Trời còn chưa sáng đồng chí Viên của nhà máy thịt này đã xuất phát.
Anh ta đi xe đạp, đi đến Thôn Thứu Sơn theo chỉ thị của lãnh đạo, mong sao hoàn thành nhiệm vụ nhanh nhất có thể. Không ngờ mới đi được nửa đường thì trời đổ mưa to.
Không mang theo ô che cũng không có áo mưa, anh ta vất vả đi tiếp, vừa nãy còn suýt nữa ngã sấp mặt ở vũng lầy chỗ cửa thôn.
Nhưng may là cuối cùng cũng có thể hoàn thành nhiệm vụ!
Khóe miệng của đồng chí Viên nhếch lên, tươi cười chất phác, như mang theo gió xuân ấm áp.
"Làm việc trong nhà ăn ở xưởng các anh?" Chu Tú Tú vẫn chưa hiểu hết được những gì đối phương vừa nói, nhưng cuối cùng vẫn phục hồi tinh thần lại, tiếp tục lau khô nước mưa trên người Tiểu Niên.
Nhưng hiển nhiên, người này xuất hiện khiến cho cơ thể Tiểu Niên bắt đầu trở nên cứng đờ, cậu bé cau mày, dáng vẻ im lặng nhưng đáy mắt lại phản chiếu sự cô đơn.
Đứa bé còn nhỏ như vậy, nhưng lại rất hiểu chuyện.
Chu Tú Tú nhìn cậu bé chăm chú, nhẹ giọng nói: "Nâng tay lên."
"Đồng chí Chu, đối với cô mà nói chuyện này quả thực là một chuyện tốt đó! Có thể làm việc ở trên trấn, đây là chuyện mà bao nhiêu người mong còn không được!"
Khi đồng chí Viên nói chuyện vẫn còn kìm nén một chút, nhưng trên thực tế anh ta cảm thấy Chu Tú Tú gặp phải vận may cực lớn , nông dân ở trong thôn bắt đầu làm việc kiếm công, cũng muốn được sống một cuộc đời ấm no, nếu như có thể vào thành phố làm, sau này cũng không cần phải làm ruộng nữa.
Chỉ là anh ta không ngờ, Chu Tú Tú cũng không có vẻ gì là vui lắm.
Cô chỉ thản nhiên hỏi một câu: "Có biên chế chưa?"
Thấy đối phương tạm thời chưa hiểu, cô lại thay đổi cách nói: "Tôi tới nhà ăn của các anh công tác, có biên chế cho công nhân không? Nếu chỉ làm tạm thời thì thôi."
Thật ra mấy năm nay muốn làm công nhân thời vụ trong xưởng kinh doanh của nhà nước cũng không phải là dễ, dù sao chỉ cần bước một chân vào cửa xưởng là đã có hy vọng có thể lên làm công nhân chính thức rồi, đại đa số người ta sẽ không nghĩ xa như thế, chỉ tính đi bước nào hay bước ấy.
Chu Tú Tú biết đây là cơ hội ngàn năm có một, nhưng cô không giống với người khác.
Chuyện ngày đó bị nhốt ở bếp sau, cô quay về túc xá nghĩ, có thể xác định đó là Tiêu Tiểu Phượng làm.
Bây giờ xưởng làm thịt không đủ công nhân, xưởng trưởng Tiêu phải lập tức đi tìm một đầu bếp lên đầu sóng ngọn gió, nhưng về sau thì sao?
Tiêu Tiểu Phượng là con gái ruột của xưởng trưởng, nếu như có mâu thuẫn với cô ta, mà xưởng trưởng Tiêu cũng tìm được người càng thích hợp hơn, muốn đá cô đi không phải chỉ cần một cái chớp mắt ư?
Hơn nữa, còn có hai đứa con này.
Chu Tú Tú nhìn Tiểu Niên và Tiểu Uyển.
Nếu cô đi làm, sau này mười ngày nửa tháng mới có thể trở về nhà một chuyến, đến lúc đó hai đứa con phải làm sao đây?
"Đồng chí Chu, cô đúng là biết nói đùa." Ánh mắt đồng chí Viên nhìn Chu Tú Tú lóe lên vài tia khinh thường, giọng điệu cũng lạnh đi.
"Bếp phụ đều là công nhân thời vụ hết, nhưng mặc dù là thời vụ, tiền lương và phiếu được phát cũng hơn hẳn chỗ này nhiều."
Làm việc ở nông thôn, cuối mỗi tháng sẽ được chia lương thực, nếu được lên trên trấn làm trong nhà máy, dù chỉ là thời vụ, một tháng cũng có hơn mười đến hai mươi tệ!
Chuyện này dù tính toán thế nào cũng đều có lời cả, đồng chí Viên cảm thấy tầm nhìn của Chu Tú Tú quá hạn hẹp, sắc mặt đều trở nên lạnh lùng.
"Anh về đi." Chu Tú Tú khoát tay.
DTV
"Thời vụ thì tôi không làm, trừ phi ông chủ của anh cho tôi làm thủ tục chính thức nhận chức, nếu không tôi tình nguyện ở lại đây."
Làm việc ở nhà ăn chỉ là kế mưu sinh tạm thời, đợi sau khi chính sách rộng rãi hơn, cô muốn vào trấn buôn bán. Bởi vậy chuyện này mặc kệ có được hay không, Chu Tú Tú cũng không quan tâm lắm.
Đồng chí Viên huých tay ra chiều khó chịu, thấy Chu Tú Tú không muốn tiếp tục nói chuyện nữa, tức giận bỏ đi.
Cho đến khi bóng dáng người này dần biến mất, chủ nhiệm Liên đoàn phụ nữ Nhạc Hoa Bình mới sốt ruột nói: "Đồng chí Tú Tú, cô thật sự quá hồ đồ! Một nữ dồng chí như cô làm sao mà giải quyết được bao nhiêu vấn đề trong cuộc sống được? Một cơ hội tốt như vậy, không biết nắm bắt sẽ rất phí, không nói đến việc tiền lương và tem phiếu được phát nhiều hơn, làm hai tháng là được trở về!"
Vài ngày ở chung, đã làm cho Nhạc Hoa Bình phải nhìn Chu Tú Tú với cặp mắt khác xưa. Nhưng cho dù cô có mạnh mẽ như thế nào nữa thì việc một mình lăn xả để nuôi hai đứa con lớn lên cũng rất khó khăn, Nhạc Hoa Bình nói nhiều như vậy, suy cho cùng cũng chỉ vì muốn tốt cho cô.
Chu Tú Tú thấy chị ta tận tình khuyên bảo, nụ cười trên mặt cũng trở nên ấm áp hơn, đứng lên: "Chủ nhiệm Nhạc, tôi phải suy nghĩ cho hai đứa con." Cô kéo sát hai đứa nhỏ đến bên cạnh mình,