Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 109

“Hôm nay mưa một trận lớn, nhà chúng tôi dột nước rồi, không thể ở được. Vừa nãy đã gửi hai đứa nhỏ về nhà bà ngoại rồi, để bọn họ chăm sóc một khoảng thời gian.” Chu Tú Tú cười nói.

“Đúng lúc gửi hai đứa con về, thì gặp được anh ở đầu thôn. Vốn còn nghĩ cũng không biết nên giải quyết căn nhà đó như thế nào, bây giờ tốt rồi, tạm thời tránh được một kiếp.”

Bùi Hi Bình không quay đầu, nhưng có thể nghe thấy ngữ điệu cô phát ra rất nhẹ nhõm.

Một trận mưa lớn có thể làm nhà cô không còn cách nào ở được, xem ra điều kiện sống của cô rất kém. Nhưng dù vậy, trong lời nói của cô cũng không có ý tứ oán trách nào, hơn nữa còn mang theo vài phần chế giễu, ý cười lại vô cùng thoải mái.

Bất giác, ánh mắt của Bùi Hi Bình trở nên vô cùng dịu dàng.

“Đúng rồi, anh chỉ nhìn thấy một mình Tiểu Uyển, sao biết tôi có hai đứa con?” Chu Tú Tú nhớ đến gì đó, buồn bực nói: “Trước đây tôi từng nói qua rồi sao?”

Bùi Hi Bình sửng sốt.

Lúc cô đang cho rằng sẽ không nhận được đáp án, đột nhiên nghe thấy anh thấp giọng nói: “Bời vì muốn làm thủ tục nhậm chức cho cô, nhân viên trong đơn vị đã buột miệng nói mấy câu, vô tình mạo phạm việc cá nhân của cô, thật xin lỗi.”

Chu Tú Tú cười: “Vậy người nhân viên đó có nói tôi là góa phụ không? Đó là sự thật, không có gì phải xin lỗi.”

Dù là thời đại nào, một đồng chí nữ độc thân mang theo hai đứa con kiếm sống, nghe rất đáng thương. Chu Tú Tú chỉ khoát tay, dùng giọng điệu không có việc gì để nói câu này, dáng vẻ trong sáng vô tư.

Chẳng biết tại sao, giờ phút này, Bùi Hi Bình rất muốn quay đầu nhìn cô.

Anh chỉ cảm thấy đồng chí nữ này, còn kiên định dũng cảm hơn so với tưởng tượng của anh, đồng thời cũng khiến người ta thương tiếc.

Còn bên kia, biết được chuyện Chu Tú Tú chạy lên thành phố làm công nhân, Trương Liên Hoa đã làm ầm ĩ.

Bà ta quăng chén bát trong nhà, quăng đũa, mắt đầy vẻ hung ác: “Đồ đê tiện này không biết xấu hổ! Tôi không cho cô ta ra ở riêng, cô ta đe dọa ly hôn với tôi, bây giờ hay rồi, trực tiếp chạy lên trên trấn! Tưởng rằng chạy lên trên trấn trên, tôi không quản được cô ta hay sao?”

Bùi Nhị Xuân bĩu môi: “Mẹ, em con c.h.ế.t rồi, mẹ còn muốn cô ta làm trâu làm ngựa bên chúng ta cả đời sao? Người đã ra ở riêng, sau này không còn quan hệ gì với nhà chúng ta, mẹ đừng nghĩ đến nữa.”

Trương Liên Hoa vốn còn nghĩ con gái lớn sẽ đứng về phía mình, nhưng không ngờ lúc này chị ta lại đứng về phía người ngoài, càng tức giận hơn.

Phải biết trong đại hội ngày hôm đó bị Chu Tú Tú dạy dỗ một trận, bà ta té dập mông, đến gặp bác sĩ chân đất nói bà ta đã đến tuổi này rồi, sơ sẩy một chút, sẽ bị gãy xương, đến lúc đó không đùa được đâu! Thù mới hận cũ gộp lại, Trương Liên Hoa đã tức đến nghiến răng nghiến lợi từ lâu, mắng mỏ.

“Sao lại không nghĩ tới? Cô ta muốn có cuộc sống an ổn, mơ đi!”


Bùi Nhị Xuân không muốn nhiều lời, xoa thắt lưng mình, đứng dậy đi vào trong phòng.

Trương Liên Hoa ở nhà chính vẫn đang mắng chửi không ngừng, nhưng ngay cả nghe chị ta cũng lười nghe. Cũng không phải chị ta nói giúp Chu Tú Tú, chỉ là ngày trước ở chung, chị ta phát hiện Chu Tú Tú thật sự quá hung dữ!

Nhưng cũng may người ta dữ thì dữ, nhưng không chủ động kiếm chuyện, nếu như vậy, không dây vào, chẳng phải tránh được sao?

Chuyện không liên quan đến Bùi Nhị Xuân, nhưng không ngờ vừa về phòng, Đổng Hòa Bình lại l.i.ế.m mặt dán người lên.

“Vợ à.” Đổng Hòa Bình cười nói: “Mẹ lại mắng người hả?”

DTV

“Chẳng phải anh nghe thấy hết rồi sao? Nói ra số em thật sự không may, mẹ mắng em, con giận em, ngay cả anh cũng không để em bớt lo! Lớn nhỏ trong nhà này, đều không ai thương em!” Bùi Nhị Xuân hung dữ trừng anh ta.

Đổng Hòa Bình nghe thấy, lập tức cười lên, vươn tay ra nhẹ nhàng xoa tay chị ta: “Ai nói vậy? Anh đương nhiên thương em.”

Tim Bùi Nhị Xuân nhảy lên, trên gương mặt ngăm đen thoáng ửng đỏ, nhẹ giọng nói: “Không đứng đắn!”

Trên miệng Đổng Hòa Bình vẫn cười, thực ra đang lặng lẽ rùng mình.

Cái tay này của vợ anh ta vừa đen vừa thô ráp, không thể nào sánh được với bàn tay mềm mại của thanh niên trí thức Trần.

Bất giác, anh ta lại bắt đầu nhớ tới thanh niên trí thức Trần.



Chu Tú Tú đến xưởng chế biến thịt, thúc giục Bùi Hi Bình dẫn mình đi làm thủ tục nhận việc.

Bùi Hi Bình bình thản nói: “Đơn vị sẽ cung cấp nhu yếu phẩm, cô có cần đi lãnh trước không, để ở nhà tập thể là được.”

“Không được!” Chu Tú Tú nghiêm túc nói: “Rèn sắt phải nóng!”

Bùi Hi Bình bị biểu cảm c.h.é.m đinh chặt sắt này của cô chọc cười.

Nhìn dáng vẻ này, không khác gì với các cô gái trẻ.