Với số tiền dư này, còn không bằng mua vài món đồ chơi cho hai đứa trẻ.
Chu Tú Tú vừa nghĩ như thế, trên mặt liền nở ra một nụ cười.
Nháy mắt đã đến ngày nghỉ, cô muốn về nhà thăm bọn trẻ.
Đây là ngày nghỉ đầu tiên của Chu Tú Tú tại xưởng thịt, sáng sớm cô lập tức xuất phát, do dự hỏi mượn tiền hai người đồng nghiệp trong ký túc xá, muốn đến hợp tác xã cung tiêu một chuyến.
Có thể trở thành người làm việc chính thức của nhà máy thịt, hoặc là phải có bằng cấp cao, tốt nghiệp trung học, hoặc trong nhà phải có bối cảnh. Hai người trong ký túc xá không phải là người có gia cảnh khó khăn, vừa nghe Chu Tú Tú muốn mượn tiền, không hề nghĩ ngợi, trực tiếp móc tiền từ trong ví ra.
“Cô cứ cầm lấy xài, chờ tháng sau phát tiền lương trả lại, chúng tôi không vội.”
Chu Tú Tú bị sự tin tưởng cùng ánh mắt chân thành của các cô làm cho cảm động, cười nói: “Cảm ơn hai người. Thật ra nhà tôi có tiền, nhưng lần trước đi vội, nên quên mang theo mà thôi, buổi tối lúc trở về nhất định sẽ trả cho hai người.”
“Còn có thể không tin cô sao?” Sống cùng với nhau mấy ngày nay, sao hai người họ tính toán mấy cái này chứ, xua tay ý bảo cô nhanh chóng lên đường.
Điều quan trọng bây giờ là phải quay về gặp bọn trẻ.
Chu Tú Tú cũng không lãng phí thời gian nữa, cầm tiền với vé mà đồng nghiệp đưa, đến hợp tác xã cung tiêu một chuyến.
Khung cảnh hợp tác xã cung tiêu đông nghẹt, cô ở bên ngoài xếp hàng hồi lâu, khi nghe đến xà phòng cùng kem đánh răng ở bên trong đã hết hàng, thì trong lòng gấp vô cùng.
Thật vất vả đến lượt cô, cơ thể Chu Tú Tú linh hoạt chen vào trong, ánh mắt nhanh chóng đảo qua quầy hàng.
Cuối cùng, tầm mắt của cô dừng lại một góc trong quầy.
Nơi này vẫn còn đặt mấy món đồ chơi, cô thở phào một hơi.
Mấy năm nay, một phân tiền đều muốn chia đôi, người lớn yêu thương trẻ con, cũng không có mấy người chịu bỏ tiền ra mua đồ chơi cho con mình.
Chu Tú Tú cũng không nỡ.
Nhưng nhớ tới dáng vẻ ngoan ngoãn của Tiểu Niên với Tiểu Uyển, trong lòng cô lại chua xót, đi tới tủ đồ chơi, cô đi tới chỉ về phía trước: “Xe đồ chơi với con búp bê vải này, có thể lấy cho tôi nhìn một chút được không?”
Thái độ nhân viên của hợp tác xã cung tiêu rất có lệ, nhưng cũng bởi vì thấy dáng vẻ xinh đẹp gọn gàng của Chu Tú Tú, ngón tay trắng nõn chỉ vào món đồ chơi, có lẽ nghĩ cô là người có tiền, khóe miệng hơi kéo, nhẹ giọng nói: “Xe đồ chơi nhỏ có giá tám đồng tiền, búp bê thì là một tệ, không cần phiếu.”
Chu Tú Tú tính toán một chút dựa trên giá hiện tại.
Vào thời điểm hiện tại, một cục xà phòng chỉ cần hai đồng năm để mua, thì hai món đồ chơi đã gần hai tệ, thật mắc!
Nhưng nghĩ tới dáng vẻ của bọn trẻ khi nhìn thấy đồ chơi, Chu Tú Tú khẽ cắn môi: “Gói lại giúp tôi.”
Nhân viên bán hàng nhướng mày, một tay cầm xe đồ chơi nhỏ, một tay cầm búp bê vải: “Lấy cái nào?”
“Đều lấy hết.”
Người kia hơi sửng sốt, vội vàng gật đầu, lấy giấy gói lại cho cô.
