông mày cũng cau lại, hai gò má hóp vào, xương gò má lại đặc biệt cao, vừa nhìn là biết không phải người dễ bắt nạt.

Nhà họ Chu khó có được một ngày náo nhiệt như thế, không ít người dân trong thôn đều vây lại, sau khi nghe Trương Liên Hoa kêu ca, tất cả mọi người đều lên tiếng nói về cô.

“Tôi nhìn Tú lớn lên, đứa bé kia từ nhỏ đã không chịu làm việc, một chút khổ cũng không chịu được.”

“Không nghĩ tới sau khi kết hôn vẫn vậy, chồng vừa mới c.h.ế.t đã muốn bỏ đi, còn muốn mang cháu người ta đi!”

Dân trong thôn cứ lạc hậu như vậy, họ thường bàn chuyện sau mỗi bữa trưa, ngoại trừ thời gian làm, chờ nhà nào đó truyền ra chuyện xấu, lập tức có chủ đề bàn luận.


Lúc này thấy mọi chuyện ngày càng lớn, người nhà họ Chu từ ruộng chạy về, hai người anh của Chu Tú Tú chắc chắn sẽ không nói gì về em gái mình, nhưng hai người chị dâu lại không chịu đựng như thế. Các cô tưởng sẽ có cuộc sống an bình sau khi sinh, bây giờ lại thấy chạnh lòng, cảm thấy mệt mỏi với tiếng xấu của người em chồng này, càng nghĩ càng thấy thiệt.

Nhưng khi suy xét kỹ hơn, các cô cũng tin tưởng em chồng mình không phải người như thế, nói tới nói lui, đều do mồm mép của những người này.

Trương Liên Hoa thấy mọi người giúp mình nói chuyện, khóe miệng nhếch lên, trong mắt lóe lên ánh sáng. Bà ta vừa khóc rung trời chuyển đất, vừa cho Bùi Nhị Xuân một cái nháy mắt, muốn để con gái nói hộ hai câu.

Bùi Nhị Xuân liền nói: “Mẹ tôi phúc hậu, cho cô ta ra ở riêng, không ngăn cản. Nhưng Tiểu Niên và Tiểu Uyển là con cháu họ Bùi, nhất là Tiểu Niên, nó sẽ là người giúp nhà họ Bùi nối dõi! Xin mọi người thương xót, giúp chúng tôi nói vài lời, kêu họ trả lại cháu cho chúng tôi!”

Các thôn dân như hiểu rõ mọi chuyện, yêu thích đại diện nói chuyện cho phe yếu, mắt thấy Trương Liên Hoa và Bùi Nhị Xuân đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân, lập tức có người hỗ trợ kêu bí thư đến.

Nhưng không nghĩ tới, bọn họ còn chưa kịp đi thì thấy Chu Tú Tú mang theo một con gà mái đi tới: “Náo nhiệt như vậy, sân khấu được dựng trong nhà chúng ta sao?”

Chu Tú Tú cao giọng nói, khi đi tới ánh mắt cô lạnh lùng quét một vòng, thấy Tiểu Niên và Tiểu Uyển co ro đứng một góc, ấn đường không nhịn được nhíu lại.

Trương Liên Hoa nhìn trong tay cô cầm một con gà mái, càng cảm thấy tức giận vô cùng.

Từ lâu đã nghe người trong thôn truyền rằng con gà mái to này do gia đình nhà mẹ của Chu Tú Tú tặng, nhưng người nào mà không biết nhà mẹ đẻ cô có bao nhiêu cân lượng? Muốn lấy ra được một con gà mái, vẫn nên nằm mơ đi! Nhất định là cô dùng tiền của mình mua!

Xem ra trước đây khi con trai của mình còn sống, đã trộm cho cô không ít tiền!

Trương Liên Hoa nhổ nước bọt, cả người đều nhảy dựng lên: “Cô tới đúng lúc lắm! Hai đứa trẻ này, tôi thấy cô có vẻ không muốn nuôi! Vậy thì trả cho chúng tôi, miễn cho ở nhà bị các người dạy hư!”

“Hai đứa trẻ thật đáng thương, không có cha, ở nhà bà ngoại chịu khổ.” Bùi Nhị Xuân thở dài.

“Còn không bằng theo chúng tôi về nhà, sẽ không gầy đến như vậy được!”

Thấy con gái mình phối hợp diễn, trong lòng Trương Liên Hoa mừng rỡ, nhưng vẫn phải kêu lên hai tiếng: “Mẹ được đi làm trong thành phố, sẽ không để ý đến sống c.h.ế.t của các con! Tiểu Niên, Tiểu Uyển, theo nội về nhà, mẹ không cần các con, sẽ có bà nội thương!”