Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, thật khó có thể tưởng tượng được cô đã là người mẹ có hai con.
“Được, tôi dẫn cô đi làm thủ tục.” Bùi Hi Bình nói.
Nhưng vào lúc này, từ xa truyền đến một giọng nói vừa lanh lảnh vừa kiêu căng truyền đến: “Làm thủ tục nhận việc? Cô có đem thư giới thiệu không?”
Tiêu Tiểu Phượng đứng ở đằng kia, hếch cằm, trên mặt đầy vẻ khôn ngoan.
Nhà máy chế biến thịt là đơn vị quốc doanh chính quy, nếu muốn làm thủ tục nhận chức, đương nhiên cần thư giới thiệu.
Tiêu Tiểu Phượng biết Chu Tú Tú là phụ nữ nông thôn, nên cái gì cũng không biết, lúc này nếu có thể chậm trễ được mấy ngày thì mấy ngày, nếu có thể đuổi cô trước khi cô thành công nhân chính thức, dù cha mẹ tức giận, nhưng cũng không trách móc nhiều.
Nhưng không ngờ, vẻ mặt, ánh mắt kiêu ngạo của cô ta còn chưa duy trì được bao lâu, Chu Tú Tú đã cúi đầu, lấy gì đó từ trong túi ra.
Cũng không biết tìm bao lâu, Chu Tú Tú thật sự lấy một tờ giấy nhăn nhúm từ trong đó ra.
Thư giới thiệu này là lúc ra ở riêng phải chia hộ khẩu, Chu Tú Tú nhân tiện mang đến nhờ bí thư thôn làm giúp, giống y như chứng minh nhân dân ở đời sau, luôn mang theo bên người.
Không ngờ lúc này còn có thể dùng đến.
“Thư giới thiệu.” Chu Tú Tú tiến lên phía trước, ánh mắt Tiêu Tiểu Phượng sửng sốt.
Cả người Tiêu Tiểu Phượng sững sờ, muốn đoạt lấy tờ giấy trước mặt, không ngờ Chu Tú Tú cười khẩy một tiếng, lập tức thu về.
“Tôi không đưa cho cô, nếu để cô xé đi thì phải làm sao?” Chu Tú Tú ngây thơ nói.
Bùi Hi Bình vẫn đứng bên cạnh, lặng im không nói, Tiêu Tiểu Phượng bị dáng vẻ phòng ngừa tiểu nhân của cô làm cho tức giận đến mức mặt trắng bệch.
“Tôi xé giấy giới thiệu của cô làm gì?” Tiêu Tiểu Phượng khô khan nói.
Chu Tú Tú nhìn Bùi Hi Bình, rồi cười ngọt ngào với Tiêu Tiểu Phượng: “Tôi không biết nữa, dù sao ngày trước cô nhốt tôi trong bếp, cũng là vô duyên vô cớ.”
Nói xong, cô trực tiếp tự mình kết thúc chủ đề này, nói với Bùi Hi Bình: “Đồng chí Bùi, có thể làm phiền anh dẫn tôi đến phòng nhân sự làm thủ tục không?”
“Có thể.” Bùi Hi Bình dẫn Chu Tú Tú đi, xoay người rời khỏi.
Tiêu Tiểu Phượng không dám tin nhìn bóng lưng hai người họ, hai mắt trợn tròn.
Cũng không biết qua bao lâu, cô ta mới khôi phục tinh thần: “Tôi không có nhốt cô vào nhà bếp! Là cửa nhà bếp bị hỏng!”
Nhưng, đáp lại cô ta là tiếng vang trống trải trên hành lang.
Trước khi xuyên đến, Chu Tú Tú từng đi làm thủ tục ở các bộ phận không ít lần, vốn tưởng giải quyết thủ tục nhận việc này sẽ vô cùng rườm rà. Nhưng không ngờ người ta chỉ đưa cho cô một bảng kê khai, để cô ngồi đó điền.
Chu Tú Tú kéo ghế, sau khi ngồi xuống, cầm bút lên, nhìn các điều khoản có trên bản kê khai.
Trong này cần điền toàn bộ tư liệu cá nhân, nguyên chủ không giữ cho cô nhiều thông tin lắm, vì thế cô vắt hết óc, kết hợp với tình tiết trước đây đọc trong quyển tiểu thuyết thời đại này, mới có thể nhớ ra tư liệu cơ bản ít ỏi của nguyên chủ.
DTV
“Có phải…” Bùi Hi Bình nhìn dáng vẻ chán nản của Chu Tú Tú, kéo một cái ghế ngồi đối diện cô, thấp giọng nói: “Có phải không biết chữ không? Tôi có thể viết giúp cô.”