Chu Tú Tú ngồi xe buýt quay về thôn, dọc theo đường đi xe cứ lắc lư, trong lòng lại dâng lên cảm giác đã trở lại chốn xưa.
DTV
Khi đợi được xe dừng lại ở cửa thôn, trước khi về nhà cô gói tiền kỹ lại, mua thêm một con gà, rồi đi về nhà mẹ đẻ.
Từ xa, mọi người đã thấy trong tay cô cầm theo con gà, tất cả mọi người đều mang vẻ mặt khiếp sợ, còn có người ngăn lại, hỏi cô muốn mang gà đi nơi nào.
Khi biết được Chu Tú Tú muốn mang gà về nhà mẹ đẻ, mọi người càng kinh ngạc đến mức tròng mắt muốn rớt ra ngoài.
Mặc dù không ở trong thôn, nhưng lại mang gà đi tặng, quả phụ Chu thật là hào phóng!
Mấy người thím trong thôn thấy cô cười không chút giả tạo nào, n.g.ự.c không khỏi có một trận chua xót, cùng là con gái gả đi như tát nước ra ngoài, lại còn có thể mang gà về nhà mẹ đẻ.
Nhưng con gái mình thì sao? Lâu lâu về nhà lại muốn đòi tiền!
Thực sự là người so với người tức chết!
Đại khái là quen tiêu tiền, nên Chu Tú Tú đối với tiền bạc không có khái niệm gì, lúc này thấy mọi người khiếp sợ như vậy, trong lòng cũng đoán được sẽ bị Miêu Lan Hương lải nhải vài câu.
Tuy nhiên, mặc dù lải nhải dong dài, nhưng cảm nhận được sự quan tâm của người khác cũng tốt, Chu Tú Tú mỉm cười, tăng nhanh bước chân đến nhà họ Chu.
Lúc này tất cả mọi người đều bận đi làm việc, mấy người lớn tuổi ở cuối thôn ngồi chỗ mát nói chuyện phiếm, bởi vậy cả một đoạn đường, Chu Tú Tú không gặp người nào. Một tay cô cầm túi hợp tác xã cung tiêu, một tay cầm gà mẹ, không để ý, nên để gà mẹ nhảy lên. Cô sợ đến mức ngồi xổm xuống, giữ gà mẹ lại.
Chu Tú Tú vừa nghĩ như thế, trên mặt liền nở ra một nụ cười.
Nháy mắt đã đến ngày nghỉ, cô muốn về nhà thăm bọn trẻ.
Đây là ngày nghỉ đầu tiên của Chu Tú Tú tại xưởng thịt, sáng sớm cô lập tức xuất phát, do dự hỏi mượn tiền hai người đồng nghiệp trong ký túc xá, muốn đến hợp tác xã cung tiêu một chuyến.
Có thể trở thành người làm việc chính thức của nhà máy thịt, hoặc là phải có bằng cấp cao, tốt nghiệp trung học, hoặc trong nhà phải có bối cảnh. Hai người trong ký túc xá không phải là người có gia cảnh khó khăn, vừa nghe Chu Tú Tú muốn mượn tiền, không hề nghĩ ngợi, trực tiếp móc tiền từ trong ví ra.
“Cô cứ cầm lấy xài, chờ tháng sau phát tiền lương trả lại, chúng tôi không vội.”
Chu Tú Tú bị sự tin tưởng cùng ánh mắt chân thành của các cô làm cho cảm động, cười nói: “Cảm ơn hai người. Thật ra nhà tôi có tiền, nhưng lần trước đi vội, nên quên mang theo mà thôi, buổi tối lúc trở về nhất định sẽ trả cho hai người.”
“Còn có thể không tin cô sao?” Sống cùng với nhau mấy ngày nay, sao hai người họ tính toán mấy cái này chứ, xua tay ý bảo cô nhanh chóng lên đường.
Điều quan trọng bây giờ là phải quay về gặp bọn trẻ.
Chu Tú Tú cũng không lãng phí thời gian nữa, cầm tiền với vé mà đồng nghiệp đưa, đến hợp tác xã cung tiêu một chuyến.
Khung cảnh hợp tác xã cung tiêu đông nghẹt, cô ở bên ngoài xếp hàng hồi lâu, khi nghe đến xà phòng cùng kem đánh răng ở bên trong đã hết hàng, thì trong lòng gấp vô cùng.
