Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 113

[Tuyên bố nhiệm vụ thứ sáu: Chấp nhận bị làm khó dễ, làm ra mười cái bánh ú thơm ngọt mềm dẻo trong thời gian một đêm.]

[Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, vấn đề ký chủ đang quan tâm nhất sẽ được giải quyết, muốn gì được nấy.]

Nhiệm vụ này vốn không tính là không thể hoàn thành, chỉ cần tốn chút thời gian, làm mười cái bánh ú có gì khó khăn đâu? Tiêu Tiểu Phượng có ý làm khó dễ, là cho rằng Chu Tú Tú bận rộn cả ngày, chắc chắn sẽ quay về kí túc xá nghỉ ngơi.

Nhưng trên thực tế, trước khi Chu Tú Tú xuyên đến là một con cú đêm.

Chẳng phải là ngủ muộn chút thôi sao? Sau khi nhiệm vụ hoàn thành, còn có thể muốn gì được nấy nha!

Suy nghĩ trong lòng Chu Tú Tú rất nhiều, trong chốc lát không biết phần thưởng của hệ thống sẽ là cái gì, nhưng xem ra hệ thống này dường như đã lên cấp rồi, biết cô bây giờ không cần lương thực, lập tức đổi phần thưởng, cô cảm thấy còn rất hiểu lòng người.

“Có thể.” Chu Tú Tú bình thản nói: “Cô về đi, sáng sớm ngày mai, tôi sẽ làm xong mười cái bánh ú.”

Tiêu Tiểu Phượng và Chu Tú Tú giao chiến trực diện mấy lần, nhìn ra được người này cũng không phải người dễ bị bắt nạt gì, vốn muốn nhằm vào cô mấy lần, để cô biết khó mà lui, nhưng không ngờ người ta đã nghênh chiến trực diện.

“Bây giờ trời sắp tối rồi, cô chắc chắn chứ?” Tiêu Tiểu Phượng khoanh tay, lạnh lùng nói.

“Cô không cần nói khoác?”

Chu Tú Tú liếc cô ta, đi đến nói với Vương Tiểu Mai: “Làm phiền chuẩn bị giúp tôi một ít lá dong và gạo nếp.”

Vương Tiểu Mai nhẹ nhàng đáp lời: “Không thành vấn đề!”

Tiêu Tiểu Phượng lấy lông gà làm thẻ lệnh, ỷ vào thân phận con gái xưởng trưởng của mình, quả thực khiến Chu Tú Tú không có cách nào từ chối mình được. Nhưng không biết vì sao, lúc đi ra khỏi khu sơ chế, trong lòng cô ta vẫn không dễ chịu.

Cái cô ta muốn là dáng vẻ Chu Tú Tú cúi đầu khom lưng, căn bản không muốn nhìn đối phương tự tin như vậy.

Tiêu Tiểu Phượng tức giận, dáng vẻ phân tâm, nhưng không ngờ còn chưa đi được mấy bước, đúng lúc nghe thấy một loạt tiếng bước chân vững vàng.

DTV

Ngẩng đầu lên, chạm vào ánh mắt sâu xa của Bùi Hi Bình.



Anh nhìn cô ta, lại nhìn cánh cửa khu sơ chế sau lưng cô ta, ánh mắt sa sầm xuống.

Rõ ràng cô ta không có làm chuyện tàn nhẫn nào cả, nhưng anh lại mang vẻ mặt như đang hỏi tội! Trong lòng Tiêu Tiểu Phượng oan ức, không nói câu nào, chạy ngang qua người anh.

Bùi Hi Bình đi qua khu sơ chế, có hơi lo lắng, nhìn chằm chằm vào bên trong.

Chu Tú Tú đang bận rộn.

Bây giờ sắp đến thời gian tan làm, bình thường vào lúc này, đầu bếp Ngô đã phủi m.ô.n.g đi về từ lâu rồi. Nhưng Chu Tú Tú không giống vậy, cô đang cùng các đồng chí kiểm kê nguyên liệu, xếp mấy đĩa đồ ăn trước đó chưa lấy hết, rồi gọi thím phụ trách việc vệ sinh đến ăn cơm cùng. Mọi người ngồi xuống tận hưởng bữa tối, anh một câu tôi một câu, trong khu sơ chế trước giờ chưa từng sôi nổi như vậy.

“Tú Tú, tôi chưa từng gói bánh ú, nhưng trước đây từng nhìn thấy mẹ gói. Nghe nói phải ngâm gạo nếp trước đó một ngày, vô cùng tốn thời gian và công sức.” Vương Tiểu Mai vừa ăn bánh bao vừa nói.

“Muốn ăn bánh ú sao không chịu nói sớm? Tôi thấy tám mươi phần trăm là cô ta cố ý, có cần nói với xưởng trưởng Tiêu không?” Nhiếp Quốc Phong bất bình.

“Ai đi nói với xưởng trưởng Tiêu? Anh hay tôi?” Có người chế nhạo một câu.

Trong thời gian ngắn, mọi người đều im lặng.

Ai cũng biết người này là con gái cưng có tiếng của xưởng trưởng Tiêu. Nghe nói trước kia cơ thể của ông ta và vợ không tốt, cầu con nhiều năm nhưng không thành, mà Tiêu Tiểu Phượng là lúc bọn họ không còn ôm hy vọng thì tới.

Đứa bé này, khiến hai người bọ họ già rồi mới sinh được con gái, cũng khiến xưởng trưởng Tiêu và chủ nhiệm Vương yêu thương cô ta đến tận xương tủy, vậy nên mới nuôi dưỡng tính khí kiêu căng coi trời bằng vung của cô ta.

“Có cha mẹ tốt như vậy, rất may mắn.” Chu Tú Tú nói thật lòng.

Chu Tú Tú rất bất mãn với Tiêu Tiểu Phượng, nhưng cũng ngưỡng mộ cô ta được nâng niu trong lòng bàn tay từ nhỏ đến lớn. Dù nói Tiêu Tiểu Phượng cứ liên tục gây phiền phức cho cô, nhưng xem ra, giữa các cô hoàn toàn không có mâu thuẫn gì không thể hóa giải. Dựa vào nguyên tắc nhiều một chuyện thì thà bớt một chuyện, Chu Tú Tú quyết định cách cô ta xa một chút.

Vì sự cảm khái của Chu Tú Tú, mọi người lần lượt nói ra những chuyện liên quan đến xưởng trưởng và vợ xưởng trưởng yêu thương con gái như thế nào mà mình biết.

Chu Tú Tú yên lặng lắng nghe, không lên tiếng.

Mà ở ngoài khu sơ chế, bước chân của Bùi Hi Bình giống như bị đóng đinh tại chỗ, chậm chạp không di chuyển.