Chú Tú Tú còn chưa mở bút, cắm bút dưới cằm, nghe thấy lời anh, lập tức ngẩng đầu.
Cửa sổ trong văn phòng mở ra, ánh mặt trời ngoài cửa sổ rất đẹp, bị bóng dáng to lớn của Bùi Hi Bình che chắn hết. Ngược với ánh sáng, mặt mày anh vẫn rõ nét như cũ, lúc hơi nghiêng đầu giúp cô nhìn chữ trên bản kê khai, hàng mi dày buông xuống, một bóng mờ phủ dưới mí mắt anh.
Lại kết hợp với giọng nói dịu dàng của anh, dường như sự sắc bén và lạnh lùng trên người anh phút chốc được thu lại, hơn thế nữa là cảm giác an toàn đáng tin cậy.
“Chỗ này điền tên, em biết viết tên mình không?” Vì giữ thể diện của cô, Bùi Hi Bình cố tình đè thấp giọng.
Giọng nói được đè thấp hết cỡ lại mang theo chút khàn khàn, rất dễ nghe, thấy cô không nhúc nhích, anh lấy giấy bút khác từ phía bên cạnh, “sột soạt” viết tên cô xuống.
Kiểu chữ của anh vừa mạnh mẽ, còn lộ ra một chút ngang ngược, khớp xương ngón tay rõ ràng nhẹ nhàng đẩy tờ giấy đến: “Ba chữ này là Chu Tú Tú, tên của em.”
Chu Tú Tú sững sờ, mím môi theo bản năng.
Xuyên đến nơi này, thân phận không phải của cô, vẻ ngoài không phải của cô, hai đứa con cũng không phải con cô. Có lúc tỉnh giấc, cô luôn cảm thấy đều là hư vô mờ mịt, không phải hiện thực.
Nhưng bây giờ, nghe thấy anh dùng ngữ điệu như vậy gọi tên mình, lòng Chu Tú Tú giống như đột nhiên bình tĩnh lại.
Tay nghề là của cô, tên cũng là của cô, sau khi vào nhà máy chế biến thịt, cô vì bản thân mà sống.
Thấy cô vẫn không nói chuyện, cuối cùng Bùi Hi Bình cũng nâng mắt, đối mắt với cô.
“Được, tôi dẫn cô đi làm thủ tục.” Bùi Hi Bình nói.
Nhưng vào lúc này, từ xa truyền đến một giọng nói vừa lanh lảnh vừa kiêu căng truyền đến: “Làm thủ tục nhận việc? Cô có đem thư giới thiệu không?”
Tiêu Tiểu Phượng đứng ở đằng kia, hếch cằm, trên mặt đầy vẻ khôn ngoan.
Nhà máy chế biến thịt là đơn vị quốc doanh chính quy, nếu muốn làm thủ tục nhận chức, đương nhiên cần thư giới thiệu.
Tiêu Tiểu Phượng biết Chu Tú Tú là phụ nữ nông thôn, nên cái gì cũng không biết, lúc này nếu có thể chậm trễ được mấy ngày thì mấy ngày, nếu có thể đuổi cô trước khi cô thành công nhân chính thức, dù cha mẹ tức giận, nhưng cũng không trách móc nhiều.
Nhưng không ngờ, vẻ mặt, ánh mắt kiêu ngạo của cô ta còn chưa duy trì được bao lâu, Chu Tú Tú đã cúi đầu, lấy gì đó từ trong túi ra.
Cũng không biết tìm bao lâu, Chu Tú Tú thật sự lấy một tờ giấy nhăn nhúm từ trong đó ra.
Thư giới thiệu này là lúc ra ở riêng phải chia hộ khẩu, Chu Tú Tú nhân tiện mang đến nhờ bí thư thôn làm giúp, giống y như chứng minh nhân dân ở đời sau, luôn mang theo bên người.
Không ngờ lúc này còn có thể dùng đến.
“Thư giới thiệu.” Chu Tú Tú tiến lên phía trước, ánh mắt Tiêu Tiểu Phượng sửng sốt.
Cả người Tiêu Tiểu Phượng sững sờ, muốn đoạt lấy tờ giấy trước mặt, không ngờ Chu Tú Tú cười khẩy một tiếng, lập tức thu về.
“Tôi không đưa cho cô, nếu để cô xé đi thì phải làm sao?” Chu Tú Tú ngây thơ nói.
