Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 114

Lúc nãy chỉ muốn đến xem cô như thế nào, nếu thật sự bị bắt nạt, vậy anh sẽ không để yên. Nhưng không ngờ, dù cô bị bắt nạt nhưng cả người cô vẫn như cũ, hơn nữa vẻ mặt kia cũng không phải là nhẫn nhục chịu đựng cùng gượng ép sau khi bị người khác dẫm nát dưới chân, mà là cô thật sự không quan tâm.

Nhưng nhìn kỹ một chút, lại phát hiện không phải chuyện gì cô cũng không để ý.

Ít nhất lúc nghe nói cha mẹ Tiêu Tiểu Phượng rất yêu thương cô ta, trên mặt cô lộ ra một chút cô đơn.

Một chút mất mát này, lại xen lẫn một chút ngưỡng mộ lại khao khát, nhìn thấy trong lòng rất khó chịu.

Bùi Hi Bình lại hướng vào bên trong nhìn cô.

Lúc này, cũng không biết mọi người nói cái gì, chọc cô cười cong mắt.

Đôi mắt trong veo đó rất thuần khiết, khiến người ta bất giác nương theo ý cười trong mắt cô mà buông bỏ gánh nặng trong lòng.

Lòng Bùi Hi Bình mềm nhũn.



Trời dần tối đi, Chu Tú Tú bảo mọi người rời đi, mình thì ở lại gói bánh ú.

Thực ra gói bánh ú không phải chuyện vất vả gì, chủ yếu là tốn một chút thời gian, không cần phải để mọi người giúp đỡ. Cô đã kêu Nhiếp Quốc Phong giải quyết chuyện cúp điện sau sáu giờ tối rồi, lúc này trong khu sơ chế sáng trưng, cô ở một mình cũng an nhàn.

Ngâm gạo nếp phải ngâm một đêm, Chu Tú Tú rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, sau khi chuẩn bị nhân thịt gói bánh ú theo yêu cầu của Tiêu Tiểu Phượng xong, thì muốn ra ngoài đi dạo.

Nhà máy chế biến thịt rất lớn, buổi tối người đều tản đi rồi, không khí trong lành. Bây giờ vẫn còn sớm, Chu Tú Tú dạo qua dạo lại, bất giác nhớ đến Tiểu Niên và Tiểu Uyển.

Cũng không biết hai đứa nhỏ đó như thế nào rồi.

Bình thường buổi tối đi ngủ, cô ngủ cùng bọn nhỏ, hai đứa con còn muốn nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, chui vào lòng cô, sợ cô chạy mất.

Bây giờ trong một thời gian ngắn cô không thể quay về, cũng không biết bọn nhỏ có sợ không.

Chu Tú Tú đi thong thả chậm rãi, trong đầu quanh quẩn chi tiết ở chung với bọn nhỏ mấy ngày trước, trên mặt bất giác hiện lên ý cười.

Ý cười còn chưa thu lại, cô quay đầu, nhìn thấy Bùi Hi Bình đi về phía mình.

“Sao anh lại đến đây?” Chu Tú Tú cười hỏi.

“Nghe nói cô muốn làm bánh ú, định đến xin một cái.”


Trải qua chuyện lần trước, Bùi Hi Bình đã biết cô sợ tối, anh lo lắng cô ở lại khu sơ chế một mình sẽ gặp chuyện gì đó, nên nghĩ mãi, vẫn đến giúp đỡ cô.


Nhưng không ngờ người đến khu sơ chế rồi, cô lại không ở đó. Lúc này cô đang tản bộ trong nhà máy chế biến thịt, thường hay dừng lại, đùa nghịch hoa cỏ, lại chọc con ch.ó bác gác cổng nuôi, trông rất tự tại.

DTV

Theo tính cách của cô, tuyệt đối sẽ không để mình rơi vào nỗi lo lắng một lần nữa, anh đã nghĩ nhiều rồi.

“Xin bánh ú?” Chu Tú Tú nghiêng đầu, chỉ chốc lát sau bật cười.

Người đàn ông này trông lạnh lùng, không ngờ lại còn ham ăn?

Cô cười rất thoải mái, mắt cong lên, dưới ánh trăng sáng, khiến người ta cảm thấy giống như tất cả những phòng bị cùng mệt mỏi đều bị quét sạch, chiếm lấy lấy sự thoải mái giống như trút được gánh nặng.

Sau đó, Chu Tú Tú vẫn dẫn anh cùng về khu sơ chế.

Một đêm này, bọn họ nói rất nhiều, đợi đến khi trời tờ mờ sáng, cô mới bắt đầu động tay gói bánh ú.

Tay nghề cô rất tốt, gạo nếp và nhân thịt hợp lại một chỗ, gói gọn trong gạo nếp. Bùi Hi Bình giúp cô đốt than, đặt mười hai cái bánh vào nồi, hấp một lúc, đã tỏa ra mùi thơm.

Chu Tú Tú xuyên đến đây không có tình cảm cũng không thân thiết với người nhà bác cả, những ngày lễ truyền thống đều là một mình ngồi nhà xem kịch, nên mặc kệ là chè trôi nước bánh trung thu hay bánh ú, cô không ăn được bao nhiêu. Nhưng hôm nay, vì có người cùng cô chia sẻ, cô cũng bắt đầu mong chờ mùi vị của bánh ú này.

Dự đoán thời gian gần được rồi, Chu Tú Tú mở nắp nồi.

Đợi sau khi nguội hẳn, hai người mỗi người một cái bánh ú, ngồi xếp bằng trên mặt đất sau khu sơ chế.

Gạo nếp vừa chín tới, lúc vào miệng không bị dính, độ mềm vừa phải. Hạt gạo trong suốt khiến người ta thèm ăn, cắn một miếng, mang theo mùi vị của thịt sớm đã ngấm mùi vị của lá dong, Chu Tú Tú và Bùi Hi Bình ăn rất thỏa mãn.

“Chúng ta thế này là đang ăn khuya ư?” Chu Tú Tú cười nói.

“Chắc là cơm sáng.” Bùi Hi Bình ngẩng đầu, chỉ lên cửa sổ trên mái nhà.

Ánh trăng đã dần tản đi, ánh mặt trời xua tan mây, thời tiết rất tốt.

Chu Tú Tú quay mặt, đối diện với tầm mắt anh, khóe miệng hai người đều cong lên.

Cũng không biết trôi qua bao lâu, cô cảm thấy nhịp tim mình không ổn định, hốt hoảng né tránh ánh mắt anh, xoa xoa mũi: “Thời gian không còn sớm, thừa dịp còn chưa vào làm, anh về nhà ngủ hai tiếng đi?”

Nhìn gò má cô thoáng ửng đỏ, ánh mắt của Bùi Hi Bình trở nên dịu dàng.

Anh mỉm cười gật đầu: “Được.”