Thật vất vả đến lượt cô, cơ thể Chu Tú Tú linh hoạt chen vào trong, ánh mắt nhanh chóng đảo qua quầy hàng.
Cuối cùng, tầm mắt của cô dừng lại một góc trong quầy.
Nơi này vẫn còn đặt mấy món đồ chơi, cô thở phào một hơi.
Mấy năm nay, một phân tiền đều muốn chia đôi, người lớn yêu thương trẻ con, cũng không có mấy người chịu bỏ tiền ra mua đồ chơi cho con mình.
Chu Tú Tú cũng không nỡ.
Nhưng nhớ tới dáng vẻ ngoan ngoãn của Tiểu Niên với Tiểu Uyển, trong lòng cô lại chua xót, đi tới tủ đồ chơi, cô đi tới chỉ về phía trước: “Xe đồ chơi với con búp bê vải này, có thể lấy cho tôi nhìn một chút được không?”
Thái độ nhân viên của hợp tác xã cung tiêu rất có lệ, nhưng cũng bởi vì thấy dáng vẻ xinh đẹp gọn gàng của Chu Tú Tú, ngón tay trắng nõn chỉ vào món đồ chơi, có lẽ nghĩ cô là người có tiền, khóe miệng hơi kéo, nhẹ giọng nói: “Xe đồ chơi nhỏ có giá tám đồng tiền, búp bê thì là một tệ, không cần phiếu.”
Chu Tú Tú tính toán một chút dựa trên giá hiện tại.
Vào thời điểm hiện tại, một cục xà phòng chỉ cần hai đồng năm để mua, thì hai món đồ chơi đã gần hai tệ, thật mắc!
Nhưng nghĩ tới dáng vẻ của bọn trẻ khi nhìn thấy đồ chơi, Chu Tú Tú khẽ cắn môi: “Gói lại giúp tôi.”
Nhân viên bán hàng nhướng mày, một tay cầm xe đồ chơi nhỏ, một tay cầm búp bê vải: “Lấy cái nào?”
“Đều lấy hết.”
Người kia hơi sửng sốt, vội vàng gật đầu, lấy giấy gói lại cho cô.
Chu Tú Tú ngồi xe buýt quay về thôn, dọc theo đường đi xe cứ lắc lư, trong lòng lại dâng lên cảm giác đã trở lại chốn xưa.
DTV
Khi đợi được xe dừng lại ở cửa thôn, trước khi về nhà cô gói tiền kỹ lại, mua thêm một con gà, rồi đi về nhà mẹ đẻ.
Từ xa, mọi người đã thấy trong tay cô cầm theo con gà, tất cả mọi người đều mang vẻ mặt khiếp sợ, còn có người ngăn lại, hỏi cô muốn mang gà đi nơi nào.
Khi biết được Chu Tú Tú muốn mang gà về nhà mẹ đẻ, mọi người càng kinh ngạc đến mức tròng mắt muốn rớt ra ngoài.
Mặc dù không ở trong thôn, nhưng lại mang gà đi tặng, quả phụ Chu thật là hào phóng!
Mấy người thím trong thôn thấy cô cười không chút giả tạo nào, n.g.ự.c không khỏi có một trận chua xót, cùng là con gái gả đi như tát nước ra ngoài, lại còn có thể mang gà về nhà mẹ đẻ.
Nhưng con gái mình thì sao? Lâu lâu về nhà lại muốn đòi tiền!
Thực sự là người so với người tức chết!
Đại khái là quen tiêu tiền, nên Chu Tú Tú đối với tiền bạc không có khái niệm gì, lúc này thấy mọi người khiếp sợ như vậy, trong lòng cũng đoán được sẽ bị Miêu Lan Hương lải nhải vài câu.
Tuy nhiên, mặc dù lải nhải dong dài, nhưng cảm nhận được sự quan tâm của người khác cũng tốt, Chu Tú Tú mỉm cười, tăng nhanh bước chân đến nhà họ Chu.
Lúc này tất cả mọi người đều bận đi làm việc, mấy người lớn tuổi ở cuối thôn ngồi chỗ mát nói chuyện phiếm, bởi vậy cả một đoạn đường, Chu Tú Tú không gặp người nào. Một tay cô cầm túi hợp tác xã cung tiêu, một tay cầm gà mẹ, không để ý, nên để gà mẹ nhảy lên. Cô sợ đến mức ngồi xổm xuống, giữ gà mẹ lại.