Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 118

Dương An Định nhìn chằm chằm vào Chu Tú Tú.

Người này chỉ đội mũ đầu bếp, mặc đồng phục đầu bếp, cũng không phải là quần áo đặc biệt gì, lại có thể trong nháy mắt hấp dẫn ánh mắt của mọi người.

Khuôn mặt cô trắng mịn, miệng anh đào nhỏ nhắn hồng nhạt, giơ tay nhấc chân, đều lộ ra hơi thở của một người phụ nữ trưởng thành, xinh đẹp vô cùng.

Nhưng nhìn kỹ lại, mặc dù gương mặt cô vô cùng quyến rũ, ánh mắt lại rất đơn thuần, lúc này đang dùng đôi mắt trong suốt nhìn về phía ông ta, đột nhiên, Dương An Định cảm thấy suy nghĩ của mình thật quá trớn.

“Xin chào, phó xưởng Dương.” Chu Tú Tú lễ phép chào một tiếng, cắt đứt sự im lặng của ông ta.

“Nghe nói ông có chuyện tìm tôi?”

Dương An Định bị giọng nói mềm mại này làm cho cứng cả người, ông ta híp mắt lại.

Ở kiếp trước vẻ ngoài của Chu Tú Tú rất bình thường, xuyên qua không lâu, mặc dù cô đã dần thích ứng được vẻ ngoài xinh đẹp của nguyên chủ, nhưng vẫn chưa hoàn toàn có biện pháp thích ứng ánh nhìn của người khác.

Nhất là ánh mắt của phó xưởng Dương trước mặt, mắt đầy mị sắc, cùng ánh mắt của mấy lão già trong thôn không khác nhau lắm.

Mắt Chu Tú Tú dần lạnh lại.

Dương An Định cũng coi như là một người biết điểm dừng, sau khi lấy lại tinh thần, nghiêm mặt nói: “Con bé nhà chúng tôi ăn đồ mà cô làm thì thích vô cùng. Bình thường con bé rất kén ăn, khó có được món mà con bé thích, tôi có suy nghĩ muốn theo cô học nấu ăn, để về nhà dỗ con bé ăn.”

Nói tới đây, trong lòng Dương An Định lại có ý khác: “Nếu không thì, sau khi tan làm cô tới nhà tôi nấu cơm tối, sẵn tiện chăm sóc con bé giúp tôi, cô thấy thế nào?”

Dương An Định vừa nói, vừa quan sát Chu Tú Tú từ trên xuống. Nữ đồng chí trông ưa nhìn, dáng người lại nhỏ nhắn, làm cho người ta cảm thấy mong manh như cành liễu, k*ch th*ch mong muốn bảo vệ của ông ta.

Nếu cô tới nhà phụ nấu cơm, bọn họ có thể thuận tiện tìm hiểu nhau một chút, cưới cô về nhà cũng không phải là chuyện không thể.

Nhưng không nghĩ tới, sau khi ông ta vừa dứt lời, lập tức bị Chu Tú Tú vô tình cự tuyệt.

“Thật xin lỗi, phó xưởng Dương, năng lực của tôi có hạn, chỉ chuẩn bị thức ăn cho công nhân và bọn nhỏ ở nhà trẻ đã rất mệt, tôi không còn sức lực để đến nhà anh nấu ăn. Nếu như anh cần, có thể mời bảo mẫu chuyên môn, để chăm sóc cuộc sống hằng ngày của con bé.”

Giọng Chu Tú Tú vẫn trong trẻo dễ nghe như cũ, chỉ là giọng điệu lại lãnh đạm đến mức có thể cự tuyệt người khác lại gần, nhìn sắc mặc Dương An Định ngày càng khó coi, cô vừa cười vừa nói: “Có điều phó xưởng Dương đối xử với cháu mình thật tốt, người có thể không trọng nam khinh nữ như ông thật quá ít.”

Nói như thế nào thì Dương An Định cũng là phó của một xưởng, bình thường nói một là một, có rất ít người dám trái ý anh ta. Vừa nghe những lời này của Chu Tú Tú, trong lòng liền thấy không thoải mái, chờ cô nói hết, cả người lập tức kích động.

“Đó là con gái tôi.” Dương An Định giận tái mặt: “Tôi vẫn chưa trở thành ông!”

Chu Tú Tú ngạc nhiên che miệng nói: “Đúng là nhìn không ra.” Dừng một chút, cô còn nói thêm: “Tôi nghe bên trong hình như có người gọi, tôi đi làm trước.”

Làm gì có người gọi cô? Mặc dù ông ta đã tới tuổi trung niên, nhưng lỗ tai vẫn còn tốt lắm!

Dương An Định bị chọc tức đến xanh mặt, không đợi cô mượn cớ quay về phòng bếp, liền tiến lên đi trước một bước.

Ông ta đã gần năm mươi, nhưng bởi vì hồi còn trẻ không có gì phải bận tâm, dáng người lại thon gầy, thoạt nhìn trẻ hơn vài tuổi.

Hai năm sau con gái lớn lấy chồng, ông ta với vợ mình cảm thấy cô đơn nên muốn sinh thêm một đứa.

Ý định ban đầu là muốn sinh thêm một người con trai, nhưng không nghĩ tới khi sinh ra lại là một đứa con gái.

DTV

Vốn dĩ đã quá tuổi sinh con, vợ ông ta trong lúc sinh đứa con gái này lại mắc bệnh, đợi sau khi sinh ra được đứa con này, cũng vì bệnh mà chết. Dương An Định như gặp phải đả kích, bất kể là vẻ ngoài hay tâm lý, đều già thêm vài tuổi.

Ông ta đường đường là một người đàn ông, khoảng thời gian chua xót nuôi con gái lớn lên không đề cập tới, mấy năm nay mọi người đều muốn giới thiệu đối tượng cho ông ta, nhưng ông ta đều chướng mắt tất cả.

Lớn tuổi, vẻ ngoài không đẹp, có người lại mang theo con muốn tái giá, nghe qua cảm thấy thật chướng tai.

Rốt cuộc cũng nhìn thấy một nữ đồng chí phù hợp với tất cả yêu cầu của ông ta, mặc dù Dương An Định tức cô nhanh mồm nhanh miệng, nhưng sau khi tỉnh táo nghĩ lại, chắc có lẽ mình hiểu lầm cô. Đây chỉ là một quả phụ ở nông thôn thôi, làm sao có thể lanh lẹ như thế?