Chu Tú Tú thu dọn bếp sau lưng, cho đến khi nghe thấy tiếng bước chân của anh càng lúc càng xa, mới dừng động tác trong tay.
Bánh ú nhân thịt nhỏ như vậy, anh cũng không ăn hết.
Dường như anh không thích ăn bánh ú.
Nhưng đã như vậy, sao còn muốn qua đây? Chẳng lẽ là lo lắng cô ở khu sơ chế một mình sẽ sợ ư?
Chu Tú Tú ra sức lắc đầu.
Lại quay đầu nhìn anh, Chu Tú Tú mím môi, trong lòng dâng lên một tình cảm kỳ lạ.
Tiêu Tiểu Phượng đúng giờ đúng giấc đi đến khu sơ chế của nhà ăn.
Chu Tú Tú mặc quần áo đầu bếp, toàn bộ mái tóc dài được búi gọn vào trong mũ đầu bếp, mặt vừa trắng vừa mềm, đáy mắt cùng không có quầng thâm nào.
Vốn tưởng rằng Chu Tú Tú không có cách nào hoàn thành nhiệm vụ, nhưng không ngờ, người ta chẳng những làm rất tốt, mà trên mặt còn không mệt mỏi.
Đúng là làm người ta giận sôi m.á.u mà.
“Đồng chí Tiêu, bánh ú cô cần.” Chu Tú Tú lấy giỏ đan nhỏ hôm qua mình tiện tay làm, đựng đầy bánh ú, đưa đến trước mặt cô ta.
Lá dong rất xanh, gói rất khéo, bên trong nhìn như phình ra. Cho dù không muốn thừa nhận, nhưng Tiêu Tiểu Phượng cho rằng, nhìn thấy bánh ú này, con sâu trong bụng cô ta cũng muốn ăn.
Tiêu Tiểu Phượng nhận bánh ú, lạnh lùng liếc cô, quay đầu rời đi.
Trở lại phòng làm việc, trong lòng Tiêu Tiểu Phượng vẫn còn có chút không thoải mái. Cô ta không rõ vì sao mỗi lần mà cô ta muốn làm khó dễ Chu Tú Tú nhưng đối phương lại luôn có thể giải quyết được. Hơn nữa, cô chỉ là một người phụ nữ nông thôn bình thường như vậy cô ta nên dễ dàng giải quyết cô mới đúng.
Nhưng mỗi khi tới cuối cùng, Chu Tú Tú không những không chịu bất kỳ thương tổn gì mà ngược lại còn có thể phát huy hết mức có thể.
Giống như cô sinh ra để trở thành tiêu điểm của mọi người.
Như hiện tại vậy.
"Tiểu Phượng, bánh ú của cô mùi thơm quá, vừa nhìn đã biết là ngon rồi. Có thể cho tôi nếm một cái không?"
"Tôi cũng muốn ăn! Thật sự không nghĩ tới đã qua Tết Đoan Ngọ rồi còn có thể được ăn bánh ú!"
"Cho tôi nếm thử một cái được không? Cùng lắm thì sáng sớm mai tôi xếp hàng mua bánh quẩy đổi cho cô!"
Mọi người nói chuyện náo nhiệt vô cùng, đôi mắt của một đám người họ đều tỏa ánh sáng, duỗi tay ra muốn lấy chiếc bánh ở bên trong sọt của Tiêu Tiểu Phượng.
Trong lòng Tiêu Tiểu Phượng bực bội, chụp lấy tay bọn họ: "Đi đi đi, tự mình đi mà mua!"
Người này tính tình ngang bướng mọi người đã sớm quen, hơn nữa cô ta còn là con gái của xưởng trưởng, không nể hoà thượng cũng phải nể mặt Phật, vì thế mấy đồng chí bị cô ta đẩy tay ra tuy rằng thấy không thoải mái nhưng vẫn cười vui tươi hớn hở.
"Tiểu Phượng cô thế này là không đúng rồi, không phải ở đại hội lãnh đạo đã nói rồi sao, nhóm công nhân đều là người một nhà, đối đãi với các đồng chí đều phải bình đẳng! Sao cô lại chỉ đưa bánh ú cho mỗi Hi Bình ăn còn chúng tôi lại không có chứ?"
Ăn ăn ăn, bọn họ lúc nào cũng như mấy con ma c.h.ế.t đói, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến đồ ăn!
Trong lòng Tiêu Tiểu Phượng đã trợn trắng mắt, nhưng đột nhiên lại sửng sốt hoài nghi nâng mắt lên: "Anh Hi Bình?"
"Đúng vậy, vừa rồi tôi đã thấy rồi, chỗ ngồi của anh Hi Bình của cô cũng có cả lá bánh ú đấy thôi!" Người trẻ tuổi lại bỡn cợt: "Tết Đoan Ngọ cũng đã qua rồi bây giờ có muốn dùng tiền mua bánh ú cũng không thể tìm được, cô đừng nói là bánh ú của Hi Bình không phải do cô đưa nhé."
Vẻ mặt Tiêu Tiêu Phương cứng đờ, cô ta cúi đầu đếm số bánh ú trong sọt của mình.
Không thừa không thiếu vừa vặn mười cái.
Cô ta thật sự không nghĩ tới Chu Tú Tú đáng c.h.ế.t đó vậy mà còn dám để lại một cái.
Người này quả nhiên không phải là người phụ nữ quê mùa thành thật, cô ta băn khoăn không sai, ánh mắt Tiêu Tiểu Phượng dần dần lạnh lẽo.
"Ai da, các cô đừng có nhớ thương bánh ú nữa! Bánh ú của Tiểu Phượng muốn cho ai thì cho!"
"Đúng vậy, Hi Bình so với chúng ta không giống nhau."
"Đồng chí Bùi cao lớn đẹp trai, năng lực công tác lại mạnh, ngay cả hội nghị lần trước cũng được toàn lãnh đạo điểm danh khen ngợi, chúng ta sao có thể so với cậu ấy được đúng không?"
"Nếu Tiểu Phượng muốn đưa toàn bộ cái sọt bánh ú này cho cậu ấy thì chúng ta cũng chẳng quản được, không có phúc thì dẹp đi!"
Mấy đồng nghiệp mở miệng ra là thấy chua nhưng lời nói lại rất đúng thực tế.
Tiêu Tiểu Phượng trẻ tuổi xinh đẹp cũng có công việc tốt, cô ta còn có cha mẹ tốt, tuy tính cách có kiêu căng một chút nhưng khuyết điểm không che lấp được ưu điểm, dù sao thì người đàn ông nào chưa lập gia đình mà không có ấn tượng tốt với cô ta chứ? Nhưng có cảm tình cũng vô dụng, Tiêu Tiểu Phượng cũng chỉ yêu sâu sắc một mình Bùi Hi Bình!
Mỗi khi Bùi Hi Bình xuất hiện, tròng mắt của cô ta rất mau chỉ dừng lại trên người anh, khuôn mặt nhỏ xinh đẹp nổi lên một tầng ửng đỏ làm cho người ta muốn làm lơ cũng cảm thấy khó.
DTV