Trong phòng ký túc xá còn có hai cô gái trẻ còn chưa kết hôn, khẳng định họ sẽ không có khả năng chỉ vì ba mẹ con bọn họ mà hạ thấp chất lượng cuộc sống của mình.
Lần này Chu Tú Tú gặp chuyện tương đối khó khăn.
Phương Phương trầm ngâm một lát: "Cô đừng có gấp để tôi suy nghĩ cách. Chuyện này thật ra cũng không phải không thể giải quyết được, chỉ cần lãnh đạo phía trên mở miệng một chút vậy thì nói cái gì cũng dễ dàng.
Chu Tú Tú lập tức cảm kích nói: "Cảm ơn hiệu trưởng Phương, việc này mặc kệ có được hay không tôi cũng sẽ hỗ trợ chuẩn bị bữa cơm trưa cho các bạn nhỏ ăn. Bọn nhỏ đang tuổi ăn tuổi lớn nhất định phải bồi bổ đầy đủ dinh dưỡng."
Phương Phương nhìn vẻ mặt nghiêm túc kiên quyết của cô không khỏi nở nụ cười.
Đồng chí nữ thật đúng là rất chân thành, đến chính bà ấy đáp ứng chuyện này còn chưa dám nói chắc vậy mà cô đã trực tiếp vỗ n.g.ự.c đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ.
Dù sao thì mọi người cũng đều vì muốn tốt cho tụi trẻ, cũng vì sự nhiệt tình của cô nên Phương Phương quyết định dù thế nào cũng giúp cô việc này.
...
Việc xin ở ký túc xá đơn còn khó hơn rất nhiều so với Chu Tú Tú tưởng tượng. Nghe mấy người trẻ tuổi ở trong phòng bếp nói Phương Phương vẫn luôn muốn mở miệng ra giúp cô, mệt quá sức lực.
Chu Tú Tú không biết làm gì cho Phương Phương chỉ có thể càng có lòng chuẩn bị điểm tâm cho bọn nhỏ trong nhà giữ trẻ. Ngày tháng trôi qua rồi mọi người cũng dần vui vẻ hơn.
Sáng sớm hôm nay, phó xưởng trưởng Dương ở xưởng chế biến thịt kéo con gái của mình đi tới trong sân của khu công nhân viên chức, dọc đường đi không ngừng bắt đầu xây dựng công tác tư tưởng cho con.
"Nha Nha, hôm nay con đi tới nhà trẻ phải ngoan ngoãn, trở về cha nhất định sẽ mua cho con kẹo sữa thỏ trắng nhé." Lúc Dương An Định nói lời này trong lòng lại có chút không được tự tin.
Cô bé Nha Nha này từ bé đã không có mẹ, tính cách thật sự cổ quái, động một tí là hay đòi làm ầm làm ĩ, ồn ào đến mức các cô giáo ở nhà giữ trẻ cũng không biết làm gì với con bé. Dương An Định cũng liều mạng nghĩ ra chủ ý, chốc lát sẽ đưa con bé đến nhà ông bà nội, chốc lát lại nghĩ tới đưa con bé đến nhà bà ngoại nhưng con bé vẫn không vui, một hai muốn đi theo bên cạnh cha.
Cuộc sống này quả thật cũng không dễ dàng.
Dương An Định càng nghĩ càng thiếu tự tin, sợ con gái của mình lại ở nhà giữ trẻ gây thêm phiền toái cho người ta, lại dặn dò thêm: "Chỉ cần con nghe lời, cha sẽ cố hết sức đi làm về sớm rồi đón con. Có được không?"
"Cha ơi, không cần đâu." Dương Tiểu Nha đột nhiên lắc đầu, giọng điệu nghiêm túc.
"Con rất thích nhà giữ trẻ, sau này cha không cần phải đến sớm đón con đâu, nếu không buổi chiều con sẽ không có thời gian ăn kịp điểm tâm, tất cả đều bị bạn khác đoạt lấy hết!"
Dương Tiểu Nha nói xong lại l.i.ế.m cái miệng nhỏ, dùng cái chân đầy thịt chạy về nhà giữ trẻ gần xưởng chế biến thịt.
Dương An Định nhìn theo bóng dáng của con gái mà ngây ngẩn cả người, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?
Anh ta trăm ngàn lần cũng không nghĩ ra được, trằn trọc nên đi hỏi thăm khắp nơi mới biết được hoá ra tất cả là do công lao của đầu bếp mới ở nhà giữ trẻ.
"Cô ấy làm điểm tâm rất ngon, mỗi ngày một thứ vô cùng đa dạng, mới đầu thì chỉ làm cơm trưa thôi sau này còn làm thêm cả bữa sáng, cuối cùng còn trực tiếp làm thêm cả điểm tâm buổi chiều. Mấy đứa nhỏ đều rất thích, đứa nhỏ nhà tôi mỗi ngày đều la hét muốn đi tới nhà giữ trẻ."
"Nghe nói cô ấy làm những điều này đều do lãnh đạo chỉ thị qua. Các bạn nhỏ ăn rất ít, hầu như là không ăn hết đồ ăn. Nếu như chúng nó ở nhà giữ trẻ có thể vui vẻ vậy thì đương nhiên người lớn chúng ta cũng sẽ không phải lo lắng về vấn đề điểm tâm, hơn nữa còn có thể cống hiến được thêm cho nhà máy."
"Đầu bếp này thật đúng là ghê gớm, còn trẻ như vậy mà đã trở thành quả phụ, nhưng nhìn vẻ ngoài thì cái gì cũng đều không thể nhận ra, đúng là có thể chỉnh đốn bản thân rất tốt."
DTV
Dương An Định nghe thấy cũng sửng sốt, nghĩ đến biển hiện của con gái mình thời gian trước so với sáng nay hoàn toàn đối lập, trong lòng lại hạ quyết tâm.
Anh ta muốn đi gặp cô để thử xem có thể học hỏi một chút từ cô hay không, sau này còn có thể tự cải thiện đồ ăn cho con gái.
Dương An Định nghĩ như vậy lập tức đi tới nhà ăn.
Vốn tưởng rằng đi tới nhà bếp sẽ gặp được một đồng chí nữ có dáng người tráng kiện nhưng không nghĩ tới khoảnh khắc nhìn thấy Chu Tú Tú, ánh mắt anh ta chỉ biết nhìn thẳng tắp.
Quả… quả phụ này đẹp như vậy!
Nếu cô có thể làm mẹ kế của Nha Nha, vậy về sau anh ta cũng sẽ không phải sợ không có ai có thể trị được con gái mình.