Nghĩ đến nếu đầu bếp mới này biết ông ta có ý định muốn cưới cô, chắc sẽ về thôn đốt pháo ăn mừng, trở thành vợ của phó xưởng, là chuyện vinh hạnh cỡ nào!
Dương An Định tự tạo cho bản thân cảm giác siêu việt, khóe miệng nhịn không được giương cao lên, thấy người từ phòng bếp đi ra, mới khôi phục lại bộ dáng nghiêm túc lúc ban đầu.
Ông ta quyết định trở về hỏi thăm chuyện của nữ đầu bếp mới này một chút, miễn cho đến lúc đó cưới phải một người phụ nữ không rõ ràng về nhà.
Lúc này, Chu Tú Tú nào biết Dương An Định đã nghĩ xong ý định muốn cưới cô về, khi này cô lại chạm mặt Bùi Hi Bình, trên mặt lộ ra một nụ cười.
“Tại sao đi đâu cũng có thể gặp anh vậy?” Cô cười nhạt nói.
Bùi Hi Bình không hiểu sao có chút ngượng ngùng, ho khan một tiếng, đưa tờ đơn cầm trong tay ra: “Chủ nhiệm Lưu nói lần trước cô điền đơn nhân sự vẫn chưa đủ tỉ mỉ.”
Chu Tú Tú nhận tờ đơn, không khỏi nhìn Bùi Hi Bình lâu hơn chút.
Mấy ngày nay, cô đã nhìn ra, Bùi Hi Bình không phải công nhân ở xưởng thịt. Cô không phải là một người thích nhiều chuyện, nhưng anh giống như một nhân vật lớn ở chỗ này, ai cũng biết đến. Có người ghen tị đỏ mắt việc anh được cả nhà xưởng trưởng yêu thích, có người lấy anh làm tài liệu học theo, còn có người cử anh ra đại diện đi làm việc cho xưởng, nhìn chung lại, anh quả thật là một công nhân viên chức rất có tiếng.
Nhưng một công nhân viên chức có năng lực như vậy, lại đặc biệt tới tìm cô chỉ vì một tờ đơn viết thiếu sao? Đây cũng không phải là nhiệm vụ của anh.
Không biết vì sao, Chu Tú Tú lại cảm thấy anh đối xử với mình rất đặc biệt, không giống những người khác.
Cô lấy cây bút từ trong tay anh, đặt tờ đơn lên tường, điền vào phần chỗ trống ở tờ đơn, thuận miệng nói: “Mấy ngày trước tôi quen được hiệu trưởng Phương, bà ấy nói có thể giúp tôi, đến lúc đó tôi có thể đưa hai đứa trẻ đến đây rồi.”
Sau khi nói xong, tờ đơn cũng được điền xong, Chu Tú Tú đặt bút ký tên: “Tất cả mọi người nói tôi một mình như vậy không dễ dàng, nhưng tôi lại cảm thấy rất ổn. Nhưng vẫn cảm ơn lòng tốt của mọi người, nguyện ý cho tôi phụ một tay. Có điều vài ngày trước tôi còn nghe được một số tin đồn, nói anh vì cái bánh ú mà tôi đưa đã cãi nhau với đồng chí Tiêu…”
Bùi Hi Bình không hề nghĩ ngợi nói: “Tôi với cô ấy chỉ có quan hệ đồng nghiệp bình thường.”
Chu Tú Tú cười: “Cho dù như thế nào, tiếp xúc với tôi nhiều cũng không tốt.”
Cô nhìn ánh mắt Bùi Hi Bình, dừng lại hồi lâu, chậm rãi nói: “Đồng chí Bùi, trong khoảng thời gian này cảm ơn anh.”
Chu Tú Tú cầm tờ đơn với bút đưa cho anh.
Khóe miệng cô hiện lên một nụ cười nhạt, ánh mắt rất kiên định, toát ra vẻ nóng bỏng nhưng lại hết sức chân thành.
Bùi Hi Bình trầm mặc nhận tờ đơn với bút mà cô đưa.
Chu Tú Tú xoay người quay về phòng bếp, còn không quên xua tay nói: “Trở về đi.”
Cô cũng không phải tuổi trẻ chưa trải, sao có thể không biết được tình cảm bản thân đối với Bùi Hi Bình là loại tình cảm gì.
Khi mới bắt đầu là cảm kích, cảm thấy anh tạo cho cô một cảm giác rất an toàn, rồi đến ngày cho anh bánh ú đó, tim cô bắt đầu đập nhanh.
Người đàn ông như Bùi Hi Bình, quả thật phù hợp với tất cả điều kiện của nửa kia mà cô suy nghĩ, nhưng còn cô thì sao?
Chồng của nguyên chủ qua đời, một mình mang theo hai đứa trẻ, hộ khẩu nhà... Không phải là cô tự coi nhẹ bản thân, nhưng tất cả điều kiện đều cột chung vào một chỗ, làm cho cô không có nhiều hy vọng xa vời vào tương lai.
Còn không bằng nhân lúc tình cảm vừa mới nhú, ra tay chặt đứt, không cần suy nghĩ quá nhiều.
Chu Tú Tú nghĩ đến đây, thoải mái cười, lúc rời đi chỉ để lại một bóng lưng xinh đẹp.
Nhìn bóng lưng của cô, ánh mắt Bùi Hi Bình từ từ ảm đạm xuống.
Anh cúi đầu, nhìn tờ đơn bản thân đang siết chặt trong tay.
Chữ viết xinh đẹp, như nước chảy mây trôi, giống cảm giác mà cô tạo cho anh, dịu dàng mà tỉ mỉ, có cảm giác tương xứng, nhưng thỉnh thoảng cũng toát ra vẻ mong manh, yếu đuối đến vô cùng.
Là sự chủ động của anh làm phiền đến cô sao?
Bùi Hi Bình một lần nữa nhìn phía hướng phòng bếp, ánh mắt không rõ ý tứ.
DTV
…
Bất tri bất giác, Chu Tú Tú đã đến xưởng thịt được năm ngày.
Trước đây, cô là người làm việc tự do, lúc này lại rất nghiêm túc làm việc, cảm giác ngược lại cũng không tệ.
Trong ký túc xá có hai cô gái nhưng đều rất nhiệt tình, bình thường đều kéo cô đi dạo cửa hàng bách hóa, đối với chuyện này, thật ra Chu Tú Tú không có hứng thú lắm.
Thời đại này, quần áo ở các tiệm bách hóa lớn cũng không phải rất đẹp mắt, cao cấp một chút sẽ là váy liền được làm từ sợi tổng hợp, cô thật sự mua không nổi, chỉ nhìn cho đã thèm!