Bùi Hi Bình vẫn đứng bên cạnh, lặng im không nói, Tiêu Tiểu Phượng bị dáng vẻ phòng ngừa tiểu nhân của cô làm cho tức giận đến mức mặt trắng bệch.
“Tôi xé giấy giới thiệu của cô làm gì?” Tiêu Tiểu Phượng khô khan nói.
Chu Tú Tú nhìn Bùi Hi Bình, rồi cười ngọt ngào với Tiêu Tiểu Phượng: “Tôi không biết nữa, dù sao ngày trước cô nhốt tôi trong bếp, cũng là vô duyên vô cớ.”
Nói xong, cô trực tiếp tự mình kết thúc chủ đề này, nói với Bùi Hi Bình: “Đồng chí Bùi, có thể làm phiền anh dẫn tôi đến phòng nhân sự làm thủ tục không?”
“Có thể.” Bùi Hi Bình dẫn Chu Tú Tú đi, xoay người rời khỏi.
Tiêu Tiểu Phượng không dám tin nhìn bóng lưng hai người họ, hai mắt trợn tròn.
Cũng không biết qua bao lâu, cô ta mới khôi phục tinh thần: “Tôi không có nhốt cô vào nhà bếp! Là cửa nhà bếp bị hỏng!”
Nhưng, đáp lại cô ta là tiếng vang trống trải trên hành lang.
Trước khi xuyên đến, Chu Tú Tú từng đi làm thủ tục ở các bộ phận không ít lần, vốn tưởng giải quyết thủ tục nhận việc này sẽ vô cùng rườm rà. Nhưng không ngờ người ta chỉ đưa cho cô một bảng kê khai, để cô ngồi đó điền.
Chu Tú Tú kéo ghế, sau khi ngồi xuống, cầm bút lên, nhìn các điều khoản có trên bản kê khai.
Trong này cần điền toàn bộ tư liệu cá nhân, nguyên chủ không giữ cho cô nhiều thông tin lắm, vì thế cô vắt hết óc, kết hợp với tình tiết trước đây đọc trong quyển tiểu thuyết thời đại này, mới có thể nhớ ra tư liệu cơ bản ít ỏi của nguyên chủ.
DTV
“Có phải…” Bùi Hi Bình nhìn dáng vẻ chán nản của Chu Tú Tú, kéo một cái ghế ngồi đối diện cô, thấp giọng nói: “Có phải không biết chữ không? Tôi có thể viết giúp cô.”
Chú Tú Tú còn chưa mở bút, cắm bút dưới cằm, nghe thấy lời anh, lập tức ngẩng đầu.
Cửa sổ trong văn phòng mở ra, ánh mặt trời ngoài cửa sổ rất đẹp, bị bóng dáng to lớn của Bùi Hi Bình che chắn hết. Ngược với ánh sáng, mặt mày anh vẫn rõ nét như cũ, lúc hơi nghiêng đầu giúp cô nhìn chữ trên bản kê khai, hàng mi dày buông xuống, một bóng mờ phủ dưới mí mắt anh.
Lại kết hợp với giọng nói dịu dàng của anh, dường như sự sắc bén và lạnh lùng trên người anh phút chốc được thu lại, hơn thế nữa là cảm giác an toàn đáng tin cậy.
“Chỗ này điền tên, em biết viết tên mình không?” Vì giữ thể diện của cô, Bùi Hi Bình cố tình đè thấp giọng.
Giọng nói được đè thấp hết cỡ lại mang theo chút khàn khàn, rất dễ nghe, thấy cô không nhúc nhích, anh lấy giấy bút khác từ phía bên cạnh, “sột soạt” viết tên cô xuống.
Kiểu chữ của anh vừa mạnh mẽ, còn lộ ra một chút ngang ngược, khớp xương ngón tay rõ ràng nhẹ nhàng đẩy tờ giấy đến: “Ba chữ này là Chu Tú Tú, tên của em.”
Chu Tú Tú sững sờ, mím môi theo bản năng.
Xuyên đến nơi này, thân phận không phải của cô, vẻ ngoài không phải của cô, hai đứa con cũng không phải con cô. Có lúc tỉnh giấc, cô luôn cảm thấy đều là hư vô mờ mịt, không phải hiện thực.
Nhưng bây giờ, nghe thấy anh dùng ngữ điệu như vậy gọi tên mình, lòng Chu Tú Tú giống như đột nhiên bình tĩnh lại.
Tay nghề là của cô, tên cũng là của cô, sau khi vào nhà máy chế biến thịt, cô vì bản thân mà sống.
Thấy cô vẫn không nói chuyện, cuối cùng Bùi Hi Bình cũng nâng mắt, đối mắt với cô.