Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 111

Mắt cô rất đẹp, vừa hẹp dài vừa quyến rũ. Nhưng điều thu hút sự chú ý của anh, lại không phải là đôi mắt giàu tình cảm này.

Cái anh nhìn thấy là đáy mắt mang ánh sáng rất thuần khiết lại còn trong trẻo.

Giống như một chú thỏ con vừa chạy từ trong rừng ra, rõ ràng biết thế giới bên ngoài rất nguy hiểm, nhưng vẫn lấy hết dũng khí, muốn xông vào một lần. Cũng may dù ánh mắt chú thỏ con này trong trẻo, nhưng cũng mang theo sức mạnh, tinh thần không chịu thua đó khiến cô hiểu đời mà cũng không hiểu đời, chao đảo cũng không muốn khiến người ta quá lo lắng.

Cũng không biết đối mắt với anh bao lâu, cuối cùng Chu Tú Tú cũng khôi phục tinh thần.

Cô khẽ ho một tiếng, ngón tay mảnh khảnh nhẹ nhàng xoa mũi, nhẹ giọng nói: “Tôi biết viết chữ.”

Nói xong, cô cúi đầu, tay cầm bút trắng nõn, nghiêm túc điền vào bản kê khai.

Tóc cô rất dài, tùy ý vén lên, lúc cúi đầu vài sợi tóc mai xõa xuống. Cô ghét vướng víu, đầu nghiêng nghiêng, không muốn mấy sợi tóc rơi xuống.

Lần này cô dứt khoát mặc kệ, tùy ý để tóc phấp phới, dáng vẻ dịu dàng điền hết bản kê khai.

“Tôi điền xong rồi.” Lúc ngẩng đầu lên lần nữa, Chu Tú Tú mỉm cười, cảm ơn Bùi Hi Bình một tiếng.

Chỉ cần tốn mấy phút là làm xong thủ tục nhận việc rồi.

Lúc nhìn thấy chủ nhiệm trong văn phòng lấy con dấu ở trong ngăn kéo ra, lúc đóng một dấu lên bảng kê khai của cô, Chu Tú Tú đã thở phào một hơi.

Bắt đầu từ bây giờ, cô đã thành công nhân ở đơn vị quốc doanh rồi, chất lượng cuộc sống đã đạt một bước tiến mới.

Bây giờ là buổi chiều, nhân viên còn chưa tan làm, sau khi Chu Tú Tú hỏi đơn giản bữa trưa ở nhà ăn hôm nay, lập tức quyết định đi ra khu sơ chế làm việc.

Cô cảm ơn Bùi Hi Bình một tiếng, xoay người bước đi, mái tóc dài tung bay, hùng hùng hổ hổ chạy về phía nhà ăn.

Nhìn bóng lưng tràn đầy sức sống của cô, Bùi Hi Bình bật cười, xoay người đi về chỗ làm của mình.

Sự xuất hiện của Chu Tú Tú, làm tinh thần của mọi người trong bếp tăng lên.

Lúc này chắc chắn sau này cô sẽ làm việc thay thế đầu bếp Ngô, mấy đồng chí bắt đầu giới thiệu với cô.


“Cô Chu, tôi tên Nhiếp Quốc Phong, tôi làm việc mua hàng. Nếu cô có nguyên liệu gì đặt biệt cần, nói trước với tôi một tiếng, mỗi sáng tôi đều sẽ đến chợ một chuyến.”


“Cô Chu, tôi tên Vương Tiểu Mai, việc tôi thường làm là kiểm kê nguyên liệu, nếu dì lao công không có thời gian, tôi cũng sẽ rửa bát giúp.”

“Cô Chu, tôi tên Trương Đới Đệ, làm việc cắt rau củ.”

“Cô Chu, lúc trước tôi cũng từng giúp đầu bếp Ngô cắt rau củ rồi.”

“Còn có tôi, tôi cũng là…”

Chu Tú Tú nghe đến ngây ngốc.

DTV

Phòng bếp ở phía sau đều có phân công, mỗi người cũng có nhiệm vụ cho riêng mình, nhưng chỉ cắt rau, thì cần nhiều người như vậy sao, lúc trước tay của đầu bếp Ngô được dát vàng, nên không thể tự cắt sao?

“Sau này, ba người cắt rau sẽ theo tôi học nấu ăn. Nấu cho nhiều người ăn không dễ, phải kiểm soát độ nóng thật chính xác, cẩn thận từng chút. Nếu không chăm chỉ học hành, mấy người sẽ ở phòng bếp ba hay năm năm đều chỉ biết được việc cắt rau.”

Nghe Chu Tú Tú nói, mấy người thanh niên thoáng ngây ngẩn cả người.

“Sư phụ Chu, cô muốn dạy chúng tôi học nấu ăn thật sao?”

“Trước đây đầu bếp Ngô chỉ cho chúng tôi cắt rau, sẽ không để chúng tôi đến gần bếp lò…”

Chu Tú Tú không hiểu hỏi: “Mọi người đều là học trò, vậy thì phải học được bản lĩnh của thầy chứ. Chỉ biết cắt rau, vậy ở nhà cũng có thể học được, việc gì phải tới nơi này? Sau này theo tôi học, tương lai nếu có ý định gì, cũng coi như có kỹ năng để mưu sinh.”

Cô cầm khoai lang bắt đầu gọt vỏ, động tác dứt khoát, dừng một chút, lại giương mắt với hai người khác nói: “Quốc Phong với Tiểu Mai, hai người cũng như vậy. Nếu như có hứng thú, sắp tới nếu tôi có nấu ăn, hai người đều có thể ở bên cạnh nhìn.”

Chu Tú Tú nói chuyện rất thẳng thắn, đơn giản mấy câu, đã đem ý tứ nói rất rõ ràng. Ngay từ đầu mọi người còn chưa tin, kéo kéo lỗ tai của mình, coi như nghe lầm, nhưng sau khi thấy dáng vẻ chắc chắn của cô, mọi người không khỏi vui mừng khôn xiết.

Trước kia, đầu bếp Ngô không muốn để cho bọn họ học, giống như sợ bí quyết gia truyền của mình bị trộm vậy, không ai có thể nhàn rỗi trong lúc nấu ăn, mọi người không thể tới gần đầu bếp Ngô.

Mấy năm nay kiếm được việc không phải chuyện dễ dàng, những người học trò cũng không dám làm trái ý của ông ta, không thể làm gì khác ngoài việc vùi đầu làm, một lời cũng không dám nói.

Một khoảng thời gian dài, bọn họ cũng đã sớm tập mãi thành thói quen, nhưng không nghĩ tới, đầu bếp Chu mới tới lại đồng ý chỉ bọn họ học nấu ăn!